Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 717: Mục 718

TRANG 359# 2

> Chương 717: Pháp tắc Thiên Địa thảm thương

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên ngẩn ra, vội vàng lau nước mắt, đứng dậy: “Đúng rồi nhỉ!”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Sư phụ nghịch quá, còn biết đùa.”

>

> Lý Thanh Nhã: -_-||

>

> Trương Minh Hiên quay đầu lo lắng hỏi Lý Thanh Nhã: “Thanh Nhã tỷ có chắc là không lừa ta không? Thật sự nghiêm trọng đến vậy sao?”

>

> Lý Thanh Nhã cáu kỉnh nói: "Ta lừa ngươi làm cái gì?"

>

> “Vậy sao còn không đến?”

>

> “Chắc chờ khi một phần chúng sinh thừa nhận.”

>

> “Hay bây giờ ta sửa lại?”

>

> "Muộn rồi!"

>

> Thời gian từ từ trôi qua, Già Diệp Phật môn sắp xếp từng hòa thượng đi trên đường mở rộng di động của họ, nói khuyết điểm của di động hiệu Tiêu Dao, tính thời gian cơ bản nhất cũng không có.

>

> Di động hiệu Linh Sơn nhanh chóng mở rộng mấy ngày, nhiều người chọn dùng.

>

> Sau đó di động hiệu Linh Sơn lại rơi vào bị động, vì người sử dụng di động rất nhanh nhận cách tính thời gian hai mươi bốn tiếng, cảm nhận cách này nhanh gọn, chính xác hơn lúc trước nhiều.

>

> Ngày càng nhiều người nhận cách tính thời gian hai mươi bốn tiếng.

>

> Sáng sớm ngày nọ, mặt trời bị che lấp, gió đen rít gào thổi quét hồng hoang, tiếng sấm ầm ầm, tiếng quỷ thần khóc vang vọng.

>

> Trong rừng rậm vang tiếng sói tru thú gầm, động vật chạy, quỷ khóc thần gào, vô số người kinh khủng quỳ dưới đất cầu nguyện, vô số tu sĩ biểu tình hoảng sợ nhìn hồng hoang biến dị, không biết làm sao.

>

> Thiên Đình, Ngọc Đế đứng ngoài Tây Thiên môn ngửa đầu nhìn khói đen cuồn cuộn ở thiên ngoại. Với năng lực của Ngọc Đế có thể thấy rõ trong khói đen bao phủ hồng hoang có các sợi xích quy tắc đứt đoạn, các sợi xích quy tắc mới vặn vẹo sinh ra, cũ mới luân phiên, thiên địa biến dị.

>

> Ngọc Đế ngước đầu lẩm bẩm: “Cách tính hai mươi bốn tiếng rất tiện lợi cho thế gian, nhưng không giúp gì nhiều với tiên thần Thiên Đình. Trương Minh Hiên lại có rắc rối.”

>

> Địa phủ, Bình Tâm ngước đầu, tầm mắt xuyên qua các lớp không gian lạnh nhạt nhìn quy tắc bao phủ hồng hoang biến đổi.

>

> Xi Vưu đứng bên dưới không kiềm được hỏi: “Nương nương sẽ ra tay chứ?”

>

> Bình Tâm nương nương bình tĩnh nói: "Hắn tuyệt đối không thể tử."

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Đại Lôi Âm Tự. Như Lai mỉm cười nhìn mây đen che hồng hoang. Trương Minh Hiên ơi là Trương Minh Hiên, ngươi tự tìm đường chết.

>

> Bốn phương thiên địa có các thế giới độc lập, mỗi thế giới khác nhau, có rồng thần bay lượn trên trời, có phượng hoàng tắm trong núi lửa, có Huyền Vũ rít gào trong đầm, có Bạch Hổ điên cuồng gầm rống trong rừng núi.

>

> Trong bốn thế giới đều có một tòa thần điện cao nhất, một thân hình tôn quý ngồi trong thần điện nhìn chăm chú thiên ngoại. Chúng nó không quan tâm quy tắc thời gian có thay đổi hay không, nhưng Trương Minh Hiên không thể chết, vì có hắn nên Long Tổ, Phượng Mẫu, Lân Tổ, Hổ Tổ mới sống lại, bốn chủng tộc thánh thú nhận nhân tình này của hắn.

>

> Thiên Môn sơn, đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên bị Lý Thanh Tuyền lôi ra khỏi ổ chăn, đứng ngoài sân, ngửa đầu sững sờ đối diện một con mắt to trên trời. Trong mắt to lóe từng đợt tia chớp màu tím, nó còn đá lông nheo với Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên lắp bắp hỏi: “Thanh . . . Thanh Nhã tỷ, đây là thiên địa biến dị mà tỷ nói?”

>

> Lý Thanh Nhã lắc người đến bên cạnh Trương Minh Hiên, trầm giọng nói: “Chắc đúng rồi, ngươi khiêu chiến quy tắc thiên địa thì sẽ nhận thiên địa trách móc.”

>

> Trương Minh Hiên hét lạc giọng: “Ta không cần! Giờ ta sửa lại ngay!”

>

> Lý Thanh Nhã trợn trắng mắt.

>

> Trong tiếng động lớn, áp lực ngày càng nặng nề, gió đen thổi trên đảo Huyền Không, hoa cỏ bị hất bay, hồ nước dậy sóng, cây cối gãy.

>

> Cung Bích Du, Vô Đương Thánh Mẫu và Vân Tiêu đứng hai bên, Thông Thiên giáo chủ ngồi trên giường mây.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu do dự hỏi: “Sư phụ không ra tay sao?”

>

> Thông Thiên giáo chủ hừ lạnh một tiếng: “Cho hắn nhớ đời!”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu, Vân Tiêu bất đắc dĩ liếc nhau. Trương Minh Hiên đã chọc tức sư phụ thật rồi.

>

> Trên đảo Huyền Không. Trương Minh Hiên nhìn mắt pháp tắc sấm sét trên trời, hắn cắn răng bay xa, chợt lóe biến mất, đột phá giới địa tiên đi vào giới cương phong.

>

> Trương Minh Hiên đứng trên đỉnh núi rống với mắt sấm sét: “Đến đây, chơi luôn! Gia gia liều với ngươi!”

>

> Lý Thanh Nhã lo lắng đứng trên đỉnh núi khác phía xa, lúc này nàng không thể giúp được gì.

>

> Như nghe thấy khiêu khích của Trương Minh Hiên, vang tiếng sấm nổ, hắn sợ hết hồn. Sao đỉnh núi này hơi mềm? Giống đứng trên mây.

>

> Trong cung Bích Du, mắt Thông Thiên giáo chủ lóe tia sáng, dưới mây đen xuất hiện từng lớp mây tím tỏa hơi thở điềm lành ngăn cách mây đen và tam giới.

>

> Khi Thông Thiên giáo chủ ra tay thì địa phủ Bình Tâm, Nữ Oa nương nương, bốn linh thánh thú, Thái Thượng, La Hầu Ma Tổ cùng ra tay. Lục đạo luân hồi, lực lượng Thánh Nhân tạo hóa, lực lượng bốn linh, lực lượng Thánh Nhân Thái Cực, ma lực La Hầu lần lượt tuôn vào mây đen biến ra từ pháp tắc thiên địa. Mỗi người chỉ muốn ngăn chặn pháp tắc thiên địa, nhưng mấy Thánh Nhân, Á Thánh cùng ra tay, pháp lực xung đột làm nổ tung, mắt pháp tắc rên rỉ bị đánh nát, dư ba vụ nổ thổi quét hồng hoang, mây đen biến mất.

>

> Trương Minh Hiên xoe tròn mắt. Thông Thiên giáo chủ, Bình Tâm, Thái Thượng, tứ linh, La Hầu mắt tròn mắt dẹt. Pháp tắc thiên địa, nghe ta giải thích đã! Ta chỉ muốn che chắn thôi chứ không phải cố ý đánh ngươi!

>

> Biểu tình Thông Thiên giáo chủ quái dị.

>

> Bình Tâm xì cười.

>

> Mắt pháp tắc đại biểu thiên địa, thực hiện trách nhiệm, nó tuyệt đối không ngờ có ngày mình bị đánh nát.

>

> Thái Thượng biểu tình bình tĩnh luyện đan. Mới rồi xảy ra chuyện gì? Bần đạo không biết, cũng không dám hỏi.

>

> Ma giới, trong Ma Tiêu Cung. Mặt La Hầu quái dị, Trương Minh Hiên có duyên với y rốt cuộc có lai lịch gì? Sao khiến nhiều Thánh Nhân, Á Thánh ra tay vì hắn?

>

> Xi Vưu định chờ cánh cửa ma giới hoàn toàn mở rộng thì sẽ vào tam giới bắt cóc Trương Minh Hiên, nhưng giờ xem tình huống này làm gã thầm ớn lạnh. Dù mình thành thánh trong ma giới nhưng chống lại nhiều cường giả như vậy cũng sẽ bị đánh chết.

>

> Xi Vưu quyết định làm việc cẩn thận, không thể hành động lỗ mãng, tạm thời làm thân đã.

>

> Trong thế giới Cực Lạc, Chuẩn Đề lắc đầu cười khổ nói: "Không ngờ hắn đã có thế lực lớn như vậy, nhiều cường giả đẳng cấp Thánh Nhân đều đứng ra vì hắn, đáng sợ.”

>

> Tiếp Dẫn khuyên nhủ: “Sư đệ đừng sầu lo, bọn họ chỉ ra tay vì chuyện nhỏ, nếu xảy ra chuyện lớn chưa chắc họ sẽ giúp.”

>

> "Hy vọng là vậy, nhưng làm ta lo là Trương Minh Hiên làm cách nào mà quen với La Hầu? Chỉ e kiếp phật ma sau này sẽ sinh nhiều khúc chiết.”

>

> Tiếp Dẫn cười nói: “Kiếp phật ma đã được thiên địa định ra, Thiên Đình, Phật môn đều ở trong tai kiếp, không thể sửa đổi, dù là Trương Minh Hiên cũng bất lực.”

>

> “Chưa chắc đâu.”

>

> “Hình như sư đệ rất xem trọng Trương Minh Hiên? Không lẽ sư đệ sợ hắn?”

>

> "Sợ hắn?" Chuẩn Đề bật cười nói: "Sư huynh, sao ta phải sợ hắn? Chỉ là con kiến, tùy tay có thể đập chết. Nhưng hiện giờ chúng ta không thể ra tay, bằng vào nhóm Đa Bảo thì khó đấu lại Trương Minh Hiên, tiểu tử kia mà vứt mặt mũi đi thì rất có phong phạm của ta năm xưa.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!