TRANG 356# 2
> Chương 711: Mở rộng tiệm di động
>
>
>
>
>
>
> Trương Tiểu Phàm nói: “Nếu ngươi muốn dùng giới Hư Hoang mở rộng chênh lệch chỉ e tác dụng không lớn. Dù sao ta chế tạo giới Hư Hoang không khó khăn, Thánh Nhân có thần thông không thể đo lường, chắc cũng dễ làm được.”
>
> Trương Minh Hiên hơi nhíu mày nói: “Vậy thì nghiên cứu trò chơi tiếp theo!”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Trò chơi gì?”
>
> Trương Minh Hiên nhe răng cười nói: “Trò văn phòng, bọn họ sẽ phải tốn não nghiên cứu.”
>
> Trương Tiểu Phàm câm nín: “A . . . biết rồi.”
>
> Lại là ta vùi đầu làm.
>
> Bị Phật giáo kích thích, cá mặn Trương Minh Hiên rốt cuộc trở mình, nóng ruột nóng gan.
>
> Mấy ngày tiếp theo, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm đến ba châu cạnh tranh với di động Phật giáo, các tiệm bán di động mở khắp hồng hoang.
>
> Thế giới Cực Lạc. Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề ngồi xếp bằng bên ao Công Đức.
>
> Chuẩn Đề loay hoay di động hiệu Linh Sơn, nửa cười nửa không nói: “Di động hiệu Linh Sơn này rất giống với di động hiệu Tiêu Dao của Trương Minh Hiên.”
>
> Tiếp Dẫn nhăn mặt nói: “Ài, ta luyện chế tổng thể di động, chủ yếu là thế giới trong mơ, lấy lực lượng nhân quả liên thông các nơi trong hồng hoang. Chúng ta là Thánh Nhân đứng đầu mà ra tay cạnh tranh với tiểu bối thì thật không nên, bởi vậy đưa di động cho Già Diệp để hắn luyện hóa, nội dung bên trong đều là Già Diệp tăng thêm.”
>
> Chuẩn Đề cười nói: “Hèn gì, di động của Trương Minh Hiên để lại ấn tượng sâu cho mọi người, đã thành hình trong lòng Già Diệp, trong thời gian ngắn khó thoát khỏi ảnh hưởng từ Trương Minh Hiên.”
>
> Tiếp Dẫn buồn rầu nói: “Sao chép như vậy sẽ làm hỏng danh dự của Phật môn ta, chúng sinh sẽ nhìn chúng ta như thế nào?”
>
> Chuẩn Đề sờ cằm ngẫm nghĩ, nhoẻn miệng cười nói: "Có lẽ vậy, nhưng mọi chuyện khó nói trước.”
>
> Nam Chiêm Bộ châu, trong một tòa thành trì có hai tiệm mới mở.
>
> Hai mỹ nữ mặc sườn xám quyến rũ đứng trước một cửa tiệm, cười tươi như hoa mời chào khách hàng.
>
> Một tiệm khác thì có hai hòa thượng mặc cà sa đứng trước cửa.
>
> Một hòa thượng lớn tiếng rao: “Bán di động đây! Di động hiệu Linh Sơn mới ra lò, chỉ cần năm mươi văn, hàng vạn âm nhạc, mấy trăm video đều miễn phí!”
>
> Một nữ nhân yểu điệu ở tiệm đối diện trong trẻo nói: “Thần quân cảm tạ tất cả người sử dụng ủng hộ di động hiệu Tiêu Dao nên đặc biệt tổ chức hoạt động tuyên truyền di động lớn, tất cả di động đều không lấy tiền, dùng miễn phí, đi ngang qua xin đừng bỏ qua!”
>
> Một nữ nhân khác chớp cặp mắt đa tình, tay che miệng cười duyên: “Mau vào trong, nô gia ở trong phòng chờ mấy người đó, không cần tiền!”
>
> Người đứng trên đường mắt sáng rực nhìn hai mỹ nữ quyến rũ, nuốt nước miếng.
>
> Nhiều người dẫn theo bạn gái bị bạn gái tức giận nhéo mạnh da tay mới tỉnh táo lại, rối rít xin lỗi.
>
> Một tên mập bộ dạng như phó ông ưỡn bụng to lại gần hai mỹ nữ, cười hỏi: “Hai vị tiểu mỹ nữ, di động là cái gì?”
>
> Ánh mắt háo sắc thỉnh thoảng ngắm phần xẻ tà sườn xám.
>
> Một mỹ nữ mỉm cười nói: "Ngươi đi vào sẽ biết, bên trong có tiểu tỷ tỷ xinh đẹp!”
>
> Phú thương mắt sáng rực, làm bộ dè dặt rồi cười toe đi vào tiệm.
>
> Người ở bên ngoài không đứng yên, được các mỹ nữ chiêu đãi, tò mò đi vào tiệm di động. Bên trong có tiểu tỷ tỷ mặc đồng phục giới thiệu di động, khâu lấy máu nhận chủ có đại tỷ tỷ dịu dàng hiền thục. Đi vào chìm trong những giọng nói dịu dàng phục vụ, bất giác tự lĩnh một di động.
>
> Khang Chí Phi cũng nằm trong số đó, vừa vào tiệm di động đã bị giật nảy mình. Sàn sạch sẽ có thể soi gương làm gã không biết đặt chân ở đâu, cái hộp (quầy) trong suốt sáng bóng có lẽ giá trị liên thành.
>
> Khang Chí Phi thầm lo lắng, hoàng cung cũng chỉ đến thế là cùng, gã bản năng muốn trở ra.
>
> Một giọng nói mềm nhẹ cất lên:
>
> “Công tử có muốn một cái di động không?”
>
> Khang Chí Phi quay đầu lại, thấy một nữ nhân mặc áo thêu hoa đứng cách không xa, mắt đẹp như làn nước chứa ý cười nhìn mình.
>
> Khoảnh khắc này Khang Chí Phi đã bị lạc, gã như thấy nữ thần, không còn biết gì nữa, ngơ ngác gật đầu.
>
> Nữ nhân cười nói: “Mời tiên sinh đi theo ta.”
>
> Nàng dẫn Khang Chí Phi đến trước một cái quầy, lấy một cái di động ra khỏi quầy, cười hỏi: “Công tử thấy di động này thế nào? Công tử? Công tử?"
>
> A?
>
> Khang Chí Phi mãi mê nhìn nữ nhân tỉnh táo lại, liên tục gật đầu nói: "Rất tốt, rất tốt!"
>
> Mặt gã nóng ran, bị phát hiện, có khi nào nàng nghĩ ta là lưu manh háo sắc không?
>
> Dường như nữ nhân không để ý Khang Chí Phi thất thố, cười nói: “Vậy ta nói lại cho công tử về cách dùng di động. Công tử nhìn chỗ này, đây là chốt mở, nhấn vào màn hình sẽ mở ra, có thể dùng kiểu riêng tư thu nhỏ màn hình trong bàn tay . . .”
>
> Khang Chí Phi dần tập trung chú ý vào điện thoại di động, há hốc mồm. Cái này . . . là thần khí sao? Gã chỉ xem lướt qua công năng bên trong nhưng cảm giác rất thần kỳ.
>
> Một lúc lâu sau nữ nhân cười dịu dàng hỏi: “Công tử nghe hiểu chưa?”
>
> Khang Chí Phi ngơ ngác gật đầu lại lắc đầu, cúi đầu ngượng ngùng nói: “Cái này . . . chắc đắt lắm, ta không có nhiều tiền, có lẽ không mua nổi.”
>
> Nữ nhân cười khẽ: “Không cần tiền, tặng cho công tử.”
>
> Khang Chí Phi kinh ngạc đến ngây người hỏi: “Thật sự không lấy tiền? Thứ ghê gớm như vậy mà tặng không?”
>
> Nữ nhân híp mắt cười nói: "Đương nhiên, đây là quyết định của Tiêu Dao Thần quân, nếu công tử muốn thì cầm nó qua bên kia nhận chủ. Nhưng phải nhớ kỹ, di động và chủ nhân là trói buộc duy nhất, di động chỉ nhận một chủ nhân, và chủ nhân chỉ có thể sở hữu một di động. Công tử đã dùng di động của chúng ta thì không thể dùng di động hiệu khác, dù bị hư thì có thể đổi cái mới trong tiệm di động của chúng ta, máy chủ sẽ tùy theo tin tức nhận chủ của công tử truyền số liệu cũ vào diện thoại di động mới.”
>
> Khang Chí Phi đại khái nghe hiểu hai điều, một là không lấy tiền, hai là về sau phải luôn dùng di động này, muốn đổi di động cũng phải tới chỗ này. Khang Chí Phi mừng thầm, vậy chẳng phải là sau này thường xuyên được gặp nàng rồi?
>
> Khang Chí Phi thận trọng nói: “Nếu không cần tiền vậy ta sẽ lấy một cái.”
>
> Nữ nhân đặt di động vào tay Khang Chí Phi, chỉ hướng bên kia, cười nói: “Vậy xin đi qua chỗ kia nhận chủ.”
>
> Khang Chí Phi lưu luyến đi tới chỗ nữ nhân chỉ, đi một bước ngoái đầu ba lần, thấy nàng tiếp đãi khách khác mới buông tiếng thở dài đi tiếp, thầm quyết tâm về nhà phải đập hỏng di động.
>
> Khang Chí Phi đi tới chỗ xếp hàng, tâm tình buồn bực thoáng chốc bay biến. Hai đại tỷ tỷ dịu dàng xinh đẹp ngồi đằng trước, gã cảm thấy trái tim lại bị bắn trúng.
>
> Tiệm di động Linh Sơn phía đối diện chỉ có rải rác vài nhóm nam nữ đi vào. Hai hòa thượng hét muốn tắt giọng, mắt thường liếc qua hai mỹ nữ xinh đẹp ở tiệm bên kia đường.
>
> Trên tầng cao nhất một tòa tháp cách xa tiệm di động của hai nhà, Long Thiên Ngạo mặc áo trắng phẩy quạt đứng dựa vào lan can.
>
> Già Diệp mặc trường bào màu trắng ngà, lận xâu chuỗi đứng cạnh Long Thiên Ngạo, nhìn xuống tiệm di động của hai nhà.
>
> Mặt Già Diệp cay đắng nói: “Thua rất thảm.”
>
> Long Thiên Ngạo vỗ vai Già Diệp, cười khích lệ: “Tiếp tục cố gắng đi, ta tin tưởng ngươi có thể làm được!”
>
>
>
>