Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 713: Mục 714

TRANG 357# 2

> Chương 713: Hồng Hài Nhi lại lại lại phá sản

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên không kiềm được hỏi: “Bây giờ nhân viên trong tiệm vẫn là nhân vật thực thể hóa?”

>

> Long Thiên Ngạo nói: “Không, sau khi trải rộng cửa hàng thì kêu người thực thể hóa bồi dưỡng người nối nghiệp, sau đó bọn họ trở lại tiểu thế giới rồi.”

>

> Trương Minh Hiên không kiềm được nói móc: “Ngươi còn chút chỉ số thông minh."

>

> Long Thiên Ngạo đắc ý nói: “Tất nhiên, ngươi không nhìn xem ta là thân phận của ai?”

>

> Trương Minh Hiên sững sờ, câu nói này là khích lệ sao? Chắc đúng.

>

> Chợt có tiếng gọi:

>

> "Ăn cơm!”

>

> “Đến đây!”

>

> Trương Minh Hiên vứt hết các vấn đề ra sau đầu, chạy về thư điếm.

>

> Trương Minh Hiên chạy vào thư điếm, thấy nhóm người Lý Thanh Nhã, hoàng hậu, Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương ngồi quanh bàn lớn trong sân, có thêm Hồng Hài Nhi, hôm nay không mặc áo da, đeo dây chuyền vàng như xích chó chói mắt nữa, nó mặc quần yếm mộc mạc.

>

> Trương Minh Hiên ngồi xuống cạnh bàn, nghi hoặc hỏi: “Hồng Hài Nhi, sao con đến đây?”

>

> Hồng Hài Nhi cười tươi nói: “Con đến hỏi thăm sức khỏe tiểu thúc.”

>

> Trương Minh Hiên hừ mũi: “Ngươi mà tốt bụng vậy sao?”

>

> Hồng Hài Nhi chân thành nói: “Đương nhiên, con tôn kính tiểu thúc nhất!”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Được rồi, ăn cơm đi.”

>

> Vừa dứt lời một cái bóng xẹt qua, trên bàn thiếu hai cái bánh bao. Mọi người bản năng quay đầu nhìn, thấy Hồng Hài Nhi miệng phồng một cục, tay cầm cái bánh bao khác.

>

> Hồng Hài Nhi nuốt hết bánh bao trong miệng, cười ngại ngùng nói: “Ăn đi, mọi người ăn đi chứ, đừng khách khí.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Chúng ta ăn nào.”

>

> Sau đó mọi người được thấy cái gọi là gió cuốn mây tán. Khi tay Tấn Dương cầm nửa cái bánh bao ăn dở thì thức ăn trên bàn đã bị Hồng Hài Nhi nuốt hết.

>

> Tấn Dương tội nghiệp nhìn Hồng Hài Nhi.

>

> Hồng Hài Nhi liếm môi cười bẻn lẽn: “Sư cô nấu cơm ngon quá.”

>

> Lý Thanh Nhã nhoẻn miệng cười hỏi: “Ăn no chưa?”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu lia: “Ăn no!”

>

> Lý Thanh Tuyền hậm hực nhìn Hồng Hài Nhi.

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Thanh Tuyền, dọn dẹp chén bát.”

>

> “Biết.” Lý Thanh Tuyền ủ rũ đáp.

>

> Hồng Hài Nhi nhìn Trương Minh Hiên, nói nhỏ: “Sư thúc, qua bên kia nói chuyện chút.”

>

> Trương Minh Hiên đặt đũa còn sạch sẽ xuống bàn, hỏi: “Có chuyện gì không thể nói tại đây?”

>

> Hồng Hài Nhi nhảy xuống ghế chạy tới bên cạnh Trương Minh Hiên, giật ống tay áo của hắn, ngượng ngùng nói: "Có việc riêng.”

>

> Trương Minh Hiên do dự nói: “Đi theo ta!”

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, cười nói với Lý Thanh Nhã: “Thanh Nhã tỷ, chúng ta ra ngoài một lúc.”

>

> Lý Thanh Nhã dịu dàng gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên dẫn Hồng Hài Nhi đi ra ngoài, đến sau cây to ở sau núi.

>

> Trương Minh Hiên chưa nói chuyện Hồng Hài Nhi đã quỳ xuống ôm chân hắn, gào khóc: “Sư thúc cứu mạng!”

>

> Trương Minh Hiên giật chân nhưng không giãy ra được, nạt: “Đứng lên nói chuyện, khóc sướt mướt coi được không!”

>

> Hồng Hài Nhi thút thít đứng dậy.

>

> Trương Minh Hiên nhìn bộ dạng đau buồn của Hồng Hài Nhi thì mềm lòng, dịu giọng hỏi: “Nói đi, xảy ra chuyện gì?”

>

> Hồng Hài Nhi nức nở: "Lão. . .lão Ngưu không phải con người, ăn hiếp người!”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Ngưu Ma Vương? Hắn làm gì?”

>

> Trương Minh Hiên nhắc tới Ngưu Ma Vương làm Hồng Hài Nhi càng bi thương hơn, gào lên: “Lão Ngưu lừa quán bar, karaoke của con rồi! Giờ hai chỗ đó không còn là của con! Hu hu hu, tên cũng bị sửa. Con không có tiền, lâu rồi không ăn cơm no, hu hu hu!”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Ác vậy? Hắn làm cách nào?”

>

> Hồng Hài Nhi khóc nói: “Con muốn quay phim kiếm tiền, lão Ngưu nói quay một bộ điện ảnh không kiếm nhiều tiền, kêu con quay một lần hai bộ.”

>

> “Ừm, rồi sao nữa?”

>

> “Sau đó con thiếu tiền, lão Ngưu nói có thể cho mượn, lừa con viết giấy nợ, cầm quán bar, karaoke, xưởng thuốc lá.”

>

> Hồng Hài Nhi nói đến đây mắt đỏ hoe đau thương.

>

> Trương Minh Hiên câm nín nhìn Hồng Hài Nhi: “Bị ngốc à? Sao cầm hết vậy?”

>

> Hồng Hài Nhi nức nở nói: “Lão viết, con cứ nghĩ sẽ kiếm được tiền nên lười sửa.”

>

> Trương Minh Hiên ho khan, hỏi: “Đăng điện ảnh chưa?”

>

> Hồng Hài Nhi tội nghiệp gật đầu.

>

> “Lỗ?”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi rưng rưng nhỏ yếu bất lực.

>

> Trương Minh Hiên lấy di động ra nhấn vào khu phim, chọn cái mới đăng nhất, ở hàng thứ hai thấy hai bộ điện ảnh mới ra của Hồng Hài Nhi. Một bộ tên Yêu Tộc Đại Thánh Hồng Hài Nhi, bộ thứ hai tên Khai Thiên Tích Địa Đệ Nhất Ngưu, nghe tên khá kiêu.

>

> Trương Minh Hiên nhấn vào Yêu Tộc Đại Thánh Hồng Hài Nhi, nhìn số liệu, cho điểm là nửa ngôi sao, xem khu bình luận.

>

> Phong Thất Nguyệt: Cái thứ gì? Ống kính cứ rung rung xem chóng mặt.

>

> Vinh Vinh: Đùa à? Con nít chơi trò chơi sao? Vì sao nữ thần của ta diễn loại điện ảnh như vậy?

>

> Phong Tam Thập Ngũ Kiếm: Trái tim của ta! Xem có một đoạn đã làm ta bần thần.

>

> Khổng Tước: Bỏ tiền ra thử độc, nó độc còn hơn Khổng Tước Linh của nô gia, cảnh cáo người vào sau tuyệt đối đừng xem.

>

> Ô Ô Lộc Minh: Đừng bao giờ xem! Ta mới ói xong, mẫu thân còn lo lắng hỏi có phải ta mang thai không, lúng túng chết!

>

> Siêu Ăn Hóa Trong Lịch Sử: Ta đến vì nữ thần, ôi hình tượng của nữ thần, đau lòng quá.

>

> Mấy chục bình luận toàn chê, không một cái khen.

>

> Trương Minh Hiên đóng di động, cúi đầu nhìn Hồng Hài Nhi, do dự hỏi: “Con muốn ta giúp thế nào?”

>

> Hồng Hài Nhi lau nước mắt, hưng phấn nhìn Trương Minh Hiên: “Sư thúc, con cảm thấy điện ảnh của con không tệ, chẳng qua chưa được mở rộng. Sư thúc làm quảng cáo toàn mạng cho con đi, vậy là con sẽ sống lại!”

>

> Trương Minh Hiên liếc trắng mắt: “Đừng mơ, ta không có sĩ diện sao?”

>

> Hồng Hài Nhi ủ rũ nói: “Vậy hãy đòi lại đồ giùm con.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Hồng Hài Nhi tội nghiệp thì mềm lòng nói: “Ta sẽ hỏi giúp con.”

>

> Hồng Hài Nhi ỉu xìu nói: “Tạ sư thúc.”

>

> Hồng Hài Nhi đi theo Trương Minh Hiên ra ngoài, bay xuống đảo Huyền Không, đi trên phố.

>

> Trương Minh Hiên nhìn thoáng qua dòng yêu qua lại, thấy Lý Thanh Nhã và hoàng hậu. Hai người ngồi bên cửa sổ tầng hai tửu lâu.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Đi mà không kêu ta.”

>

> Hồng Hài Nhi ngửa đầu hỏi: “Sư thúc nói gì?”

>

> Trương Minh Hiên thuận miệng nói: "Không có gì, đi! Xem quán bar trước.”

>

> Chốc lát sau hai người đến trước nhà lầu hoa lệ.

>

> Hồng Hài Nhi nhìn quán bar, lòng chảy máu. Nó tốn bao công sức trang hoàng giờ bị cướp hết.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!