TRANG 359# 1
> Chương 716: Mục tiêu lý tưởng của Trương Minh Hiên?
>
>
>
>
>
>
> Trương Tiểu Phàm đứng thẳng, nghiêm túc nói: “Theo nghiên cứu của ta đối với Trương Minh Hiên thì thoạt trông hắn hết ăn lại nằm, chây lười, tham sống sợ chết, tham lam vô độ, không biết mặt mũi là gì.”
>
> Long Thiên Ngạo ngắt lời: “Chứ chẳng lẽ không đúng?”
>
> Tiêu Viêm hắng giọng, nhỏ giọng nói: “Nói xấu sau lưng bản thể như vậy không tốt lắm.”
>
> Hiếm khi Phong Vân Vô Kỵ lên tiếng, y không vui nói: “Còn có lòng không ngay thẳng, không chịu tu luyện.”
>
> Trương Tiểu Phàm nghiêm túc nói: “Sai rồi, mấy mặt xấu này đều là bề ngoài giả dối.”
>
> Ba người thộn mặt ra nhìn Trương Tiểu Phàm, ngươi đang nói nhầm hay chúng ta nghe lầm?
>
> Long Thiên Ngạo không kiềm được hỏi: “Ngươi có biết mình đang nói cái gì không?”
>
> Trương Tiểu Phàm gật đầu, nghiêm túc nói: “Đương nhiên ta biết. Các ngươi hãy nghĩ kỹ lại đi, từ khi bản thể đến thế giới này đã đem đến bao nhiêu thay đổi cho hồng hoang?”
>
> Ba người im lặng một lúc.
>
> Phong Vân Vô Kỵ mở miệng nói: “Đúng là thay đổi khá lớn. Di động, ba viện, bách gia vào đời, lợi cho tiên phật còn mang đến hy vọng sống cho vô số bách tính, cô nhi người già neo đơn trong hồng hoang, biến cách xã hội.”
>
> Long Thiên Ngạo không kiềm được nói: “Đây là hành động vô tình mà.”
>
> Trương Tiểu Phàm cười nói: “Vô tình? Ta thì không nghĩ vậy, bản thể hiểu rõ mình làm gì hơn bất cứ ai. Kiếp trước hắn xem nhiều tiểu thuyết loại hồng hoang, có nhân vật chính nào vào hồng hoang mà không chăm chỉ tu luyện, tranh thủ chứng thánh vị vô thượng? Nhưng hắn đi ngược lại, biểu hiện kém cỏi.”
>
> Long Thiên Ngạo trầm ngâm nói: "Ý của ngươi là . . .?”
>
> Trương Tiểu Phàm cười nói: “Theo nghiên cứu của ta thì Trương Minh Hiên đã có mục tiêu từ lâu, mục tiêu của hắn là thay đổi thế giới này, với trái tim từ bi thương hại phổ độ thế giới tràn ngập giết chóc này, hắn đang đến gần mục tiêu này hơn.”
>
> Long Thiên Ngạo sờ cằm lẩm bẩm: “Thay đổi thế giới?” Chợt cười nói: “Nghe thú vị đấy.”
>
> Phong Vân Vô Kỵ đăm chiêu gật gù, hình như đúng thật, hình tượng của Trương Minh Hiên ở trong lòng y bỗng trở nên vĩ đại hơn.
>
> Trương Tiểu Phàm cảm thán nói: "Bản thể có mục tiêu lý tưởng như vậy thì chúng ta phải giúp hắn mới được! Hắn xoay vần giữa tiên thần, khống chế địa thế, vậy ta sẽ làm chút chuyện nhỏ cho hắn, như thay đổi cách tính thời gian, mở rộng ghép vần, con số vân vân.”
>
> Long Thiên Ngạo hưng phấn la lên: “Có chỗ nào cần ta không?”
>
> Trương Tiểu Phàm biến mất trên chỗ ngồi, giọng vang bên tai ba người: “Làm phiền mấy vị trấn áp người sử dụng di động.”
>
> Long Thiên Ngạo sôi sục ý chí chiến đấu nói: “Mục tiêu thay đổi thế giới này nghe thật oách, yên tâm, ta đi một chuyến!”
>
> Tiêu Viêm cười nói: “Ta cũng đi.”
>
> Phong Vân Vô Kỵ tạm dừng rồi bảo: “Vậy mỗi người phụ trách một bộ châu.”
>
> Ba người biến mất trong thức hải, bàn ghế mờ dần rồi biến mất.
>
> Trương Minh Hiên ngáp dài ngồi dậy từ chiếc giường, mơ hồ nói: “Sao tự dưng mơ hội nghị Bàn Tròn? Vua Arthur thật ra có tóc bạc?”
>
> Trương Minh Hiên đẩy mở cửa phòng, mặt trời chói chang chiếu vào mắt, hắn híp mắt lại, mặt trời đã lên ba sào.
>
> Trong sân, Lý Thanh Nhã ngồi dưới cây đọc sách, váy xanh biếc trông rất điềm tĩnh ưu nhã.
>
> Trương Minh Hiên bước tới hai bước, phất tay cười chào: “Thanh Nhã tỷ, buổi sáng tốt lành."
>
> Lý Thanh Nhã buông thư xuống, ngoắc tay: "Minh Hiên, lại đây, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên lại gần, kéo ghế đá sang bên cạnh Lý Thanh Nhã, ngồi xuống cười hỏi: “Có chuyện gì vậy Thanh Nhã tỷ?”
>
> Lý Thanh Nhã lấy di động ra, chỉ mấy chữ to trên màn hình: “Đây là ngươi sửa?”
>
> Trương Minh Hiên nhìn thoáng qua, kinh ngạc nói: “Mười giờ bốn mươi phút, cách tính thời gian hai mươi bốn tiếng.”
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: "Quả nhiên lại là ngươi làm."
>
> "Ta không biết! Khoan!”
>
> Trương Minh Hiên chợt nhớ đúng là hắn kêu Trương Tiểu Phàm đổi cách tính thời gian hai mươi bốn tiếng.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Cũng không có gì ghê gớm, đổi cách tính thời gian chứ có gì, càng đơn giản nhanh gọn thôi.”
>
> Lý Thanh Nhã không kiềm được cốc đầu Trương Minh Hiên, quở mắng: “Không có gì mới lạ, ngươi có biết thứ càng cơ bản thì ảnh hưởng hồng hoang càng lớn?”
>
> Trương Minh Hiên mờ mịt lắc đầu.
>
> Lý Thanh Nhã giải thích nói: "Thương Hiệt tạo chữ, thiên vũ túc, quỷ khóc đêm, hồng hoang đảo điên âm dương, ban ngày thành ban đêm, thiên địa chấn động, quỷ thần đều kinh.”
>
> Trương Minh Hiên nuốt nướng miếng hỏi: “Bá đạo dữ vậy? Chắc không liên quan gì đến canh giờ đâu?”
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: “Của ngươi rắc rối còn hơn Thương Hiệt tạo chữ, vì chữ của Thương Hiệt ghi lại thiên địa biến đổi và quy tắc, nên mới dẫn đến thiên địa biến dị. Cách tính thời gian mười hai canh giờ truyền thừa từ viễn cổ hồng hoang đến nay, đã trở thành pháp tắc cơ bản của thiên địa, ngươi muốn sửa đổi nó, vậy ngươi đoán xem chờ đợi ngươi là cái gì?”
>
> Trương Minh Hiên trợn mắt há hốc mồm, lắp bắp nói: "Không thể nào, ta chỉ buột miệng thôi mà.”
>
> Ài, Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nhìn Trương Minh Hiên, cơ bản mới là quan trọng nhất.
>
> Vang tiếng chuông điện thoại, Trương Minh Hiên vội lấy di động ra xem, nói nhỏ với Lý Thanh Nhã: “Là sư phụ.”
>
> Trương Minh Hiên cẩn thận nhấn mở webcam, bên trong truyền ra tiếng gầm: “Trương Minh Hiên, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Đắc tội tiên thần, đâm thọc Thánh Nhân còn chưa đủ? Giờ khiêu chiến quy tắc thiên địa, có phải ngươi ngại cuộc sống quá yên bình?”
>
> Trương Minh Hiên vội chĩa ống kính về phía Lý Thanh Nhã.
>
> Thông Thiên giáo chủ tức giận bỗng chốc nguội xuống, cười nhìn Lý Thanh Nhã: “Là Thanh Nhã à, tiểu tử thối Minh Hiên gây rắc rối nhiều cho ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên thở hồng hộc, biểu tình kinh hoàng, sư phụ thật đáng sợ.
>
> Lý Thanh Nhã cầm cuốn sách, đứng lên khom người chào, cười nói: “Chào sư thúc.”
>
> Thông Thiên giáo chủ cười nói: “Không cần đa lễ, Thanh Nhã thật ngoan. Minh Hiên đâu?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên run run chĩa ống kính về phía mình, Thông Thiên giáo chủ tiếp tục mắng: “Ngươi không ở yên một chỗ thì thấy khó chịu phải không? Mới phá Xiển giáo xong giờ chọc vào quy tắc thiên địa, sao ngươi hăng phá quá vậy? Có tin vi sư một bàn tay đập chết ngươi miễn cho đau đầu không?”
>
> Trương Minh Hiên cúi đầu, uất ức cãi lại: “Đệ tử thật sự không làm gì.”
>
> Thông Thiên giáo chủ ở trong ống kính rống to: “Không làm gì? Vậy ngươi nói xem ngươi còn muốn làm gì nữa? Đồ thánh diệt trời?”
>
> Thông Thiên giáo chủ thở mạnh, tỉnh táo lại nói: “Duyên phận sư đồ của chúng ta đã hết, ngươi đi đi.”
>
> Trương Minh Hiên vụt ngẩng đầu, vội vàng nói: “Sư phụ, đệ tử biết sai rồi, không dám nữa!”
>
> Màn hình di động tối đen.
>
> Trương Minh Hiên suy sụp ngã ngồi trên mặt đất, buồn bã nói: “Tiêu rồi, sư phụ không cần ta.”
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười, chân ngọc đá Trương Minh Hiên một cái: “Đứng lên đi, tiểu thúc hù ngươi thôi.”
>
> Trương Minh Hiên ngước đầu lên, khuôn mặt ngấn lệ nức nở nói: “Không thể nào, sư phụ đầu đội trời chân đạp đất, nói ra sẽ làm được.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Kiếm Thanh Bình còn ở trong phòng của ngươi, khí vận của ngươi nối liền với Tiệt giáo thì sao trục xuất ngươi khỏi sư môn được.”
>
>
>
>