TRANG 354# 2
> Chương 707: Thần Thoại trở về
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên về phòng mình, đóng sầm cửa lại, lấy di động ra, dùng linh lực cố định nó trong không khí trước mặt mình, phát ra tin mời webcam.
>
> Sau một chuỗi tiếng chuông reo thì webcam bật lên, thân hình Vô Đương Thánh Mẫu xuất hiện trong màn hình.
>
> Trương Minh Hiên ôm quyền thi lễ, cúi đầu nói: "Bái kiến sư tỷ!"
>
> Vô Đương Thánh Mẫu gật đầu cười nói: "Tiểu sư đệ, có chuyện gì vậy?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Sư tỷ, nghe nói Quảng Thành Tử đánh bại Ngọc Đế, Minh Hà? Lão ta lợi hại đến thế sao?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu hơi nhíu mày nói: “Quảng Thành Tử à, bản thân là cường giả Chuẩn Thánh chém nhị thi, giờ luyện mình thành đạo binh, kết hợp nửa khúc Bất Chu sơn, lực lượng Ngọc Hư Lưu Ly Đăng một trong bốn linh đăng tiên thiên, thực lực đã phá ngưỡng cửa kia, tuy cảnh giới chưa đến nhưng sức chiến đấu thì đã vào hàng siêu mạnh.”
>
> Trương Minh Hiên hơi hé môi, cay đắng nói: "Không phải chứ?”
>
> Hắn muốn khóc.
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nhìn Trương Minh Hiên sợ hãi, cười nói: “Đừng nói, Quảng Thành Tử không mạnh như ngươi nghĩ. Ngọc Đế, Minh Hà, Côn Bằng đều giả vờ, không nghiêm túc đánh nhau.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Giả vờ? Tại sao?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu đáp: “Vì không muốn kích thích dây thần kinh yếu ớt của Nguyên Thủy Thiên Tôn. Lúc trước mọi người giành giật Phiên Thiên Ấn làm Xiển giáo mất hết mặt mũi, Quảng Thành Tử đã đi đến bước này, nếu còn đánh với Quảng Thành Tử thì ai biết Nguyên Thủy Thiên Tôn có nổi điên hay không.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu tạm dừng, trợn trắng mắt câm nín nói: “Ngươi cũng thật là, nói gì mà máy tín hiệu dị giới ở đỉnh Bất Chu sơn khiến mọi người tranh giành Phiên Thiên Ấn, xét cho cùng đều là lỗi của ngươi!”
>
> Trương Minh Hiên câm nín, ta quay điện ảnh có gì sao? Tình tiết gốc là máy đặt ở Kim Tự Tháp, nhưng hồng hoang không có Kim Tự Tháp! Ta biết làm sao bây giờ? Sửa đại địa điểm ai biết các người điên cuồng như thế.
>
> Vô Đương Thánh Mẫu lo lắng nói: “Quảng Thành Tử đã khiêu chiến với Ngọc Đế, Minh Hà, Côn Bằng, Như Lai, trong những người lúc trước ra tay Quảng Thành Tử có thể khiêu chiến với ai đều tìm đến hết rồi. Trấn Nguyên Tử ở Oa Hoàng Thiên, Huyền Đô ở Đại Xích Thiên, ta ở Vũ Dư Thiên, vậy là chỉ còn lại một người.”
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Là ai?”
>
> Trương Minh Hiên thầm liệt kê trùm chư thiên, hình như hết người rồi, không lẽ còn trùm ẩn nào?
>
> Vô Đương Thánh Mẫu bất đắc dĩ nói: “Một người nữa là ngươi, vì ngươi là người khởi xướng, mọi chuyện đều do ngươi mà ra.”
>
> Trương Minh Hiên giật nảy mình, lắp bắp nói: "Sư. . . sư tỷ nói là Quảng . . . Quảng Thành Tử muốn tìm ta đấu đơn?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu gật đầu nói: “Rất có thể, ngươi đến Vũ Dư Thiên ở một lúc đi.”
>
> Trương Minh Hiên kích động la lên: “Mặt đâu? Mặt siêu cường giả của lão đâu? Ức hiếp Thái Ất Kim Tiên nhỏ bé như ta thì có gì hay?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cười hỏi: “Có đi không?”
>
> Trương Minh Hiên do dự nửa ngày, nói: “Thôi, chỉ có làm cướp ngàn ngày chứ không có đề phòng cướp ngàn ngày, không đề phòng được.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nói: “Câu này nghe độc đáo mới mẻ đấy, ý nghĩa cũng đúng. Nếu không đến thì thôi vậy.”
>
> Trương Minh Hiên câm nín nhìn Vô Đương Thánh Mẫu, nói một câu rồi không thèm khuyên nữa? Không chừng khuyên thêm hai câu là ta sẽ đồng ý!
>
> Vô Đương Thánh Mẫu phớt lờ ánh mắt đầy ẩn ý của Trương Minh Hiên, nghiêm túc nói: “Chưa chắc Quảng Thành Tử sẽ tìm ngươi tính sổ, nhớ là gần đây đừng chọc vào Xiển giáo nữa. Toàn Xiển giáo đang nghẹn lửa giận, chỉ thiếu đối tượng trút giận.”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Sư tỷ hãy yên lòng, ta rất ngoan!”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu trợn trắng mắt, nói câu này không thấy ngượng miệng?
>
> Hai người trò chuyện một lúc rồi cúp di động.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên giường lẩm bẩm: “Ta làm cá mặn lười chắc không chọc vào Xiển giáo đâu? Nghĩ kỹ thì cũng an toàn.”
>
> Trương Minh Hiên đã quên Thân Công Báo đang truy sát Khương Tử Nha ở Bắc Câu Lô châu, hắn thầm thở phào, hy vọng Quảng Thành Tử người lớn rộng lượng, ta thật sự không cố ý!
>
> Một chỗ không gian hư vô siêu thoát ngoài tầng trời thứ ba mươi ba, cửa Thiên Ma giới lơ lửng trong hư không, ma khí cuồn cuộn, bốn con mắt khổng lồ đỏ như máu từ trong ma giới nhìn chằm chằm bên ngoài.
>
> Các bóng dáng tỏa thần quang đứng thẳng trong hư không, thần quang chói lòa mang theo hơi thở mạnh mẽ.
>
> Một đám thiên ma hư ảo rít gào lao ra khỏi ma giới.
>
> Vang tiếng quát lạnh: “Mặt trời lặn!”
>
> Một mũi tên rực lửa thần xẹt qua như sao băng, đàn thiên ma nổ bùm bùm. Lửa thần đốt cháy, tất cả thiên ma kêu thảm hóa thành hư vô.
>
> Hậu Nghệ mặc giáp vàng thu trường cung về, cười nói: "Thực lực lại tăng lên một chút.”
>
> Thái Nhất đứng phía xa ngắm nghía chuông nhỏ, mắt đầy ý nói: "Hậu Nghệ!"
>
> Đế Giang che bên cạnh Hậu Nghệ, tức giận hỏi: “Thái Nhất, ngươi muốn khai chiến?”
>
> Thái Nhất cười khẩy nói: “Ngươi không đánh lại ta, kỹ năng của ngươi toàn là phụ trợ.”
>
> Đế Giang nghẹn họng, câm nín. Trương Minh Hiên thiết kế kỹ năng quái quỷ gì, không có chút sức sát thương, ta là đứng đầu mười hai Tổ Vu hồng hoang!”
>
> Hậu Nghệ không chút yếu thế hỏi: “Còn ta thì sao?”
>
> Thái Nhất nhìn Hậu Nghệ, nói: “Hậu bối tầm thường.”
>
> Một con rồng lửa bay quanh người Chúc Dung, đắc ý cười nói: “Thái Nhất, chúng ta có mười ba người, có thể đánh hai ngươi tiêu tiểu tại chỗ.”
>
> Thái Nhất tức giận nói: “Nếu còn bản lĩnh ngày xưa thì . . .!”
>
> Hồng Vân ngồi trên hồ lô lớn cười giảng hòa: “Mọi người đừng cãi nhau nữa, giờ tất cả đã sống lại, có cuộc sống mới, tu vi phép thuật kiếp trước đều biến mất, chỉ còn ba, bốn kỹ năng làm thủ đoạn. Mọi thứ bắt đầu lại thì nên buông tất cả ân oán cũ.”
>
> Hậu Thổ che dù hoa cười nói: “Hồng Vân đạo trưởng nói đúng, các ca ca hãy xóa bỏ đi. Được gặp lại các ca ca, cùng nói chuyện với nhau thế này đã rất là hạnh phúc."
>
> Đế Tuấn mặc long bào cảm thán rằng: “Đúng rồi, chúng ta đã là quá khứ.”
>
> Tổ Long trầm giọng nói: "Các ngươi có thấy mấy trận đại chiến trong hỗn độn gần đây không? Người trẻ tuổi bây giờ đáng sợ thật, không thua gì chúng ta hồi xưa.”
>
> Phượng Mẫu trong trẻo nói: “Đúng rồi, bọn họ đều có tư chất thành thánh, đáng tiếc.”
>
> Phía xa, Dao Cơ đứng cạnh Quy Linh Thánh Mẫu cười hỏi: “Đang nghĩ gì đấy Quy Linh?”
>
> Quy Linh Thánh Mẫu cười khổ nói: “Đang nghĩ về Giang Sơn Tuyết, tiểu sư đệ bịa đặt ta với sư tôn, sau này còn mặt mũi nào gặp sư tôn?”
>
> Dao Cơ cười khẽ: “Trương Minh Hiên đúng là quỷ tài.”
>
> Quy Linh Thánh Mẫu nghiến răng nói: “Nếu ta còn sống sẽ đánh cho hắn tiêu tiểu tại chỗ!”
>
> Dao Cơ cười nói: “Vậy thì dơ lắm. Ta còn phải đa tạ Trương Minh Hiên, hắn quay Thần Đăng Truyền khiến Nhị Lang và ca ca thân thiết như cũ, lúc trước ta bị trấn áp dưới Đào sơn đã phát hiện rồi, không ngờ đúng thật là ca ca bảo vệ ta, thật xin lỗi ca ca.”
>
> Quy Linh Thánh Mẫu nhìn Dao Cơ, hỏi: “Sao không để Ngọc Đế mang Dương Tiễn đến gặp ngươi?”
>
> Dao Cơ lắc đầu nói: "Thôi, ta sợ quấy nhiễu tâm tình của hắn, biết hắn và Thiền nhi sống tốt là ta thỏa mãn rồi.”
>
>
>
>