Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 709: Mục 710

TRANG 355# 2

> Chương 709: Hòa thượng đột nhiên ghé đến

>

>

>

>

>

>

> Thời gian dần trôi, chớp mắt đã qua nửa tháng, vẫn không có chuyện gì xảy ra, trong chợ cũng ít có đánh lộn cãi vả.

>

> Trương Minh Hiên luôn giữ cảnh giác bị tình hình này làm ngu người. Phải chăng Quảng Thành Tử đã quên ta? Lòng bỗng thấy khó chịu, đang khinh thường ai vậy hả!?

>

> Trương Minh Hiên mặc áo mỏng quần cộc nằm gác chéo chân trên mặt nước, buồn bực phì phèo điếu thuốc xì gà.

>

> Sao dám bỏ quên ta?

>

> Lúc này có một hòa thượng đặc biệt đi đến ngoài chợ Thiên Môn sơn. Hòa thượng mặc áo tăng mộc mạc, mặt đen đúa nở nụ cười chân chất, lưng cõng cái rương to từng bước đi vào chợ. Yêu ma qua lại trên đường tò mò nhìn hòa thượng, mọi người biết đảo chủ có xích mích với hòa thượng, trong chợ ít thấy hòa thượng nên bọn họ rất tò mò về người lạ này.

>

> Hòa thượng bước qua cổng chợ, trước mắt rộng thoáng. Nhà cao tầng san sát, các loại xe bay lướt nhanh qua, yêu ma cưỡi mây bay là đà sát mặt đất, các tiếng rao hàng vang vọng bên tai, phồn hoa hơn đô thành đất nước bên ngoài gấp mấy lần.

>

> Hòa thượng dừng bước, quét mắt qua lại đường phố chằng chịt giao nhau, mắt lóe tia sợ hãi. Đường phức tạp như vậy có khi nào bần tăng bị lạc đường không?

>

> Hòa thượng ngẫm nghĩ thật lâu sau quyết định không đi vào trong, bước tới ven đường nặng nề dỡ rương xuống, tiếng động trầm đục biểu hiện bên trong chứa đồ đầy thùng.

>

> Hòa thượng chân chất mở rương ra, bên trong đầy ắp dụng cụ gốm sứ tinh mỹ.

>

> Hòa thượng kêu lớn: “Bán di động đây! Mua di động đi! Di động kiểu mới vừa được Linh sơn sản xuất, chơi trò chơi nhiều thỏa thích, tải về chơi không thu phí, vừa rẻ vừa tiện lợi đây!”

>

> Tiếng rao hàng lớn của hòa thượng nhanh chóng hấp dẫn một đám khách hàng, người và yêu xúm lại.

>

> Một yêu lợn rừng đeo dây chuyền vàng thô trầm giọng hỏi: “Tiểu hòa thượng, ngươi nói chơi trò chơi trên di động này không thu phí?"

>

> Hòa thượng cười chân chất nói: “Đúng vậy, phật ta từ bi, vì tiện cho chúng sinh, tạo phúc thiên hạ đã nghiên cứu chế tạo ra loại di động này, tuyệt đối không thu phí phát sinh bên ngoài!”

>

> Một xà yêu thè lưỡi hưng phấn nói: “Vậy thì tốt, di động của ngươi bán bao nhiêu tiền?”

>

> Hòa thượng giơ một bàn tay ra, cười chân chất nói: “Rất rẻ, chỉ cần năm mươi văn.”

>

> Xà yêu cảm thán nói: “Rẻ ghê, giá chỉ bằng một nửa di động hiệu Tiêu Dao Thần quân.”

>

> Mấy yêu quái khác gật gù đồng ý.

>

> Xà yêu lạnh nhạt nói: “Nếu vậy thì . . . bắt đi!”

>

> Cái gì?

>

> Hòa thượng thộn mặt ra.

>

> Vòng vây yêu quái cùng ra tay, một đống phép thuật, pháp bảo nhấn chìm hòa thượng.

>

> Hòa thượng uất giận hét to:

>

> “Không!”

>

> Ánh sáng tán đi, hòa thượng ngã dưới đất, xích sắt, dây thừng, phép thuật giam cầm, phép thuật khống chế trói khắp người gã. Đám yêu ma cười xấu xa đứng quanh hòa thượng.

>

> Ù ù!

>

> Vang tiếng chuông, một chiếc xe bay tầm thấp lơ lửng trên đầu mọi người, Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên xuống xe.

>

> Hổ Lực Đại Tiên quát lớn: “Có chuyện gì?”

>

> Ba người mặc đồng phục bay xuống đất.

>

> Một thỏ yêu vội vàng nói: "Thành quản đại nhân, hòa thượng này chiếm đất trái luật!”

>

> Xà yêu trừng thỏ yêu, tiến lên mấy bước dúi ba điếu thuốc thơm cho Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực, cười nói: “Mời ba vị đại nhân. Hòa thượng xứ ngoài này không chỉ chiếm đất kinh doanh còn bán di động giả, lừa gạt khách hàng nên tiểu yêu báo cảnh sát, cũng ra tay bắt giữ kẻ lừa đảo.”

>

> Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực nhận thuốc lá thơm, nhìn thoáng qua, cười nói: “Hiệu Tam Thanh, mắc đây.”

>

> Xà yêu cười tươi gật đầu, khiêm tốn nói: "Làm ăn nhỏ, có ít tiền.”

>

> Hổ Lực Đại Tiên nghiêm túc nhìn hòa thượng nằm dưới đất: "Mang đi!"

>

> “Rõ thưa đại ca!”

>

> Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên chia nhau một người túm hòa thượng lên, một người xách cái rương bước hướng xe bay.

>

> Hổ Lực Đại Tiên nhìn mọi người, nói: “Khi nào các vị có thời gian hãy đi sở dân phòng một chuyến, mỗi người lĩnh thưởng một vạn TT.”

>

> "Đa tạ đại nhân!"

>

> "Đa tạ dân phòng đại nhân!"

>

> Các yêu quái có mặt đều cười vui nói chuyện với Hổ Lực Đại Tiên.

>

> Hổ Lực Đại Tiên chắp tay, xoay người bay tới xe bay, xe hú còi bay đi, nơi bay qua các yêu ma đều nhường đường.

>

> Ba người Hổ Lực Đại Tiên lái xe bay vào sở dân phòng cũng là điện thần lúc trước xây lên cho Trương Minh Hiên, sau đó bị hắn phá sập sửa lại thành sở dân phòng bây giờ.

>

> Ba người vác hòa thượng đi vào sở dân phòng không lâu sau lại vội vàng cùng bay lên đảo Huyền Không, đi nhanh tìm Trương Minh Hiên.

>

> Trong hồ nước, Trương Minh Hiên nửa người dưới mặc quần cộc, nửa người trên mặc áo mỏng, mặt dán đầy lát dưa leo, miệng ngậm ống hút, bên cạnh nhô lên cột nước nâng một ly nước dưa hấu, ống hút cắm trong ly, bộ dạng thoải mái như nghỉ phép trên bờ cát.

>

> Tiếng bước chân dồn dập lộn xộn vang lên, đám người Hổ Lực Đại Tiên cung kính đứng cạnh hồ nước.

>

> Hổ Lực Đại Tiên cung kính nói: "Thiếu gia, thuộc hạ có một chuyện bẩm báo."

>

> Trương Minh Hiên lột lát dưa leo dán trên mắt xuống, hơi nghiêng đầu nhìn bọn họ, hỏi: “Sao vậy?”

>

> Hổ Lực Đại Tiên trầm trọng nói: "Thiếu gia, hòa thượng này ở bên ngoài bán di động.”

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: “Bán thì cứ bán, có gì ghê gớm."

>

> Hòa thượng bị ném dưới đất cười khờ nói: “Đúng rồi, bần tăng chỉ bán di động mưu sinh chứ không phá hoại quy tắc của chợ.”

>

> Trương Minh Hiên liếc hòa thượng một cái, ánh mắt nghiêm túc hỏi: “Ngươi là ai?”

>

> Hổ Lực Đại Tiên chỉ vào hòa thượng, nói: “Thiếu gia, là hắn bày hàng bán di động trong chợ, nhưng không bán hiệu Tiêu Dao của chúng ta mà là hiệu Linh Sơn gì đó, bị cư dân chợ đi ngang qua bắt giữ, tố cáo.”

>

> Trương Minh Hiên ngồi dậy khỏi mặt nước, lắc đầu hất lát dưa leo rơi xuống nước, hắn nghiêm túc nhìn hòa thượng: “Đừng giả vờ nữa, tu vi như ngươi mà bị đám tiểu yêu đó bắt dễ vậy? Rốt cuộc ngươi là ai? Đến Thiên Môn sơn có ý đồ gì?”

>

> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên nghiêm túc nhìn nhau, cúi đầu cảnh giác xem hòa thượng.

>

> Hòa thượng chân chất sửng sốt, lặng im một lúc chợt cười nói: "Quả nhiên không qua mắt Tiêu Dao Thần quân được.

>

> Người hòa thượng nở rộ phật quang, từng sợi xích, dây thừng, cấm chế liên tiếp tan vỡ.

>

> Hòa thượng chân chất đứng lên trong phật quang, áo tăng màu trắng ngà, mặt như quan ngọc, chắp hai tay chào, mỉm cười nói: “Già Diệp chào Tiêu Dao Thần quân.”

>

> Trương Minh Hiên sờ cằm cười nói: “Thế này nhìn thuận mắt hơn nhiều.”

>

> Ba người Hổ Lực Đại Tiên bỗng xoay lại ngăn trước mặt Già Diệp, nghiêm túc hỏi: “Ngươi lừa chúng ta? Muốn chết!”

>

> “Grào!”

>

> “U!”

>

> “Mi!”

>

> Ba tiếng thú rống rung động lòng người, ảo ảnh một con cọp, một con lộc, một con dê xuất hiện sau lưng ba người cùng trừng mắt Già Diệp

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!