TRANG 354# 1
> Chương 706: Quảng Thành Tử thua
>
>
>
>
>
>
> Như Lai nhìn Quảng Thành Tử lao nhanh đến, ngón tay làm kiếm chỉ chĩa vào đối phương, quát lớn: "Tru tiên!"
>
> Pháp bảo đầy trời kết thành đại trận như trời sao bỗng xoay tròn trên đỉnh đầu Như Lai. Trong mỗi món pháp bảo bắn ra một luồng sáng, vô số luồng sáng tụ lại tổ hợp thành kiếm to bảo quang, kiếm to nhanh như sao băng bắn về phía Quảng Thành Tử.
>
> Ầm vang, Quảng Thành Tử bay ngược về.
>
> Trong Dao Trì.
>
> Vương Mẫu kinh ngạc nói: “Đa Bảo còn có thủ đoạn như vậy?”
>
> Ngọc Đế cười nói: “Trong dự đoán, Ngọc Đỉnh Chân Nhân còn có thể tham ngộ một tia kiếm ý Tuyệt Tiên trong kiếm Tuyệt Tiên thì càng đừng nói đến Đa Bảo. Trận đồ Tu Tiên ở trong tay hắn mấy chục vạn năm, sao có thể không thu hoạch được gì? Nhưng dùng pháp bảo bày trận hơi làm ta bất ngờ.”
>
> Vương Mẫu nhìn Ngọc Đế, hỏi: "Ngươi có thể thắng không?”
>
> Ngọc Đế cười nói: “Đừng nói là ta, mấy vị Chuẩn Thánh siêu mạnh khác đều có cách ứng đối ngụy kiếm trận Tru Tiên này, đầu năm nay ai mà chẳng có con bài chưa lật?”
>
> Vương Mẫu liếc trắng mắt: "Biết ngươi lợi hại rồi, xem bộ dáng đắc ý kìa.”
>
> Trong hỗn độn.
>
> Ngón tay Như Lai vạch qua, quát: "Lục tiên!"
>
> Vô số pháp bảo trên cao lại bắn linh quang xuống, ánh sáng pháp bảo tụ thành bảo kiếm lớn, chuôi kiếm viết hai chữ Lục Tiên chém vào Quảng Thành Tử.
>
> Kiếm quang cắt đứt hỗn độn nặng nề chém vào người Quảng Thành Tử, lão như trái banh da văng ra ngoài.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng phía xa xem cuộc chiến giật mình kêu lên: "Sư huynh!!!"
>
> "Hãm tiên!"
>
> "Tuyệt tiên!"
>
> Các thanh tiên kiếm ngưng tụ ra, Quảng Thành Tử bị đánh bay liên tiếp.
>
> Bốn thanh tiên kiếm tung hoành vô địch trong hỗn độn, Quảng Thành Tử bị đánh không có chút sức chống cự, khó đến gần Như Lai.
>
> Như Lai chắp hai tay sau lưng đứng dưới trận đồ từ vô số pháp bảo ngưng tụ.
>
> Nếu đã xé rách da mặt thì Đa Bảo không nể mặt nữa, nói thẳng: “Tuy ngươi có thực lực Chuẩn Thánh siêu mạnh nhưng không có thủ đoạn của Chuẩn Thánh siêu mạnh. Lưu Ly Đăng là một trong bốn linh đăng tiên thiên nhưng bị ngươi vận dụng yếu như vậy, buồn cười.”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn Quảng Thành Tử bị bốn thanh trường kiếm pháp lực bao vây, nóng ruột nóng gan kêu lên: “Đại sư huynh! Đại sư huynh!"
>
> Một tiếng thở dài vang bên tai Ngọc Đỉnh Chân Nhân: "Trở về đi!"
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân sửng sốt, thì thào: “Sư phụ.”
>
> Cảm xúc lo âu lắng xuống, Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn chiến trường, mở miệng nói: "Đại sư huynh, chúng ta đi!"
>
> Quảng Thành Tử đánh ra một đấm hất bay thanh kiếm to trước mặt, trán bắn ra cột sáng màu vàng đẩy kiếm to khác ra xa vạn thước.
>
> Hai luồng kiếm quang vụt qua, lưng Quảng Thành Tử nổ vang, người bay ra ngoài chớp mắt xuất hiện sau lưng Ngọc Đỉnh Chân Nhân. Từng vết kiếm trên người Quảng Thành Tử đang dần khép lại.
>
> Như Lai không đuổi theo đánh, thản nhiên đứng trong hỗn độn, bốn thanh kiếm lớn lơ lửng bên cạnh.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nói: "Sư huynh, chúng ta đi!"
>
> Hỗn độn tách ra khe hở, hai người ẩn vào trong.
>
> Như Lai gãi đầu trọc, buồn rầu nói: “Sau này rắc rối đây.”
>
> Vô số pháp bảo hóa thành mười ba dòng nước lũ chảy vào tháp Đa Bảo, tháp biến mất trong người Đa Bảo, sau đó Đa Bảo Như Lai biến mất trong hỗn độn.
>
> Cao tầng đều biết trận chiến này, đệ tử giao lưu với nhau, đồng đạo khoe khoang khoác lác, rất nhanh tin tức lan truyền ra ngoài.
>
> Thiên Môn sơn.
>
> Trương Minh Hiên bật dậy khỏi ghế nằm, giật mình kêu lên: “Cái gì? Quảng Thành Tử đánh bại Ngọc Đế, Minh Hà, Côn Bằng? Sau đó Như Lai đánh bại Quảng Thành Tử!?”
>
> Hồng Hài Nhi ngồi xổm trước mặt Trương Minh Hiên, gật đầu lia: “Đúng đúng! Trên mạng đã lan rộng tin này, nói Như Lai là cao thủ đệ nhất tam giới hiện nay, cao hơn cả nhóm người Ngọc Đế.”
>
> Trương Minh Hiên lo lắng hỏi: “Quảng Thành Tử hiện giờ lợi hại đến thế sao?”
>
> Hồng Hài Nhi khen: “Đúng rồi, không uổng là đệ tử đứng đầu của Xiển giáo, rất bất phàm.”
>
> Tim Trương Minh Hiên đập nhanh, lúc trước có hiểu lầm nhỏ với Xiển giáo, phải chăng nên giải thích một chút? Tục ngữ nói oan gia nên giải không nên kết, thêm bằng hữu là thêm con đường.
>
> Hay chuẩn bị quà biếu dày đi tới cửa xin lỗi?
>
> Sắc mặt Trương Minh Hiên bất an phất tay nói: “Ta biết rồi, con hãy về đi.”
>
> Hồng Hài Nhi cười tủm tỉm không chịu đi, vươn tay nhỏ đấm chân cho Trương Minh Hiên.
>
> Chiêu quen thuộc này . . .
>
> Trương Minh Hiên động lòng, bất đắc dĩ hỏi: "Lại có chuyện gì?"
>
> Hồng Hài Nhi cười nịnh nọt: “Tiểu thúc, con định quay phim.”
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nhìn Hồng Hài Nhi: “Chuẩn bị mau vậy? Kịch bản đâu? Quay về cái gì?”
>
> Hồng Hài Nhi đắc ý nói: “Con tự viết kịch bản, tên là Yêu Tộc Đại Thánh Hồng Hài Nhi, thấy sao? Có phải rất bá khí không?”
>
> Trương Minh Hiên cười cười, tùy ý hòa cùng: “Tạm được, tìm ta làm gì? Muốn ta quay phim cho?”
>
> Hồng Hài Nhi lắc đầu, hào hùng nói: “Con muốn tự mình quay!” Sau đó cười toe nói: “Sư thúc, con thiếu diễn viên và nhân viên quay phim, sư thúc cho điệt nhi mượn đoàn đội một lúc nhé?”
>
> Trương Minh Hiên không yên lòng nói: “Con tự đi nói với họ.”
>
> Hồng Hài Nhi nhăn mặt nói: “Có nói, mà họ đòi tiền mắc quá.”
>
> Trương Minh Hiên liếc trắng mắt: “Muốn người ta làm việc cho mình mà không chịu bỏ tiền ra, làm gì có chuyện tốt vậy? Dù là ta tìm họ quay phim cũng phải trả tiền công, đây là khuôn phép quy tắc.”
>
> Hồng Hài Nhi nhăn mặt nói: “Nhưng đắt cắt cổ, Tề Linh Vân đòi ba trăm triệu, Vương Bồi, Vương Tình cũng đòi một trăm triệu, ai mời họ nổi? Đòi tiền không ngượng miệng!”
>
> Sắc mặt Trương Minh Hiên mất tự nhiên, đây đều là giá cả hắn đặt ra cho họ.
>
> Trương Minh Hiên khuyên: “Tuy hơi mắc nhưng vật tốt hơn giá, bọn họ đều là siêu sao, đúng không nào?”
>
> Hồng Hài Nhi nài nỉ: “Sư thúc quen thân với họ, nói giùm con ra giá rẻ chút đi.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn đôi mắt cún long lanh của Hồng Hài Nhi: “Con có thể tìm diễn viên quần chúng, giá rẻ hơn.”
>
> Hồng Hài Nhi dứt khoát lắc đầu nói: “Không được, con muốn tốt nhất!”
>
> Trương Minh Hiên câm nín: “Muốn tốt nhất mà không chịu bỏ tiền ra phải không?”
>
> Hồng Hài Nhi gật đầu lia, mắt trâu ngập nước nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên bị ánh mắt nóng cháy nhìn chằm chằm gai người, đành nói: “Thôi, ta sẽ kêu các nàng giảm giá cho con, đi tìm họ đi.”
>
> Hồng Hài Nhi hưng phấn nói: “Tạ sư thúc!”
>
> Sau đó lon ton chạy mất.
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Cứ để nó chơi, dù sao nhà nó giàu.”
>
> Trương Minh Hiên không tin Hồng Hài Nhi có thể quay phim kiếm tiền, nó nghĩ quay phim là thế nào? Chơi bán đồ hàng à? Nhưng Trương Minh Hiên biết không ngăn cản được, con nít ở tuổi phản nghịch sẽ không nghe khuyên, chờ đụng vào tường mới biết là sai.
>
> Đuổi Hồng Hài Nhi đi rồi giờ hắn nên lo giải quyết vấn đề của mình.
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc đứng dậy đi về phòng mình, khi ngang qua sân nhỏ thư điếm vừa lúc thấy Lý Thanh Tuyền đang đọc sách. Hắn gật đầu chào, đổi lấy là bị Lý Thanh Tuyền trợn trắng mắt.
>
>
>
>