Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 712: Mục 713

TRANG 357# 1

> Chương 712: Trải rộng di động

>

>

>

>

>

>

> Già Diệp không kiềm được nói: “Miễn phí di động rồi các ngươi kiếm tiền thế nào? Bù tiền nổi không?”

>

> Long Thiên Ngạo duỗi lưng nói: “Chuyện đó thì không cần Già Diệp lo, đương nhiên ta có suy tính riêng.”

>

> Già Diệp nhìn một chỗ bên dưới thì dòng người như triều, một chỗ thì trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, không kiềm được nói: "A di đà phật! Thí chủ dùng nữ sắc bán di động không phải hành động quân tử nên làm.”

>

> Long Thiên Ngạo cười nói: "Ta vốn không phải quân tử, ngươi cũng có thể dùng mỹ nữ bán di động, ta có ngăn cản ngươi làm thế đâu?”

>

> Già Diệp hừ một tiếng nói: “Bần tăng là người trong Phật môn, sao có thể làm chuyện thấp hèn vậy được.”

>

> Long Thiên Ngạo cười nói: “Vậy ta xin đi trước một bước.”

>

> Long Thiên Ngạo biến mất trên đỉnh tháp, đến thành phố khác.

>

> Già Diệp lặng im, chẳng còn vẻ hào hùng diễu võ dương oai như lúc đến Thiên Môn sơn. Từ tin tức truyền về từ từng bộ châu thì lượng tiêu thụ di động Linh Sơn không bằng một phần mười di động Tiêu Dao, thua thê thảm.

>

> U minh địa phủ, trên Âm sơn, trong điện Địa Tạng Vương Phật.

>

> Địa Tạng Vương Phật đang uống trà, ăn thức ăn cùng nhóm La Hán Bồ Tát.

>

> Sau một lúc Địa Tạng Vương Phật cảm thán rằng: “Đa Bảo không làm việc đàng hoàng gì cả, tài nguyên tu luyện của đệ tử Phật giáo thì lề mè kéo dài, lại còn làm ra di động hiệu Linh Sơn gì đó, bậy bạ hết sức, không hiểu quản lý. Các ngươi nói có đúng không?”

>

> “Đúng rồi!”

>

> “Quá đúng!”

>

> “Tài nguyên tu luyện tháng này của bổn tọa cũng không phát.”

>

> “Ta cũng thế!”

>

> “Không biết Phật Tổ đang làm gì nữa!”

>

> Các La Hán Bồ Tát trên bàn ăn gật gù hùa theo.

>

> Địa Tạng Vương rộng rãi nói: “Nếu các vị cần tài nguyên tu luyện cứ nói với ta, thứ khác không có chứ tiền tài thì bao la.”

>

> “Sao có thể không biết ngượng nhận của Phật Tổ!”

>

> “Đa tạ Phật Tổ!”

>

> “Phật Tổ từ bi!”

>

> Các lời nịnh hót thi nhau vang lên.

>

> Mấy người lại tám chuyện.

>

> Địa Tạng Vương tiếp tục tức giận nói: "Đa Bảo Như Lai ghen tỵ người tài, chỉ huy lung tung. Phật môn ta đang ở thế hưng thịnh mà bị hắn làm hại tất cả chùa miếu ở Đông Thắng Thần Châu bị tra xét kỹ, thanh danh tuột dốc ngàn trượng, ài.”

>

> “Thì đó!”

>

> “Đúng vậy!”

>

> Địa Tạng Vương nói xấu Như Lai, các La Hán Bồ Tát vừa hùa theo vừa ăn thức ăn ngon đắt giá, không khí rất nhiệt liệt.

>

> Sau cùng Địa Tạng Vương đập bàn cái rầm, nổi giận đùng đùng nói: “Như Lai thật sự rất quá đáng! Bổn tọa phải đi chất vấn hắn, đòi công bằng cho các vị Phật môn! Đến lúc đó hy vọng các vị sẽ giúp một tay.”

>

> “Chắc rồi!”

>

> “Chắc chắn!”

>

> “Địa Tạng Vương Phật yên tâm, nhất định chúng ta đứng về phía ngài!”

>

> Chúng La Hán Bồ Tát thi nhau vỗ ngực bảo đảm.

>

> Địa Tạng Vương Phật cười tiễn khách đi, lấy một tờ danh sách ra gạch mấy cái tên, lẩm bẩm: “Lại lôi kéo thêm mấy La Hán Bồ Tát. Lý Thừa Càn nói đúng, bữa tiệc là thủ đoạn tốt lôi kéo lòng người, nhưng quá mắc.”

>

> Địa Tạng Vương đau lòng, vì y mở tiệc chiêu đãi khách thì không thể quá nghèo nàn, toàn dùng thiên tài địa bảo giá trị không nhỏ.

>

> Địa Tạng Vương lật sổ, lẩm bẩm: “Để xem còn bao nhiêu người không theo phe ta, Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền, trực tiếp loại ba người này, họ trung thành với Như Lai. Chờ bổn tọa kéo Như Lai xuống sẽ xử ba người các ngươi, một người đi lấp mắt biển, một người đi trấn lòng đất, một người đi mười tám tầng địa ngục."

>

> Địa Tạng Vương ảo tưởng lúc mình phong quang vô hạn, lại kích động chọn vài tên người đãi khách.

>

> Địa Tạng Vương sốt ruột hoạt động, lôi kéo La Hán Bồ Tát Phật Đà trên Linh sơn.

>

> Các tiệm di động cũng trải rộng hồng hoang, di động bắn khắp mọi ngõ ngách. Trong thời gian này tiền túi của Trương Minh Hiên dâng lên cao như nước, một giây thay đổi, tuy bán di động miễn phí nhưng chơi trò chơi phải trả tiền! Mắt Thần, Thần Thoại Hồng Hoang, video, âm nhạc, thư thành, tất cả kiếm mớ tiền lớn vào túi Trương Minh Hiên.

>

> Một tháng sau, hồng hoang vào thu, Trương Minh Hiên chắp hai tay sau lưng đứng sau núi đảo Huyền Không, lá khô rụng đầy gốc cây.

>

> Trương Minh Hiên nhẹ nhàng cầm lá cây, cảm thán nói: "Nhìn lá rụng biết mùa thu đến, thiên hạ này nên có một kết cục. Tiểu Phàm, liên lạc kêu họ về đi, về gặp ta.”

>

> “Rõ!”

>

> Lát sau vài luồng sáng bắn ra từ người Trương Minh Hiên rơi xuống đất biến thành mấy người Long Thiên Ngạo.

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Sao rồi?”

>

> Long Thiên Ngạo cười bảo: “Đương nhiên dễ như chơi, tiểu tử Già Diệp sao đấu lại chúng ta được.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn sang Phong Vân Vô Kỵ, ở trong lòng hắn thì Long Thiên Ngạo ba hoa phét lác, Phong Vân Vô Kỵ nói chuyện đáng tin hơn.

>

> Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói: “Đều do Long Thiên Ngạo lên kế hoạch, mở tiệm, ta làm việc theo Long Thiên Ngạo chỉ huy.”

>

> Long Thiên Ngạo nhìn Trương Minh Hiên, khó chịu hỏi: “Làm vậy là sao? Không tin ta?"

>

> Trương Minh Hiên mặt biến sắc, cười toe nói: “Không thể nào! Trong bốn người thì ta tin tưởng ngươi nhất!”

>

> Ba người khác trợn trắng mắt.

>

> Trương Minh Hiên thúc giục: “Nói đi, ngươi làm cách nào?”

>

> Long Thiên Ngạo kể lại mình tìm nữ nhân viên xinh đẹp, chèn ép Già Diệp như thế nào.

>

> Long Thiên Ngạo đắc ý nói: “Già Diệp muốn học theo cách của ta cũng khó.”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Trong một chốc làm sao ngươi tìm ra nhiều nữ nhân viên xinh đẹp đã qua huấn luyện?”

>

> Long Thiên Ngạo cười nói: “Trong tiểu thế giới có rất nhiều, toàn kéo ra từ thế giới Đấu Phá, huấn luyện hết rồi.”

>

> Mặt Trương Minh Hiên không biểu tình nói: "Thực thể hóa tốn rất nhiều lực lượng tín ngưỡng đúng không?”

>

> Long Thiên Ngạo khựng lại, chột dạ nói: “Thật ra cũng không bao nhiêu. À, ta đề nghị ngươi viết sách mới!”

>

> Trương Minh Hiên gầm lên: “Long Thiên Ngạo!”

>

> Long Thiên Ngạo hóa thành bóng sáng biến mất trong người Trương Minh Hiên.

>

> Tiêu Viêm cười gượng: “Cái đó . . . ta cũng quay về.”

>

> Chớp mắt biến mất.

>

> Tiêu Viêm cũng rất lo, nói về dùng lực lượng tín ngưỡng thực thể hóa nhân vật trong tiểu thế giới thì bên gã nhiều nhất, thời gian dài nhất. Thực thể hóa đám nữ nhân Huân nhi, nữ vương Medusa, Vân Vận, Tiểu Y Tiên, Thanh Lân, Nhã Phi cùng gã đi khắp Bắc Câu Lô châu, cuối cùng tan biến.

>

> Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói: “Hắn nói đúng, ngươi cần tác phẩm mới thu gom lực lượng tín ngưỡng. Luyện chế di động và thực thể hóa nhân vật đã tiêu hao rất nhiều."

>

> Trương Minh Hiên cáu kỉnh nói: "Biết!"

>

> Phong Vân Vô Kỵ biến mất.

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Ngài đừng lo, tuy tiêu hao nhiều lực lượng tín ngưỡng nhưng thị trường di động đã trải rộng, chèn ép Phật giáo, có người sử dụng mới tức là có nguồn tín ngưỡng mới, rất nhanh sẽ bổ sung đủ.

>

> Long Thiên Ngạo la lên: “Đúng rồi, là vậy đấy, ta cũng nghĩ vậy!”

>

> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, Long Thiên Ngạo thì không nghĩ đến điều này.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!