Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 710: Mục 711

TRANG 356# 1

> Chương 710: Di động Linh Sơn

>

>

>

>

>

>

> Già Diệp cười nhìn ba người, chắp hai tay đứng im, người tỏa ánh sáng trắng.

>

> Trương Minh Hiên nói: "Các ngươi không phải là đối thủ của hắn, đi xuống đi!"

>

> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên sửng sốt, ảo ảnh tan biến, thu khí thế về, cung kính nói: “Rõ thưa thiếu gia!”

>

> Ba yêu hung hăng trừng mắt Già Diệp, lần đầu tiên biểu hiện trước mặt thiếu gia vậy mà bị dắt mũi đi, bọn họ không giận mới lạ.

>

> Ba yêu cung kính hành lễ với Trương Minh Hiên, xoay người đi ra ngoài, còn về an nguy của hắn thì . . . đùa à? Vị này rất dữ dằn, có thể đấu ngang tay với Phật Tổ.

>

> Trương Minh Hiên vỗ mặt nước, bọt nước bắn tung tóe: “Ngồi đi, đừng khách khí."

>

> Già Diệp cười lắc đầu nói: “Đa tạ ý tốt của thần quân nhưng không cần ngồi, bần tăng chỉ đến chào một tiếng.”

>

> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Chào vì chuyện gì?”

>

> Già Diệp vươn tay ra, một linh thạch hình vuông nằm trong tay y, cạnh linh thạch có hoa văn tinh mỹ, mặt sau khắc một cây to tỏa thần quang rực rỡ.

>

> Già Diệp cười nói: “Bần tăng bất tài, nhận lệnh của Phật Mẫu quản lý mọi chuyện về di động Linh Sơn.”

>

> Trương Minh Hiên sắc mặt khó xem hỏi: “Thật sự có di động Linh sơn?”

>

> Già Diệp nhìn mặt Trương Minh Hiên đen thì thầm sướng, gật đầu cười nói: "Phật Mẫu cũng là Thánh Nhân, đương nhiên có thể chế tạo di động.”

>

> Giọng nói chất chứa đắc ý.

>

> Trương Minh Hiên biểu tình cực kỳ khó xem.

>

> Già Diệp cười nhìn Trương Minh Hiên: “Phật môn ta không làm chuyện bắn lén, tiểu tăng đến đây là vì phụng mệnh Phật Mẫu đánh tiếng với thần quân.”

>

> Trương Minh Hiên mở miệng hỏi: “Bác ngươi bán bao nhiêu tiền?”

>

> Già Diệp nói: "Năm mươi văn."

>

> Trương Minh Hiên nhăn mặt nói: "Năm mươi văn, không đủ bù giá gốc!”

>

> Già Diệp nhìn Trương Minh Hiên làm vẻ mặt chua xót thì nở nụ cười tất thắng: "Thần quân, tiểu tăng cáo từ trước, tặng thần quân di động này làm quà gặp mặt.”

>

> Già Diệp búng tay, di động bay về phía Trương Minh Hiên, bị hắn chộp vào tay.

>

> Già Diệp cung kính chào, nhẹ nhàng bay ra ngoài.

>

> Sau khi Già Diệp đi vẻ cay đắng trên mặt Trương Minh Hiên biến mất, hắn hừ mũi, mặt nước dâng lên sau lưng thành hình dạng cái ghế nằm, hắn dựa vào.

>

> Một bóng áo trắng nhẹ nhàng xuất hiện bên cạnh Trương Minh Hiên, áo trắng hơn tuyết thêu hoa sen, dây lưng màu xanh treo một miếng ngọc bội, người như tiên nữ đạp nước.

>

> Trương Minh Hiên ngồi dậy kinh ngạc nói: “Thanh Nhã tỷ? Sao tỷ đến đây?”

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười dịu dàng nói: “Ta đã nghe được chuyện vừa rồi, có cần ta hỗ trợ gì không?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Đối phó loại tiểu nhân vật như vậy không cần làm phiền Thanh Nhã tỷ, ta có thể giải quyết dễ dàng, mới rồi cố ý tê liệt hắn.”

>

> Lý Thanh Nhã nghiêm túc nói: “Hắn không phải tiểu nhân vật gì, Già Diệp, A Nan từng là người hầu bên Thánh Nhân Chuẩn Đề, giống đạo đồng trong Đạo môn chúng ta. Sau khi Đa Bảo hóa phật Thánh Nhân Chuẩn Đề mới xếp hai người qua, trợ giúp Đa Bảo quản lý Phật giáo, ngươi đừng ỷ y.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: “Đạo đồng của Thánh Nhân? Hèn gì tu vi cao như vậy, cảnh giới Thái Ất Kim Tiên.”

>

> “Bây giờ ngươi còn cho rằng bọn họ dễ đối phó không?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: “Thanh Nhã tỷ đừng coi thường ta, ta là đệ tử của Thánh Nhân!”

>

> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Ngươi đã tự tin như vậy thì thôi ta không xen vào.”

>

> Lý Thanh Nhã nhẹ nhàng bay vào thư điếm.

>

> Trương Minh Hiên nằm trên mặt nước lẩm bẩm: “Đã vỗ ngực bảo đảm trước mặt Thanh Nhã tỷ thì không thể bị bẽ mặt được, các ngươi thấy đúng không?”

>

> Giọng Trương Tiểu Phàm vang lên trong thức hải: “Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, xem di động của họ trước.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, tùy tay luyện hóa di động. Với tu vi của hắn có thể thấy rõ một sợi tơ đỏ từ hư không nối với điện thoại di động, chắc là dây cab.

>

> Trương Tiểu Phàm lên tiếng: “Đây không phải lực lượng tín ngưỡng, khác với di động của chúng ta.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, nhấn mở di động, một màn hình dâng lên.

>

> Hắn nhìn màn hình giống di động của mình, nói: “Tác dụng giống nhau.”

>

> Trương Minh Hiên nhấn biểu tượng con chim màu vàng, đăng ký tài khoản, lẩm bẩm: “Trò chuyện Kim Ô, hay à, công năng bên trong giống nhau, không sáng tạo cái mới được sao?”

>

> Trương Minh Hiên thăm dò một lúc rồi rời khỏi trò chuyện Kim Ô, vào khu phim, âm nhạc, đều giống di động của hắn, còn sao chép mv đã đăng trong di động của hắn, mặt dày quá vậy?

>

> Trương Minh Hiên vào hộp trò chơi chư phật, nhìn những trò chơi giống nhau, rất muốn chửi thề. Tranh bá hồng hoang, Angry Birbs, rồng tham ăn, thực vật đại chiến lệ quỷ, chư phật liên tục xem, lửa xắt chuối . . .

>

> Tay Trương Minh Hiên trượt màn hình di động, mắng um sùm: “Mặt đâu? Còn muốn mặt không? Trực tiếp sao chép mà không thấy xấu hổ sao!?”

>

> Trương Minh Hiên tức giận thở hổn hển, còn tưởng có sáng tạo kinh người gì nhưng ai ngờ là vô sỉ ăn cắp chất xám.

>

> Long Thiên Ngạo nói: “Thật ra ngươi cũng sao chép.”

>

> Trương Minh Hiên tức giận quát: “Ngươi câm miệng!”

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Bọn họ sao chép nội dung của chúng ta cộng thêm chơi trò chơi miễn phí, đây là muốn cạnh tranh giá với chúng ta, định ép chết chúng ta.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia hung ác nói: “Đấu về giá cả? Ta sợ họ chắc? Long Thiên Ngạo đi Nam Chiêm Bộ châu, Tiêu Viêm đi Bắc Câu Lô châu, Phong Vân Vô Kỵ đi Đông Thắng Thần châu, hết sức mở rộng di động, không thể đợi nữa!”

>

> Hiếm khi thấy Trương Minh Hiên nghiêm túc như vậy, ba người đứng ra, ôm quyền trịnh trọng đáp: “Rõ!”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Giờ thiếu người, Tây Ngưu Hạ châu là đại bản doanh của Phật giáo, phái người đi vào không an toàn, giao cho Đường Tam Tạng vậy. Các ngươi đi ba châu khác mở rộng di động, hoàn toàn trải rộng các nơi trong hồng hoang, ai dám ngăn cản, giết không tha!”

>

> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia tàn khốc.

>

> Long Thiên Ngạo hỏi: “Còn giá thì sao?”

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười nói: "Miễn phí!"

>

> Tiêu Viêm ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên, miễn phí? Làm vậy có được không?

>

> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia sáng nói: “Nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu là lôi kéo khách hàng trước, chỉ cần bách tính hồng hoang dùng di động của chúng ta thì về sau sẽ thu phí. Không chỉ miễn phí di động, có thể đặt nhiều trò chơi nhỏ miễn phí, giữ lại vài mục thu phí như Thần Thoại Hồng Hoang, Mắt Thần, phim, âm nhạc.”

>

> Trương Tiểu Phàm nhíu mày nói: “Giai đoạn đầu sẽ đốt rất nhiều tiền.”

>

> Trương Minh Hiên hào sảng nói: “Không sao, bần đạo có tiền, các ngươi đi đi.”

>

> “Rõ!”

>

> Ba người chắp tay cúi đầu, hóa thành ba luồng sáng bắn đi ba phương hướng.

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, chắp hai tay sau lưng đứng trên mặt nước: "Tiểu Phàm, chuẩn bị sẵn sàng! Chờ di động Phật môn bắt đầu bán chúng ta sẽ đăng giới Hư Hoang lên, đánh bọn họ không kịp trở tay!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!