TRANG 352# 2
> Chương 703: Quảng Thành Tử chiến với Ngọc Đế
>
>
>
>
>
>
> Quảng Thành Tử lao vào ngọn lửa vàng.
>
> Bùm!
>
> Lửa vàng cháy hừng hực, bảy trăm hai mươi hạt cát lưu ly xoay tròn như mây sao bị phá vỡ cân bằng, chúng như sao băng bắn về phía Quảng Thành Tử.
>
> “A!” Có tiếng hét thảm.
>
> Bảy trăm hai mươi sợi tơ như máu bắn ra từ người Quảng Thành Tử, hóa thành hư vô trong lửa vàng cháy hừng hực.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân giật mình kêu lên: "Sư huynh!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân bản năng muốn thu về Lưu Ly Đăng, nhưng Lưu Ly Đăng như mất kiểm soát không theo lệnh của lão nữa, ngược lại tiên thiên linh quang chiếu rọi, lực lượng cường đại đánh bật tay lão, đèn tự bay lên cao.
>
> "Sư huynh!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân bay vọt lên chộp Lưu Ly Đăng.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân một tay chộp lấy Lưu Ly Đăng, pháp lực đẳng cấp Chuẩn Thánh vận chuyển cố kéo đèn xuống. Lực lượng pháp tắc lan tràn, từng đợt kiếm khí bủa giăng, phù văn trận pháp trên vách tường liên tiếp tan vỡ. Vang tiếng nổ nhức óc, địa cung kiếm ý phá hủy. Nhưng với pháp lực không gì sánh bằng của Ngọc Đỉnh Chân Nhân, đất đá bị đè ép ra ngoài, không có thứ gì tổn thương hai người được.
>
> Quảng Thành Tử ở trong ánh lửa mỉm cười nói: “Buông tay đi sư đệ, Lưu Ly Đăng đã bị ta luyện hóa, ngươi không khống chế được.”
>
> “Không!!!”
>
> Trán Ngọc Đỉnh Chân Nhân nổi các sợi gân xanh, mắt đỏ ngầu nhìn bóng người trong lửa vàng, hai hàng nước mắt chảy dài.
>
> Quảng Thành Tử cười nói: "Sư đệ, về sau chúng ta sẽ kề vai chiến đấu cùng nhau!"
>
> Lưu Ly Đăng bỗng bay khỏi tay Ngọc Đỉnh Chân Nhân bắn vào lửa vàng.
>
> "Sư huynh!!!” Ngọc Đỉnh Chân Nhân lao vào lửa theo.
>
> Bùm!
>
> Ngọn lửa nổ tung, linh khí bàng bạc bộc phát, trong linh khí kèm theo hơi thở mãng hoang. Ngọc Đỉnh Chân Nhân bị sóng linh khí hất văng ra, Kim Hà động thiên rung rinh.
>
> Địa cung vỡ nát, tầng đất bên trên bị lửa vàng đốt thành hư vô, mọi thứ dưới lòng đất lộ ra trong Kim Hà động thiên.
>
> Đạo sĩ sống trong động thiên chạy tới chỗ địa cung nổ, biểu tình tức giận. Kẻ nào to gan dám đến phá Kim Hà động thiên!?
>
> Tiếng gầm uất giận tuyệt vọng của Ngọc Đỉnh Chân Nhân vang khắp Kim Hà động thiên:
>
> “Biến!”
>
> Tất cả đạo sĩ bay về phía địa cung đều chuyển hướng, nhanh như tia chớp chui vào phòng mình, đóng cửa rầm rầm, vội vàng lấy chăn che đầu trốn tránh.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng dưới đất rơi lệ nhìn bóng dáng nổi trên đỉnh đầu, siết tay kêu răng rắc, móng tay ngón giữa đâm vào da thịt, từng giọt máu tỏa mùi thơm nhỏ tí tách.
>
> Trên bầu trời, mọi thứ trên người Quảng Thành Tử đã hóa thành hư vô, từng phù văn kỳ dị lấp lóe trên người cấu thành trận pháp. Ngọc Đỉnh Chân Nhân biết trận pháp này, đây là trận pháp đạo binh, nhưng huyền ảo hơn loại bình thường gấp mấy lần.
>
> Giây lát sau trận pháp phù văn ẩn vào người Quảng Thành Tử, cả người như lưu ly trong suốt lơ lửng trên không trung, tỏa ánh sáng. Bảy trăm hai mươi chỗ địa huyện của Quảng Thành Tử như bảy trăm hai mươi nguồn sáng chiếu rọi bên ngoài.
>
> Giờ phút này Ngọc Đỉnh Chân Nhân đã hiểu tại sao Quảng Thành Tử cần thần thức của lão vận chuyển Lưu Ly Đăng. Quảng Thành Tử trả cái giá thần hồn đều diệt kết hợp thân thể mình với nửa khúc Bất Chu sơn luyện chế thành binh nhân Đạo môn siêu mạnh. Ngọc Đỉnh Chân Nhân dùng thần thức ngự hỏa thật ra là quá trình luyện hóa, từ nay binh nhân Đạo môn siêu mạnh này sẽ do lão khống chế.
>
> Mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân ngấn lệ thì thào: "Đại sư huynh!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân quỳ xuống đất, khóc ròng nói: "Đại sư huynh, Ngọc Đỉnh thề với trời nhất định sẽ hoàn thành nguyện vọng của đại sư huynh, để Xiển giáo dương oai tam giới!”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng lên, điều khiển Quảng Thành Tử rơi xuống, lấy áo đen ra run run khoác lên người Quảng Thành Tử.
>
> Quảng Thành Tử đứng dưới đất, đờ đẫn không chút sự sống, thân thể như đá quý lưu ly tỏa ánh huỳnh quang, đôi mắt đen như mực, trán có con mắt thứ ba. Con mắt thứ ba như tim đèn, lửa màu vàng đốt cháy trong đó, Lưu Ly Đăng đã hợp thành một thể với Quảng Thành Tử.
>
> Trong cung Ngọc Hư.
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn suy sút thì thào: “Quảng Thành Tử, đã chết.”
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn đau khổ nhắm mắt lại.
>
> Kim Hà động thiên.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân lấy áo choàng khoác lên người Quảng Thành Tử, khẽ nói: “Sư huynh, sư đệ sẽ mang sư huynh đi dương danh Xiển giáo ta.” Mắt lộ tia hung ác nghiến răng nói: “Báo thù cho sư huynh!”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cõng kiếm Tuyệt Tiên, eo treo kiếm Trảm Tiên, binh nhân Quảng Thành Tử Xiển giáo đi theo sau lưng lão chậm rãi bay về phía Thiên Đình, đằng đằng sát khí không chút che giấu.
>
> Thiên Đình, trong Dao Trì.
>
> Ngọc Đế đang chơi trò rắn tham ăn chợt ngón tay khựng lại, con rắn đụng trúng người tự chết.
>
> Ngọc Đế ngước đầu nhìn phía nam: “Đến rồi.”
>
> Vương Mẫu buông di động, hỏi: “Ngọc Đỉnh Chân Nhân, còn người sau lưng hắn là ai? Áo choàng đó có thể ngăn cách thần thức!"
>
> Ngọc Đế thản nhiên nói: “Đánh một trận sẽ biết.”
>
> Vương Mẫu biết bản lĩnh của Ngọc Đế, nghi hoặc hỏi: “Ngọc Đỉnh Chân Nhân dám khiêu chiến với ngươi? Hắn lấy đâu ra can đảm? Không lẽ muốn giải phong kiếm Tru Tiên?”
>
> Ngọc Đế cười nói: “Ngọc Đỉnh khá giỏi, cho thêm thời gian mấy lượng kiếp chưa chắc không thể đạt đến độ cao đó.” Tạm dừng rồi nói tiếp: “Hắn đã phát ra chiến ý vậy thì ta sẽ đi gặp hắn.”
>
> Vương Mẫu gật đầu nói: “Ngươi hãy cẩn thận chút, hắn có lá gan khiêu chiến thì chắc có chỗ dựa.”
>
> Ngọc Đế gật đầu, thân hình mờ dần biến mất.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân mang theo Quảng Thành Tử đi đến Thiên Đình, sát khí trên người càng lúc càng nặng, sốt ruột muốn trút ra lửa giận trong lòng.
>
> Một giọng nói vang bên tai Ngọc Đỉnh Chân Nhân: “Chiến ở thiên ngoại!”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhẹ giọng nói: “Tốt!”
>
> Kiếm Trảm Tiên keng một tiếng ra khỏi vỏ rồi rồi chớp mắt trở vào vỏ, trước mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân đã chém rách không gian. Ngọc Đỉnh Chân Nhân mang Quảng Thành Tử đi ra ngoài, xuất hiện trong thiên ngoại hỗn độn.
>
> Ngọc Đế chắp hai tay sau lưng, mặc áo hoa lệ đứng trong hỗn độn, toát ra khí thế chỉ mình ta độc tôn.
>
> Ngọc Đế đánh giá người áo đen sau lưng Ngọc Đỉnh Chân Nhân, hỏi: “Hắn là chỗ dựa của ngươi? Trên người có hơi thở hoang dã cổ xưa, hắn là ai?"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân gầm nhẹ: “Hắn là đại sư huynh của ta!"
>
> Người áo đen tháo áo choàng xuống lộ ra cái đầu như lưu ly, các đốm sáng nhấp nháy trong đầu.
>
> Biểu tình Ngọc Đế phức tạp hỏi: “Quảng Thành Tử? Sao ra nông nỗi này?”
>
> Mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân tóe lửa gầm lên: “Còn hỏi tại sao? Chẳng phải vì các ngươi bức ép sao? Đều tại các ngươi khinh người quá đáng!"
>
> Đạo binh Quảng Thành Tử bỗng giơ nắm đấm khoảnh khắc đến trước mặt Ngọc Đế, nắm đấm đánh ra, lực lượng cuồng bạo xé rách hỗn độn.
>
> Ngọc Đế vươn tay đè lên nắm tay của Quảng Thành Tử, chợt bùm bùm lùi mấy bước, đạp nát hỗn độn.
>
> Ngọc Đế lắc tay, kinh ngạc nói: “Sức lực mạnh quá!”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân tức giận quát: “Hạo Thiên, ngươi còn coi thường chúng ta?"
>
> Ngọc Đế cười nói: “Vậy để ta nghiêm chỉnh một chút."
>
> Ngọc Đế bỗng xông thẳng vào Quảng Thành Tử, tiếng nổ va chạm, quyền chân mỗi đợt chạm vào nhau là đánh tan hỗn độn, thế giới vi trần sinh lại diệt.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân bị dư ba cuộc chiến đẩy lùi liên tục, đã đứng cách ngàn dặm.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn chiến trường mịt mù, nước mắt chảy dài thì thào: "Đại sư huynh đã làm được rồi.”
>
>
>
>