TRANG 358# 1
> Chương 714: Con đường kiếm tiền mới
>
>
>
>
>
>
> Một đám yêu quái nhốn nháo đứng trước quán bar, mấy yêu quái bay lên cầm tấm biển định gỡ xuống.
>
> Hồng Hài Nhi tức giận quát: "Ngừng tay! Các ngươi làm gì!?”
>
> Tiếng rống giận dữ làm bầy yêu ma trước quán bar giật nảy mình, cùng ngoái đầu lại. Mấy yêu quái bay lơ lửng cầm tấm biển cũng ngây ra.
>
> Trong đám yêu quái một báo yêu mặc áo da đen, đeo dây chuyền vàng đi ra, cung kính cười với Hồng Hài Nhi: “Tiền Khai Sâm chào tiểu lão gia."
>
> Đó là báo yêu lúc trước chạy chân, làm tùy tùng của Hồng Hài Nhi.
>
> Hồng Hài Nhi nhảy cẫng lên vỗ đầu báo yêu, nổi giận đùng đùng hỏi: “Các ngươi định làm gì?”
>
> Báo yêu bị đánh đầu cười khổ nói: "Đại vương, đại đại vương mệnh lệnh chúng ta đổi biển hiệu.”
>
> Hồng Hài Nhi tức giận quát: "Không được đổi!"
>
> Báo yêu khó xử nói: "Đại vương, hiện tại quán bar là của đại đại vương, lời đại đại vương nói là tất cả, chúng ta không có cách nào.”
>
> Trương Minh Hiên nạt: “Được rồi, ngươi trút giận vào họ làm gì?”
>
> Báo yêu cung kính nói: "Đa tạ thần quân thông cảm.”
>
> Hồng Hài Nhi chạy lại gần Trương Minh Hiên, ôm chân hắn khóc kể: “Sư thúc nhìn xem lão Ngưu tuyệt tình cỡ nào!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Để ta xem hắn đổi biển hiệu gì, làm tiếp đi.”
>
> Hồng Hài Nhi thầm khó chịu, trợn to mắt trâu nhìn tấm biển bị tháo xuống. Đau lòng quá.
>
> Tiểu yêu tháo tấm biển sợ rớt tim, tay chân run rẩy.
>
> Báo yêu cúi đầu khom lưng, cười nịnh với Trương Minh Hiên, sau đó chỉ huy tiểu yêu đổi tên quán bar Tiểu Hỏa Ngưu thành tấm biển mới, mấy chữ mới tinh phát sáng dưới ánh mặt trời: Quán bar Thiết Phiến công chúa.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Hồng Hài Nhi, cười nói: “Là mẫu thân của con.”
>
> Hồng Hài Nhi há hốc mồm. Cho mẫu thân của ta?
>
> Hồng Hài Nhi buồn bực nói: “Mẫu thân sao lại đi cướp đồ của con chứ?”
>
> Trương Minh Hiên ngoắc tay.
>
> Báo yêu chạy lại, cười nịnh hỏi: “Thần quân có gì sai bảo?”
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Ngưu Ma Vương đâu?”
>
> Báo yêu nói: "Đại đại vương chắc đang ở karaoke, đại đại vương qua bên kia đổi biển hiệu.”
>
> Hồng Hài Nhi kéo Trương Minh Hiên, sốt ruột nói: "Sư thúc, chúng ta đi mau!”
>
> “Rồi rồi, đừng kéo ta.”
>
> Hai người đến chỗ karaoke, biển hiệu đã đổi thành: Karaoke Ngọc Diện công chúa.
>
> Hồng Hài Nhi đứng dưới biển hiệu, tức giận quát: “Lão Ngưu, không thể tha thứ!”
>
> Trương Minh Hiên chép miệng: “Lão Ngưu làm giỏi đây, ban mưa móc đều nhau.”
>
> Hồng Hài Nhi kéo Trương Minh Hiên đi xưởng thuốc lá, rốt cuộc chặn đường Ngưu Ma Vương tại đây.
>
> Hồng Hài Nhi vừa thấy Ngưu Ma Vương thì mắt đỏ rực, chân giẫm mặt đất nhanh như tia chớp đụng vào ngực Ngưu Ma Vương làm gã lảo đảo.
>
> Hồng Hài Nhi rít gào: “Lão trả lại cho . . .!”
>
> Ngưu Ma Vương điểm người Hồng Hài Nhi một cái, nó đứng yên tại chỗ, một nửa câu sau kẹt trong miệng.
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười bước lại gần: "Sư huynh, buổi sáng tốt lành.”
>
> Khi Trương Minh Hiên đi ngang qua Hồng Hài Nhi, nó tội nghiệp nhìn hắn: Sư thúc, nhớ giúp con!
>
> Trương Minh Hiên quay đầu cho một ánh mắt khẳng định: Yên tâm, cứ giao cho sư thúc.
>
> Mắt Hồng Hài Nhi tràn đầy kích động, sư thúc tốt nhất! Nó hung hăng trừng Ngưu Ma Vương, nhìn xem, sư thúc là tiểu lão gia của Tiệt giáo, chắc chắn sẽ báo thù cho ta!
>
> Ngưu Ma Vương cười tiến lên ôm siết Trương Minh Hiên: “Hiền đệ, ngồi đi, mau ngồi.”
>
> Trương Minh Hiên bị Ngưu Ma Vương kéo cùng ngồi xuống sofa da thật.
>
> Trương Minh Hiên không kiềm được hỏi: “Sư huynh sao lại đi làm chuyện như vậy?”
>
> Ngưu Ma Vương lườm Hồng Hài Nhi, bực bội nói: “Nhãi ranh còn biết méc hả? Cái gì của ngươi của ta? Tất cả đều là của chung, chờ lão tử chết thì mọi thứ là của ngươi!”
>
> Hồng Hài Nhi mắt tóe lửa trừng Ngưu Ma Vương, còn mặt mũi không? Ngươi có tu vi Đại La Kim Tiên, thọ cùng thiên địa, trong hai chúng ta chưa biết là ai chết trước!
>
> Ngưu Ma Vương cười nhìn Trương Minh Hiên: “Sư đệ đến đúng lúc, nếu sư đệ không đến thì ta cũng sẽ đi tìm.”
>
> Trương Minh Hiên khó hiểu nhìn Ngưu Ma Vương: “Sư huynh tìm ta làm gì?”
>
> Ngưu Ma Vương mỉm cười nói: “Ta mới đọc tư liệu xưởng thuốc lá thơm, phát hiện sư đệ có năm phần tiền trong đó, lão Ngưu nghĩ không bằng đưa ba phần cho sư đệ cho đủ số may mắn.”
>
> Mắt Hồng Hài Nhi đỏ hoe, của ta, tất cả đều là của ta!
>
> Khóe môi Trương Minh Hiên co giật, cười nhìn Ngưu Ma Vương: “Làm vậy không tốt lắm, lúc trước ta chỉ nêu ý kiến, mọi thứ do Hồng Hài Nhi làm.”
>
> Ngưu Ma Vương phất tay: “Cứ quyết định vậy đi.”
>
> Ngưu Ma Vương mạnh mẽ tặng cho, Trương Minh Hiên chối từ nhiều lần không được đành miễn cưỡng nhận.
>
> Sau đó hai người cười nói liên lạc tình cảm, Ngưu Ma Vương còn bảo bọn họ tính trở về, sau này karaoke, quán bar, xưởng thuốc lá trong Thiên Môn sơn sẽ giao cho báo yêu Tiền Khai Sâm quản lý, nhờ Trương Minh Hiên chăm sóc một chút. Sau này hắn vào ba chỗ này đều được miễn phí, Trương Minh Hiên khảng khái đồng ý lời nhờ vả của Ngưu Ma Vương.
>
> Hồng Hài Nhi đã bị hai người hoàn toàn quên mất, đứng một bên khóc nhìn hai người phân chia tài sản của mình.
>
> Mãi đến chạng vạng Trương Minh Hiên cười từ biệt Ngưu Ma Vương, xách Hồng Hài Nhi ra xưởng thuốc lá.
>
> Trên đường cái, Trương Minh Hiên giải thuật định thân cho Hồng Hài Nhi, nó ai oán nhìn hắn.
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng ngại ngùng nói: “Thật ra ta cảm thấy giao sản nghiệp cho lão Ngưu cũng hay, hắn nói đúng, cùng là người nhà.”
>
> Hồng Hài Nhi giận dỗi nói: “Không bao giờ tin sư thúc nữa!”
>
> Trương Minh Hiên kêu lên: “Này, con còn tiền không? Muốn sư thúc cho mượn một ít không?”
>
> “Không cần!”
>
> Trương Minh Hiên cười lẩm bẩm: “Thôi, Kim Tiên sao mà chết đói được.”
>
> Trương Minh Hiên bay lên đảo Huyền Không.
>
> Trong một góc chợ, Hồng Hài Nhi ôm chân ngồi xổm, gió thổi qua cuốn tro bụi trước mặt nó, trông rất thê lương.
>
> Hồng Hài Nhi lấy di động ra, uất ức muốn tìm người tâm sự, nhấn vào trang chat với ngoại công, tràn đầy tình cảm nhắn tin: “Ngoại công, con nhớ ngoại công quá!”
>
> Hồng Hài Nhi nước mắt lưng tròng nhìn di động, chờ ngoại công nhắn lại một câu an ủi ấm lòng. Chỉ có ngoại công là cho nó cảm nhận chút ấm áp trong thế giới lạnh lẽo này.
>
> Keng!
>
> Một bao lì xì đỏ lấp lánh ánh vàng hiện ra trên màn hình, Hồng Hài Nhi tùy tay nhấn vào, một tỷ!
>
> Hồng Hài Nhi nhắn tin ngay: “Con thật sự nhớ ngoại công, nhóm lão Ngưu ăn hiếp người!”
>
> Keng!
>
> Lại một bao lì xì, Hồng Hài Nhi nhấn mở, một trăm triệu!
>
> Buồn bực trong lòng bay biến, Hồng Hài Nhi cảm thấy miệng khô khốc, lòng xao động, dường như nó phát hiện một cách tốt để kiếm tiền.
>
> Hồng Hài Nhi thăm dò nhắn tin: “Ngoại công, lão Ngưu bá chiếm sản nghiệp của con.”
>
> Keng!
>
> Một bao lì xì màu đỏ.
>
> Hồng Hài Nhi vội nhấn mở, hai trăm triệu.
>
>
>
>