TRANG 352# 1
> Chương 702: Tam Yêu đến Thiên Môn Sơn
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên lấy bài: “Năm nay thì bỏ đi, chờ sang năm tổ chức. Giờ chủ yếu là giải quyết giới Hư Hoang, lần sau dẫn các ngươi vào trong đó chơi. Lục vạn!”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Ta chờ. Bính!”
>
> Chu Khinh Vân giật mình kêu lên: “Thanh Nhã tỷ lại bính!”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “May mắn thôi.”
>
> Đánh bài đến buổi trưa tan cuộc.
>
> Sau khi ăn cơm trưa xong Trương Minh Hiên nằm trên giường ngủ một giấc, lòng tĩnh lặng, cuộc sống nhàn nhã không tranh với đời thế này mới là điều hắn mơ ước.
>
> Ngủ một lát chợt nghe tiếng đập cửa, Trương Minh Hiên mơ hồ mở mắt hỏi: “Ai vậy?”
>
> Ngoài cửa vọng vào giọng trầm đục của Hắc Hùng Quái: “Thiếu gia, có ba đạo sĩ tìm ngài.”
>
> Đạo sĩ?
>
> Trương Minh Hiên thầm ngạc nhiên, gần đây không nhớ có tiếp xúc với đạo sĩ.
>
> Trương Minh Hiên xuống giường, mở cửa phòng ra, Hắc Hùng Quái đã đứng trước cửa.
>
> Trương Minh Hiên ngáp dài hỏi: “Bọn họ có nói là ai không?”
>
> Hắc Hùng Quái trầm giọng nói: “Bọn họ tên Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực.”
>
> Trương Minh Hiên chợt nhớ ra đây là ba tiểu đệ mới thu, nạn nước Xa Trì đã xong?
>
> Trương Minh Hiên nói: “Ta biết rồi, dẫn họ đến đình nghỉ mát.”
>
> Hắc Hùng Quái cung kính nói rồi đi ra ngoài: “Vâng!”
>
> Trương Minh Hiên ngáp ngắn ngáp dài chậm rãi đi vào đình mát trong vườn hoa, lười biếng ngồi trên ghế đá, ngủ gà ngủ gật.
>
> Giây lát sau Hắc Hùng Quái dẫn ba đạo sĩ đi tới.
>
> Ba yêu thấy Trương Minh Hiên liền nửa quỳ lạy, nghiêm túc nói: "Hổ Lực / Lộc Lực / Dương Lực bái kiến chủ nhân."
>
> Trương Minh Hiên phất tay nói: “Đứng lên đi, ở chỗ ta không cần làm mấy hành động đó.”
>
> Ba người cung kính đứng lên, khoanh tay đứng, lòng thấp thỏm chờ đợi răn dạy. Dù sao bọn họ chậm trễ lâu như vậy mới đến Thiên Môn sơn, có khi nào chủ nhân mới không thích?
>
> Hắc Hùng Quái chắp tay nói: "Thiếu gia, đã dẫn người đến, thuộc hạ cáo từ."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Đừng vội đi, lát nữa còn có chuyện cần ngươi làm.”
>
> Hắc Hùng Quái ngoan ngoãn đứng chờ: “Vâng!”
>
> Trương Minh Hiên đánh giá ba người Hổ Lực, lắc đầu, không đủ hung hãn, áo đạo cũng không được, nếu làm dân phòng thì khó hù sợ ai.
>
> Ba người Hổ Lực bị đánh giá tới lui thầm run sợ, cả người nhột nhạt. Thần quân lắc đầu là sao? Không vừa lòng chúng ta? Tim ba người đập nhanh.
>
> Trương Minh Hiên mở miệng hỏi: “Các ngươi và sư đồ Đường Tam Tạng đã xảy ra chuyện gì trong nước Xa Trì?”
>
> Hổ Lực Đại Tiên cung kính nói: “Chúng ta đấu cược với Đường Tam Tạng nhưng đã thua.”
>
> Hổ Lực Đại Tiên kể lại chuyện đấu cược, khi nói đến Đường Tam Tạng dùng Kim Quang Phù thì cơ mặt Trương Minh Hiên co giật. Hòa thượng này hoàn toàn đi chệch đường, hết thuốc chữa.
>
> “Thế là sư đồ Đường Tam Tạng rời khỏi nước Xa Trì, chúng ta cũng đến bái kiến thần quân."
>
> Hổ Lực Đại Tiên kể xong mọi việc cung kính chờ sai bảo, cũng khai luôn chuyện Trư Bát Giới tìm họ. Dù sao Trương Minh Hiên là truyền nhân dòng chính Tam Thanh, bối phận cao hơn Trư Bát Giới, càng là chủ nhân mới của họ, nên Hổ Lực Đại Tiên bán đứng Trư Bát Giới không chút áp lực.
>
> Trương Minh Hiên sờ cằm cười gian: “Bát Giới này che giấu thật sâu.”
>
> Hổ Lực Đại Tiên lặng im, bọn họ không có tư cách xen mồm chuyện của nhân vật lớn.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực, sau này các ngươi đi theo Hùng Đại làm dân phòng trong chợ Thiên Môn sơn.”
>
> Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực trộm liếc nhau, thấy tia hoang mang trong mắt đối phương. Dân phòng là cái gì?
>
> Nhưng cả ba vẫn đồng thanh kêu lên: “Rõ!”
>
> Hùng Đại nghi hoặc hỏi: “Thiếu gia, dân phòng là cái gì? Giống như ta giữ trật tự của chợ à?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng rồi, ngươi quản lý việc lớn, bọn họ thì mỗi ngày tuần tra trong chợ, giải lý việc nhỏ như đánh lộn ẩu đả, quầy hàng mất vệ sinh, cãi cọ tranh chấp vân vân.”
>
> Hùng Đại nói: “Đã hiểu!”
>
> Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực cũng nghe hiểu, đây là việc của bộ khoái trong quốc gia thế tục mà, hiểu hiểu.
>
> Trương Minh Hiên phất tay, ba luồng sáng bắn vào trán ba người: “Đây là đồng phục dân phòng, các ngươi tìm người may áo. Nhớ tìm người của Mặc gia đặt vài chiếc xe bay làm công cụ tuần tra.”
>
> Hổ Lực nói nhỏ: “Chúng ta đều có pháp lực trong người, súc bước thành thốn mau hơn xe bay nhiều.”
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói: "Đây gọi là cấp bậc, có phong cách, cứ làm theo là được. Về sau hãy gọi ta là thiếu gia.”
>
> Ba yêu đồng thanh kêu lên: “Vâng thưa thiếu gia!”
>
> Trương Minh Hiên lười biếng ngáp dài: “Các ngươi lui xuống đi.”
>
> “Chúng ta cáo từ!” Ba người cúi đầu, theo Hùng Đại đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên đi tới ghế nằm đặt trên bãi cỏ, nằm xuống, híp mắt nói nhỏ: “Mặt trời chói quá.”
>
> Động ý niệm, bầu trời biến đổi, mây đen kéo đến che mặt đất, gió mát thổi.
>
> Trương Minh Hiên híp mắt cười nói: “Như vậy thoải mái hơn nhiều.”
>
> Trương Minh Hiên thiếp ngủ dưới mây đen.
>
> Thời tiết thay đổi bị yêu ma trong chợ thấy, ngước lên nhìn một cái rồi tiếp tục cúi đầu dạo phố, buôn bán. Đùa, chỗ này là Thiên Môn sơn, địa bàn của Tiêu Dao Thần quân, có thần thánh phương nào dám đến đây quậy?
>
> Trong phòng, Lý Thanh Nhã đang dỗ Nha Nha ngủ, tay vỗ nhẹ người bé. Nàng ngước đầu nhìn ngoài cửa sổ, cảm nhận dao động pháp lực quen thuộc trong tầng mây, cười khẽ, không để ý.
>
> Mấy ngày tiếp theo mọi chuyện như bình thường, mọi người cùng xem Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương cười giỡn giục thêm tập mới, không có tập mới thì ồn ào một lúc rồi thôi.
>
> Ngọc Tuyền Sơn Kim Hà Động.
>
> Trong một địa cung luyện khí sâu thẳm, Ngọc Đỉnh Chân Nhân ngồi xếp bằng dưới đất dùng thần thức vận chuyển Lưu Ly Đăng. Quảng Thành Tử ngồi xếp bằng giữa không trung, từng hạt cát Bất Chu sơn bay vào lửa vàng, bốc khói đen hóa thành hư vô.
>
> Dúm cát cuối cùng rơi vào lửa vàng, tất cả cát Bất Chu Sơn bị luyện hóa hầu như không còn, chỉ để lại bảy trăm hai mươi hạt cát như lưu ly màu vàng trong ngọn lửa vàng, hạt cát toát ra hơi thở xa xưa mênh mông.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân ngồi xếp bằng bên dưới nhíu chặt chân mày. Đây tuyệt đối không phải đang luyện Phiên Thiên Ấn, đại sư huynh muốn làm gì?
>
> Biểu cảm của Quảng Thành Tử phức tạp, nhìn hạt cát lưu ly xoay tròn trong lửa vàng như mây sao, ánh mắt lưu luyến chất chứa điên cuồng.
>
> Quảng Thành Tử lên tiếng: “Dưới thiên đạo số chín là cực hạn, sư đệ, hôm nay đã là ngày thứ chín đúng không?”
>
> Nỗi lòng Ngọc Đỉnh Chân Nhân càng bất an hơn, không kiềm được hỏi: "Đại sư huynh rốt cuộc đang luyện chế cái gì?"
>
> Quảng Thành Tử kích động nói: "Luyện chế một món vũ khí cho Xiển giáo ta dương oai tam giới!”
>
> Biểu cảm của Quảng Thành Tử bình tĩnh lại, cúi đầu nhìn Ngọc Đỉnh Chân Nhân, chậm rãi nói: "Sư đệ, về sau giao Xiển giáo cho sư đệ.”
>
> Nỗi bất an đông đặc trong lòng Ngọc Đỉnh Chân Nhân, bản năng muốn thu ngọn lửa về nhưng đã muộn.
>
>
>
>