Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 705: Mục 706

TRANG 353# 2

> Chương 705: Quảng Thành Tử chiến với Đa Bảo Như Lai

>

>

>

>

>

>

> Trong hỗn độn.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nói với Quảng Thành Tử, trong giọng nói chất chứa buốt giá: "Đại sư huynh, kế tiếp là Đa Bảo.”

>

> Hai người biến mất trong hỗn độn.

>

> Thánh địa Linh sơn quanh năm tẩm trong phật quang, từng tiếng phạn âm, tràn ngập tường hòa.

>

> Bầu trời tràn ngập phật quang chợt nứt ra khe hở, hai bóng người bước ra.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đi ra khỏi khe hở không gian lập tức rút kiếm Trảm Tiên ra khỏi vỏ, dồn hết sức chém một nhát kiếm ý Tuyệt Tiên về phía Đại Lôi Âm Tự. Thiên địa hưởng ứng, thanh âm ‘tuyệt tuyệt tuyệt’ vang vọng trong lòng vô số La Hán, Bồ Tát. Tuyệt thiên, tuyệt địa, tuyệt sự sống, không thể tránh khỏi.

>

> “A di đà phật!”

>

> Trong tiếng niệm phật, Đại Lôi Âm Tự dâng lên phật quang màu vàng, từng đóa sen vàng nở rộ trong phật quang, kiếm ý Tuyệt Tiên chém vào phật quang khó vào sâu hơn, bị tiêu hao gần hết.

>

> Pháp tướng Như Lai khổng lồ sinh thành trong ánh sáng vàng, ngồi xếp bằng dưới đất, người bao phủ Đại Lôi Âm Tự, to lớn lấp đầy thiên địa.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân ngước đầu lên tức giận nhìn pháp tướng Như Lai khổng lồ, tay nắm kiếm kêu răng rắc.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nghiến răng nghiến lợi nói: "Đa Bảo, chúng ta đến đây!”

>

> Quảng Thành Tử giẫm mạnh không trung, không gian bị đạp nát, không trung nứt rạn như mạng nhện trải rộng bầu trời.

>

> Quảng Thành Tử như sao băng đụng vào đầu pháp tướng Như Lai, vang tiếng nổ điếc tai, pháp tướng hóa thành luồng sáng tan biến.

>

> Dao Trì.

>

> Ngọc Đế nhìn kính Hạo Thiên tiếp sóng tình hình trực tiếp, lắc đầu cười nói: “Như Lai sống an nhàn lâu, loại pháp tướng nhìn được không dùng được này chỉ khi dễ một số tu sĩ thực lực thấp, trông đẹp thôi, đối phó cùng đẳng cấp mà giở trò này là tự chuốc nhục.”

>

> Quảng Thành Tử lắc người đụng vào Đại Lôi Âm Tự.

>

> Đại Lôi Âm Tự sụp xuống, phật quang chiếu khắp. Quảng Thành Tử và Đa Bảo Như Lai cùng bay ra khỏi Đại Lôi Âm Tự sụp từ nóc xuống.

>

> Các pháp tướng đại năng Phật giáo hiện ra trên trời. Nhiên Đăng Cổ Phật, Lưu Ly Dược Sư Phật, Khổng Tước Đại Minh Vương Bồ Tát, Di Lặc Vị Lai Phật. Hoan Hỉ Phật, Đại Nhật Như Lai, Bì Bà Thi Như Lai, Thi Khí Như Lai, Bì Xá Bà Như Lai, Câu Lưu Tôn Như Lai, Câu Na Hàm Như Lai vân vân. Nội tình thâm sâu của Phật giáo bày ra, hơn xa bất cứ giáo nam trong tam giáo Đạo môn.

>

> Câu Lưu Tôn Như Lai là mười hai Kim Tiên Câu Lưu Tôn của Xiển giáo trước Phong Thần, biểu cảm phức tạp nhìn Quảng Thành Tử và Ngọc Đỉnh Chân Nhân. Hai vị sư huynh cần gì khổ vậy?

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân không thèm nhìn người quen cũ, quét mắt pháp tướng đại năng Phật giáo che kín bầu trời, cũng lơ đẹp, chỉ nhìn chằm chằm vào Như Lai Phật Tổ.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nói: “Chiến đi Như Lai.”

>

> Như Lai sắc mặt khó xem nói: "Ngươi muốn chiến thì chiến, lên hỗn độn đánh!”

>

> Như Lai cũng ôm một cục tức, làm y mất mặt trước nhiều Phật Đà.

>

> Như Lai biến mất trên trời.

>

> Quảng Thành Tử xuất hiện sau lưng Ngọc Đỉnh Chân Nhân.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cười nói: "Đại sư huynh, hắn đem đến khuất nhục cho sư huynh hôm nay hãy lấy lại cả vốn lẫn lãi.”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân huơ tay rạch khe hở không gian, hai người đi vào.

>

> Pháp tướng Nhiên Đăng Cổ Phật mở miệng nói: “Mọi người giải tán đi.”

>

> “Rõ!”

>

> “Tuân dụ lệnh cổ phật!”

>

> Các thân hình khổng lồ biến mất trên bầu trời, ẩn nấp không biết tung tích.

>

> Khí hỗn độn chậm rãi chảy trong hỗn độn, Quảng Thành Tử và Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng đối diện Như Lai.

>

> Như Lai niệm một câu "A di đà phật.’, mặt mũi hiền lành nói: "Ngọc Đỉnh sư đệ, chuyện Phiên Thiên Ấn là lỗi của bần tăng, Quảng Thành Tử sư đệ vì một ý nghĩ sai lầm mà đi đến bước đường này, bần tăng cũng rất khó chịu. Cái gọi là bể khổ vô biên, quay đầu là bờ. Buông đồ đạo, thành Phật ngay tại chỗ. Sư đệ đã vào ma chướng, cần sớm ngày tỉnh ngộ, sau này lo phát triển Xiển giáo, đừng để uổng phí nỗi khổ của Quảng Thành Tử sư đệ.”

>

> Mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân đỏ hoe trừng Như Lai, nghiến răng nói: “Ngươi đại từ bi cắt thịt cho chim ưng ăn, lấy thân hiến cho ma mà, giờ ta đã vào ma chướng, Phật Tổ có thể lấy thân hiến ma, trợ bần đạo thoát khỏi bể khổ không?”

>

> Khóe môi Như Lai co giật. Tưởng ta ngốc à? Cắt thịt cho chim ưng vì có thể mọc thịt ra được, còn hiến thân cho ngươi là chết chắc.

>

> Như Lai chắp hai tay nói: “Nếu Ngọc Đỉnh sư đệ đã nhập ma sâu thì bần tăng đành lấy sức mạnh kim cương cảnh tỉnh vậy.”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cười nhạt nói: "Sư huynh ra tay đi!”

>

> Quảng Thành Tử nhấc chân xông về phía Như Lai, cú đấm với sức mạnh không gì sánh bằng đánh nát hỗn độn.

>

> Như Lai hiện ra kim thân cao sáu trượng, thân hình vàng rồng vung nắm tay đấm vào Quảng Thành Tử. Hai đấm va chạm, vang tiếng nổ điếc tai, quyền kình như sóng gợn khuếch tán, Ngọc Đỉnh Chân Nhân bị hất bay.

>

> Một đấm không có kết quả, Quảng Thành Tử co chân đá Như Lai. Một tay khác của Như Lai đấm vào chân Quảng Thành Tử.

>

> Vang tiếng nổ, kim thân sáu trượng của Như Lai lướt ngang ngàn thước.

>

> Như Lai đứng trong hỗn độn trầm giọng nói: “Sức mạnh thật lớn!”

>

> Quảng Thành Tử trợn to mắt bắn ra tia sáng màu vàng về phía Như Lai, tia sáng mang theo uy lực lửa Lưu Ly Đăng cực kỳ khủng bố.

>

> Như Lai vươn tay, một thanh kiếm to nằm trong tay y, đón tia sáng xông về phía Quảng Thành Tử, kiếm khí khuếch tán.

>

> Cắt cắt cắt!

>

> Vạn vật trong thiên hạ không có gì không thể cắt, tia sáng đứt từng khúc.

>

> Hai người đấu trong hỗn độn, lực và lực va chạm, cứng và cứng đấu nhau, quyền cước khuỷu tay đầu gối biến đổi tùy tâm, diễn dịch uy lực võ đạo lâm li đầy đủ.

>

> Như Lai không sử dụng tháp Đa Bảo, Công Đức Kim Liên của mình, chỉ bằng kim thân sáu trượng đấu ngang tay với Quảng Thành Tử. Chỉ giây lát áo Quảng Thành Tử rách rưới thành tro bụi, trông như người lưu ly trần truồng thoáng hiện trong hỗn độn, uy lực tăng thêm vài phần.

>

> Một ngày, hai ngày trôi qua.

>

> Như Lai dùng một đấm đánh bay Quảng Thành Tử. Mắt Quảng Thành Tử bắn ra tia sáng vàng trúng người Như Lai, đụng bay y, lửa vàng đốt cháy.

>

> Như Lai đứng ở phía xa cười nói: "A di đà phật, Quảng Thành Tử sư đệ thật giỏi, bần tăng thua.”

>

> Quảng Thành Tử như không nghe thấy, chân đạp hỗn độn, vang lên tiếng nổ trong không khí, người lao nhanh về phía Như Lai.

>

> Như Lai ngây ra, chuyện gì vậy? Ta đã nhận thua rồi mà? Ngọc Đế cũng nhận thua vậy, ngươi không thể vô lý như thế.

>

> Như Lai vội vàng giơ chưởng đẩy về phía Quảng Thành Tử, phật quang chiếu rọi, phật chưởng to trăm thước.

>

> Bùm!

>

> Quảng Thành Tử xuyên qua phật chưởng đấm vào mặt Như Lai.

>

> Bùm!

>

> Các đốm sáng vàng bay ra từ mặt kim thần, Như Lai lộn mèo bay xa mấy chục dặm, rất là chật vật.

>

> Như Lai hét to: “Nhận thua, bần tăng nhận thua!”

>

> Quảng Thành Tử không nói không rằng, lóe sáng xông về phía Như Lai, người sáng trong suốt bốc cháy lửa vàng tỏa ra hơi thở cuồng bạo.

>

> Như Lai biến sắc, lớn tiếng nói: "A di đà phật! Đạo hữu này đang ép bổn tọa!”

>

> Như Lai nhìn Quảng Thành Tử đầy sát ý xông lên, y trở nên nghiêm túc hơn, xem tình hình là không chịu thôi.

>

> Như Lai không dám coi thường Quảng Thành Tử cuồng bạo, dù sao nhân vật cùng đẳng cấp, nếu còn giấu nghề thì mình chịu thiệt thòi lớn.

>

> Như Lai tán đi kim thân sáu trượng, trừ bỏ cà sa, mặc tăng y mộc mạc, nghiêm túc nói: “Đa Bảo!”

>

> Một tòa bảo tháp xoay tròn bay lên từ đỉnh đầu Như Lai, bảo tháp ba mươi ba tầng phát ra tiếng chuông trong trẻo trong dòng khí hỗn độn. Cửa tháp mở, ba mươi ba cơn lũ ùa ra như ánh sao lơ lửng trên đầu Như Lai, chớp mắt kết thành một đại trận, trận pháp tỏa ra ý cảnh tru tiên lục thần.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!