TRANG 353# 1
> Chương 704: Địa Tạng Vương tự tìm chết
>
>
>
>
>
>
> Trong giao chiến con mắt trên trán Quảng Thành Tử bỗng trợn to, một cột sáng vàng bắn trúng ngực Ngọc Đế.
>
> Xèo xèo xèo!
>
> Cột sáng vàng đẩy Ngọc Đế chật vật trượt ra sau vạn thước, y vùng thoát khỏi cột sáng vàng nhưng lửa vàng trước ngực vẫn đốt cháy không tắt.
>
> Ngọc Đế nhìn ngực khét đen, cười khổ nói: "Trẫm thua.”
>
> Quảng Thành Tử lấy áo choàng đen ra khoác lên, lặng lẽ trở về sau lưng Ngọc Đỉnh Chân Nhân.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn Ngọc Đế trước mặt mình, mặt không biểu tình nói: "Đại sư huynh, chúng ta đi!"
>
> Kiếm Trảm Tiên rút khỏi vỏ chém rách một đường, hai người chui ra.
>
> Ngọc Đế lắc người xuất hiện trong Dao Trì, tay phẩy trước ngực, lửa vàng tắt ngấm.
>
> Vương Mẫu kinh ngạc hỏi: “Người đó thật sự là Quảng Thành Tử?”
>
> Ngọc Đế gật đầu, thương tiếc nói: “Đúng vậy, đặt quyết tâm rất lớn, từ nay tam giới lại thiếu một vị đạo hữu."
>
> Vương Mẫu sắc mặt khó xem nói: “Quảng Thành Tử đó lợi hại đến vậy? Ngươi cũng không đánh lại?”
>
> Ngọc Đế cười nói: “Không thể nào, ta chưa dùng kiếm Hạo Thiên, kính Hạo Thiên, tháp Hạo Thiên.”
>
> Vương Mẫu hỏi: “Nếu trừ bỏ pháp bảo thì ngươi có thể ra mấy phần thực lực?"
>
> Biểu cảm của Ngọc Đế nghiêm túc nói: “Tám phần, với thực lực hiện giờ của Quảng Thành Tử đủ sức chen chân vào hàng siêu mạnh.”
>
> Vương Mẫu thở phào, gật đầu nói: “Vậy cũng khá rồi.”
>
> Đất Bắc Minh, biển đen nối trời, chim không bay qua, cá tôm không sống, mặt biển đen ngòm tràn ngập hơi thở nặng nề.
>
> Bên trên biển Bắc Minh hiện ra một khe nứt, cơn gió rít gào tuôn ra từ khe hở thổi không khí kêu ù ù. Ngọc Đỉnh Chân Nhân mặc áo đạo, Quảng Thành Tử khoác áo đen bước ra khe hở đứng trên mặt biển.
>
> Biển Bắc Minh tĩnh lặng chợt dậy sóng, từng đợt sóng cao ngàn thước vỗ trời.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân lạnh lùng nói: “Côn Bằng đi ra chiến một trận!”
>
> Giọng nói truyền ra xa, vang vọng thiên địa.
>
> Giữa biển Bắc Minh tách ra khe hở, nước biển dạt sang hai bên, Côn Bằng mặc áo đen âm u đi ra.
>
> Côn Bằng khàn giọng nói: “Nhận thua.”
>
> Ánh mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân lạnh lùng nói: “Đánh rồi mới biết! Nhờ sư huynh!”
>
> Quảng Thành Tử đứng sau lưng nhấc chân kéo chuỗi cái bóng trên trời, nắm tay trong suốt đấm vào ngực Côn Bằng.
>
> “A!”
>
> Côn Bằng khoa trương hét to, bùm một tiếng rơi vào biển Bắc Minh, cột nước bắn lên, không thấy bóng dáng Côn Bằng đâu.
>
> Trong Dao Trì.
>
> Ngọc Đế phun ngụm rượu ngon, cười to bảo: “Côn Bằng này nhát gan quá.”
>
> Ngao Bích Đồng ngạc nhiên há hốc mồm, giật mình hỏi: “Hắn . . . không có tôn nghiêm của cường giả sao?”
>
> Ngọc Đế khinh thường nói: “Trong cuộc chiến vu yêu, hắn thừa dịp đại chiến cuốn sạch bảo khố Thiên Đình rồi bỏ trốn, loại người này làm gì có tôn nghiêm của cường giả? Nguyên Thủy Thiên Tôn đang nổi nóng, hắn không dám xuống tay với Quảng Thành Tử, nhưng không ngờ dùng chiêu hèn vậy.”
>
> Vương Mẫu thẫn thờ hỏi: “Loại tâm cảnh nào làm sao chứng Chuẩn Thánh siêu mạnh được?”
>
> Ngọc Đế nhìn cảnh tượng trong kính Hạo Thiên trước mắt, nghiêm túc nói: "Có lẽ hắn tham ngộ đạo gian trá chăng?”
>
> Vương Mẫu lấy lại tinh thần, ngẫm nghĩ rồi xì cười: “Rất có thể, trong nước là côn, bay trên trời là bằng, chẳng phải là cỏ đầu tường ngả nghiêng sao?”
>
> Ngọc Đế sung sướng cười lớn.
>
> Trên biển Bắc Minh.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân tức giận quát: “Côn Bằng, ngươi đi ra cho ta!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân rút kiếm chém, kiếm quang cắt qua vạn dặm. Biển Bắc Minh bị kiếm chém vạn dặm, nước biển cuộn trào, vòng xoáy xoay tít.
>
> Côn Bằng trốn trong biển Bắc Minh không dám nhúc nhích, như thể đã bị đấm chết.
>
> “Ra tay đi đại sư huynh!”
>
> Quảng Thành Tử ấn tay xuống, linh khí hội tụ trên trời hóa thành bàn tay che kín trời đè xuống biển Bắc Minh. Bàn tay to che đè xuống mặt đất thì áp lực khổng lồ đã làm biển giảm xuống mười thước, nước biển sôi trào.
>
> Bàn tay linh khí đè xuống biển Bắc Minh như người trưởng thành thò tay vào thau khuấy, đại dương bị khuấy trời long đất lở, sóng thần xô đẩy.
>
> Côn Bằng như đã biến mất, mặc cho Quảng Thành Tử khuấy động biển Bắc Minh cỡ nào thì vẫn quyết không xuất hiện.
>
> Thật lâu sau Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng trên trời bực bội nói: "Đại sư huynh, chúng ta đi!"
>
> Quảng Thành Tử ngừng tay, lặng lẽ đứng sau lưng Ngọc Đỉnh Chân Nhân.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân huơ kiếm chém rách không gian, hai người biến mất trên biển Bắc Minh.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Quảng Thành Tử xuất hiện trên biển máu, các Tu La thò đầu ra khỏi mặt biển.
>
> Một Tu La cầm đinh ba gào rống về phía hai người Ngọc Đỉnh Chân Nhân: “Kẻ nào dám đến biển máu càn quấy? Xưng tên ra!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cúi đầu nhìn Tu La, lạnh lùng nói: “Chết!”
>
> Một luồng kiếm khí sinh ra từ người Tu La, thoáng chốc Tu La thành tro tàn.
>
> “Giết!”
>
> “Giết!”
>
> Vô số Tu La ham giết hiếu chiến chẳng những không bị hù sợ ngược lại kích phát ra tính dữ, điều khiển từng đợt sóng máu chen chúc lao vào Ngọc Đỉnh Chân Nhân.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhếch mép cười lạnh, tay vạch kiếm chỉ, một luồng kiếm khí sáng choang quét qua.
>
> Một giọng nói lạnh lùng vang vọng trên bầu trời biển máu:
>
> “Chơi kiếm trước mặt ta thì ngươi còn non lắm!”
>
> Kiếm khí mà Ngọc Đỉnh Chân Nhân chém ra bị đông trên trời.
>
> Minh Hà tóc dài xõa vai xuất hiện bên trên biển máu, người thẳng tắp như thanh kiếm bén.
>
> Minh Hà chắp hai tay sau lưng nhìn Quảng Thành Tử, nói:
>
> “Đến hỗn độn đánh!”
>
> Sau đó biến mất.
>
> Ngón tay Ngọc Đỉnh Chân Nhân cắt không trung, mang theo Quảng Thành Tử đi vào.
>
> Tu La trong biển máu bên dưới sôi trào, bàn tán xôn xao.
>
> “Đó là ai?”
>
> "Bọn họ là ai mà có thể làm giáo chủ ra tay?”
>
> “Có ai tới kiếm chuyện với tộc Tu La chúng ta sao?”
>
> “Là người của Đạo giáo?”
>
> Âm sơn.
>
> Địa Tạng Vương Phật nhìn lén Tu La trên biển máu, lòng dao động. Minh Hà vắng mặt, đây là cơ hội tốt, tại sao mình không ra tay? Độ hóa sẽ bị đánh, không độ hóa thì thiếu người.
>
> Sắc mặt Địa Tạng Vương Phật biến đổi nhiều phen, một lúc sau biểu cảm kiên quyết, gia là người làm việc lớn.
>
> Sau khi quyết định Địa Tạng Vương Phật bay đến bên trên biển máu, mảng lớn phật quang chiếu xuống, cười niệm: “Nam mô Địa Tạng Vương Phật.”
>
> Tu La ở bên dưới hét lên: “A, Địa Tạng đến!”
>
> “Địa Tạng đến, chạy mau lên!”
>
> Đám Tu La kinh hoàng lặn xuống dưới, nhưng phật quang như lưới lớn bao phủ thân thể bọn chúng.
>
> Địa Tạng hưng phấn cười nhìn tất cả.
>
> Một giọng nói lạnh băng vang lên sau lưng Địa Tạng Vương: “Địa Tạng, ngươi muốn chết sao?”
>
> Địa Tạng Vương Phật đang mơ giấc mộng đẹp độ hóa vô số Tu La chợt rùng mình, trong đầu nhớ đến một thân hình áo đỏ như lệ quỷ.
>
> Địa Tạng Vương cứng ngắc quay đầu lại, thấy Minh Hà đứng sau lưng mình, người toát ra lạnh lẽo thấu xương.
>
> Địa Tạng Vương nở nụ cười cứng nhắc, vẫy tay: “Chào buổi sáng.”
>
> Một nắm đấm phóng lớn trước mặt, bùm một tiếng Địa Tạng Vương hét thảm rớt xuống biển máu.
>
> Minh Hà đuổi theo, tiếng nổ binh bốp kèm theo tiếng la của Địa Tạng Vương.
>
> “A a! Giáo chủ đừng đánh mặt!”
>
> “Đánh thứ không có mặt mũi nhà ngươi!”
>
> Trong Dao Trì.
>
> Ngọc Đế cười nói: “Minh Hà cũng nương tay.”
>
> Vương Mẫu gật đầu nói: “Thấy chứ, không sử dụng A Tị, Nguyên Đồ, sen máu, nhưng không biết hắn dùng mấy phần sức.”
>
> Ngọc Đế chần chừ rồi nói: “Chắc cỡ như ta.”
>
>
>
>