TRANG 355# 1
> Chương 708: Đối thoại trong cung Nữ Oa
>
>
>
>
>
>
> Nói chuyện một lúc rồi Dao Cơ quay đầu nhìn tế đàn, nghi hoặc hỏi: “Sao bọn họ còn chưa sống lại?”
>
> Có hai bóng người đứng trong tế đàn, đó là Dương Mi và Trấn Nguyên Tử.
>
> Quy Linh Thánh Mẫu trầm ngâm nói: “Có lẽ vì họ đều còn sống.”
>
> Vô số người trong hồng hoang đang chơi Thần Thoại Hồng Hoang, được lực lượng tín ngưỡng dồi dào gia cố, những anh hùng xưa để lại ấn ký trong tam giới vô hình hội tụ lại, tái sinh trong tế đàn, sống với hình thức vị thần tín ngưỡng trấn thủ hồng hoang. Trong quá trình bọn họ vì hồi còn sống có mâu thuẫn mà cạnh khóe với nhau, hư không ngoài ma giới ồn ào náo nhiệt.
>
> Lúc ăn cơm chiều Trương Minh Hiên chọc đũa trong bát cơm, thở ngắn than dài.
>
> Lý Thanh Nhã đút trứng gà cho Nha Nha, liếc thấy Trương Minh Hiên mặt ủ mày chau, khuôn mặt viết đầy chữ ai gia có tâm sự, ai gia không vui, mau đến an ủi!
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Trông như có tâm sự.”
>
> Trương Minh Hiên cay đắng nói: “Tỷ, lại có điêu dân muốn hại trẫm!"
>
> Lý Thanh Nhã kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chẳng phải ngươi luôn ở trong nhà sao?”
>
> Hoàng hậu quan tâm nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Nha Nha nhìn trứng gà trước mặt, giận dỗi rướn cổ muốn ăn, tự mình vận động mệt quá.
>
> Tấn Dương nghi hoặc hỏi: “Sao có người muốn hại hoàng thúc? Hoàng thúc tốt vậy mà.”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu than thở, trông hắn như gặp chuyện rất nghiêm trọng.
>
> Lý Thanh Nhã nghiêm túc hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
>
> Trương Minh Hiên khẽ thở dài: “Đều là lỗi tại Tình Điên Đại Thánh.”
>
> Trương Minh Hiên kể lại vụ việc, xòe tay bất đắc dĩ nói: “Quảng Thành Tử quê quá hóa giận luyện mình thành đạo binh, lần lượt khiêu chiến nhóm người Ngọc Đế, Minh Hà, Côn Bằng, Như Lai, chỉ còn lại mình ta, nói xem có phải ta rất thảm không?”
>
> Lý Thanh Tuyền lẩm bẩm: “Hèn gì sợi chỉ nhân quả trên người của ngươi càng đậm, có mấy sợi như nhỏ máu.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: "Vậy sao?"
>
> Tâm thần của hắn chìm vào thức hải, cẩn thận quan sát giây lát, quả nhiên thấy trong sợi tơ nhân quả đầy trời có mấy sợi đỏ bầm toát ra ác ý, oán niệm đậm đặc, đúng là nhóm người Xiển giáo.
>
> Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần, nằm sấp trên bàn khóc kể: "Ta trêu ai chọc ai? Ta chỉ muốn sống yên ổn mà sao ai cũng muốn hại ta."
>
> Lý Thanh Nhã cầm đũa gõ nhẹ tay Trương Minh Hiên, quở mắng: “Ngồi đàng hoàng!”
>
> “À.” Trương Minh Hiên ngồi thẳng người.
>
> Lý Thanh Nhã dịu dàng nói: “Ngươi yên tâm, chỉ cần ở trong Thiên Môn sơn thì họ không dám làm bậy.”
>
> Tấn Dương ủng hộ la lên: “Hoàng thúc, con tin tưởng hoàng thúc chắc chắn sẽ đánh chạy người xấu, hoàng thúc giỏi nhất!”
>
> Đôi mắt nhỏ tràn đầy tin tưởng nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt: “Vậy đa tạ con à.”
>
> Tấn Dương cười toe: “Không cần cảm tạ, cùng con xem Tiểu Hồng Nương là được.”
>
> Ăn cơm chiều xong nhóm người ngồi trong sân xem Đồ Sơn Tô Tô đáng yêu trong màn hình, phát ra từng đợt tiếng cười.
>
> Cung Oa Hoàng ở thiên ngoại cũng rộ lên tiếng cười.
>
> Dương Thiền ngồi cạnh Nữ Oa nương nương, cười khúc khích nói: "Nương nương, Đồ Sơn Tô Tô đáng yêu quá, Bạch Nguyệt Sơ thật buồn cười.”
>
> Nữ Oa tắt màn hình, cười hỏi: “Ở trong Hoa Sơn có cảm giác thế nào?”
>
> Dương Thiền ngây thơ hồn nhiên cười nói: "Cảm giác rất tốt, bảo vệ một phương, chơi di động, mỗi ngày đều vui vẻ, nhàn nhã.”
>
> Nữ Oa xoa đầu Dương Thiền, do dự nói: "Thiền nhi, vi sư có chuyện muốn hỏi ngươi.”
>
> Dương Thiền sửng sốt, mỉm cười hỏi: “Sư phụ có gì muốn hỏi?”
>
> Nữ Oa hỏi: “Ngươi thấy thế nào về chuyện người và tiên yêu nhau?”
>
> Dương Thiền do dự một chút, nói: “Trước kia đệ tử không hiểu chuyện cho rằng người và tiên yêu nhau chẳng có gì ghê gớm, theo đuổi tình yêu mới là quan trọng nhất, giống mẫu thân của đệ tử. Nhưng gần đây cữu cữu dạy nhiều đạo lý cho đệ tử và bảy muội muội. Tuyệt đối cấm người và tiên yêu nhau, không có lợi cho sự phát triển ổn định của hồng hoang, trái với thiên đạo.”
>
> Chân mày Nữ Oa nhúc nhích, xem ra Hạo Thiên không yên tâm về ta.
>
> Nữ Oa nói thẳng: “Nếu vi sư nói số phận định sẵn ngươi sẽ có chuyện tình oan trái tiên phàm thì sao?”
>
> Dương Thiền ngạc nhiên xoe tròn mắt: “Đệ tử ạ?”
>
> Nữ Oa gật đầu, nhìn thẳng Dương Thiền.
>
> Dương Thiền kinh ngạc kêu lên: “Sao có thể là đệ tử được? Làm sao đệ tử lại thích phàm nhân chứ?”
>
> Nữ Oa nói: "Thiên đạo như cờ, thay đổi liên tục, ai có thể nói rõ mọi chuyện trên đời? Có lẽ bây giờ ngươi cảm thấy không tin được, nhưng khi gặp nam nhân kia thì ngươi sẽ bất chấp tất cả.”
>
> Dương Thiền bỗng nhiên đứng lên, quỳ xuống đất nói: "Cầu nương nương cứu đệ tử!”
>
> Nữ Oa nương nương mỉm cười hỏi: "Ngươi không muốn nhân duyên này?”
>
> Dương Thiền lắc đầu nói: “Đừng, không muốn, đệ tử không muốn làm cữu cữu và ca ca khó xử.”
>
> Dương Thiền tạm dừng, đỏ mặt nói: “Đệ tử không muốn nhân duyên tiên phàm làm gì, đệ tử muốn giống Tử Hà tiên tử, tướng công sau này của đệ tử phải là đại anh hùng cái thế chân đạp mây lành bảy sắc.”
>
> Nữ Oa cười nói: “Vậy ta sẽ cắt đứt nhân duyên này giúp ngươi, hy vọng về sau ngươi đừng hối hận.”
>
> Dương Thiền đứng lên ngồi xuống cạnh Nữ Oa, ôm cánh tay nàng cười nói: "Đa tạ sư phụ, Thiền nhi không bao giờ hối hận.”
>
> Nữ Oa yêu thương nhìn Dương Thiền, lúc nàng mới đến cung Nữ Oa còn nhỏ xíu, suốt ngày bám dính Nữ Oa khóc nhè, chớp mắt đã lớn thế này.
>
> Nữ Oa mặc cho Dương Thiền ôm cánh tay mình, thương tiếc nói: “Tiếc thật, ngươi vốn nên có một hài tử.”
>
> Cái gì?
>
> Dương Thiền giật nảy mình nhìn Nữ Oa: “Nương nương nói đệ tử có một đứa con?”
>
> Nàng sờ bụng mình theo bản năng.
>
> Nữ Oa cười gật đầu nói: “Là một bé trai.”
>
> Dương Thiền rối rắm hỏi: “Có dễ thương không?”
>
> Nữ Oa nói: “Khá dễ thương.”
>
> Nữ Oa nhìn Dương Thiền, hỏi đùa: “Không nỡ bỏ?”
>
> Dương Thiền nhăn mặt thì thào: “Hài tử, hài tử của mình?”
>
> Dương Thiền lúc khóc lúc cười, không biết đang nghĩ gì.
>
> Nữ Oa ngồi trên giường mây im lặng không quấy nhiễu Dương Thiền, nàng nên tự lựa chọn.
>
> Qua thật lâu sau Dương Thiền ngước lên nhìn Nữ Oa, tội nghiệp hỏi: “Sư phụ, đệ tử có thể chỉ cần hài tử, không cần tướng công được không?”
>
> Nữ Oa cốc đầu Dương Thiền, bực bội nói: “Mơ đẹp quá.”
>
> Dương Thiền xoa đầu, cầu xin nhìn Nữ Oa.
>
> Nữ Oa bật cười nói: “Cũng được.”
>
> Dương Thiền hưng phấn reo lên: “Sư phụ giỏi quá, biết ngay sư phụ làm được mà!” Nàng ôm cánh tay Nữ Oa, vẻ mặt ngưỡng mộ: “Không có thứ gì sư phụ không thể làm!”
>
> Trương Minh Hiên cảnh giác cao độ ở yên trong Thiên Môn sơn mấy ngày, tất cả gió êm sóng lặng không xảy ra chuyện gì, Quảng Thành Tử cũng không giáng lâm như dự đoán, bình yên vui vẻ.
>
>
>
>