Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 718: Mục 719

TRANG 360# 1

> Chương 718: Hứa Thương đến cửa

>

>

>

>

>

>

> Da mặt Tiếp Dẫn co giật, trầm trọng nói: "Sư đệ, vì tây phương, vì Phật giáo, làm sư đệ chịu thiệt rồi.”

>

> Chuẩn Đề cười tiêu sái: “Sư huynh đừng nói vậy, dùng một ít thanh danh tầm thường đổi lấy tây phương hưng thịnh dồi dào thì sư đệ sẵn lòng hy sinh.”

>

> “Thật ra ta cũng có thể . . .”

>

> Chuẩn Đề ngắt lời, mỉm cười nói:

>

> “Sư huynh, Phật giáo ta cần có Thánh Nhân danh tiếng tốt đúng không nào?”

>

> Trương Minh Hiên đứng triên đỉnh núi giới cương phong, bốn phía là gió mạnh rít gào, tiếng gió vù vù cắt đá vàng.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn Lý Thanh Nhã ở phía xa, ngơ ngác hỏi: “Thế này có tính là ta đã vượt qua không?”

>

> “Ừm!” Lý Thanh Nhã gật đầu, nhoẻn miệng cười nói: "Chúng ta trở về thôi!"

>

> Trương Minh Hiên nhẹ cả người vỗ ngực nói: “Làm ta sợ muốn chết, quả nhiên người tốt có trời thương.”

>

> Thiên địa biến dị dẫn đến sóng to gió lớn trong thiên địa, những người hóng chuyện bàn tán ồn ào trên mạng, các loại suy đoán nổi lên. Dù có đại nhân vật nói ra sự thật cũng bị các suy đoán nhấn chìm, không ai tin tưởng. Càng nhiều người cho rằng thiên ngoại có thiên thần đại chiến với ma đầu, cuối cùng thiên thần thắng, chém giết ma đầu, thư thành đột nhiên thêm nhiều sách mới.

>

> Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã trở về đảo Huyền Không. Hoàng hậu cùng Lý Thanh Tuyền nghênh đón hai người.

>

> Hoàng hậu đánh nhẹ Trương Minh Hiên, thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi, mới nãy thiên địa biến dị làm ta sợ muốn chết."

>

> Trương Minh Hiên cười đắc ý nói: “Hoàng hậu tỷ tỷ xem thường ta quá, Trương Minh Hiên này cả đời vô địch, mắt pháp tắc tầm thường không đáng lọt vào mắt.”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn bộ dạng vênh váo của Trương Minh Hiên thì thầm buồn cười, không biết mới rồi là ai sợ đến hai chân run cầm cập suýt ngồi bệch xuống đất. Nhưng Lý Thanh Nhã không vạch trần Trương Minh Hiên, chỉ cười cười.

>

> Hoàng hậu mỉm cười nói: “Ngươi bình an là ta yên lòng, giờ ta đi chỗ Linh Vân một chuyến.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu dặn dò: "Chú ý an toàn.”

>

> Hoàng hậu cười nói: “Trong Thiên Môn sơn sẽ không xảy ra chuyện gì.”

>

> Hoàng hậu đi ra ngoài, Lý Thanh Tuyền lặng lẽ theo sau.

>

> Mắt Trương Minh Hiên sâu thẳm, âm u hỏi: “Thanh Tuyền, đi đâu đấy?”

>

> Lý Thanh Tuyền khựng lại, xoay người ngẩng đầu ưỡn ngực, lẽ thẳng khí hùng nói: “Bảo vệ hoàng hậu muội muội, không được sao?"

>

> Trương Minh Hiên răn dạy: “Không cần nàng bảo vệ, lo đọc sách đi!”

>

> Lý Thanh Tuyền tội nghiệp nhìn sang Lý Thanh Nhã: “Tỷ, xem hắn kìa!”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Được rồi, hôm nay nghỉ ngơi một ngày, đi chơi đi!"

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn la lên: "Tỷ tỷ thật tốt!"

>

> Lý Thanh Tuyền hớn hở chạy ra ngoài, lướt qua hoàng hậu.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên, cười nói: “Hôm qua không ngủ ngon phải không? ngươi cũng đi nghỉ ngơi.”

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười: “Chỉ có Thanh Nhã tỷ là hiểu ta.”

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Ta đi xem Nha Nha.”

>

> Nàng xoay người đi xa, bước chân nhẹ nhàng, thân hình thướt tha.

>

> Trương Minh Hiên ngáp dài đi tới ghế nằm, ngã người xuống, tùy tay kéo áng mây đen che trên đầu, nhắm mắt lại cảm ngộ thiên địa, gió này, gỗ này, nhiệt độ này, tất cả thật thoải mái.

>

> Qua mấy ngày yên ả.

>

> Sáng sớm vài ngày sau. Trương Minh Hiên bị Lý Thanh Tuyền réo xuống giường.

>

> Trương Minh Hiên mở cửa phòng ra, nín lặng: “Thanh Tuyền, bây giờ không có việc gì, sao không cho ta ngủ lâu chút hả? Oáp, buồn ngủ quá.”

>

> Lý Thanh Tuyền cầm quyển sách, trợn trắng mắt đứng trước cửa, cáu kỉnh nói: “Hứa Thương bên Tam Thanh Quan đến, muốn gặp ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên lên tinh thần, kinh ngạc hỏi: “Hứa Thương? Hắn đến làm gì?”

>

> “Sao ta biết?” Lý Thanh Tuyền nói rồi quay người đi.

>

> Trương Minh Hiên tùy tay ngưng tụ nước trong không khí rửa mặt cho tỉnh táo, sau đó phẩy tay ném bong bóng nước vào đất trồng rau, xoay người đi hướng đại sảnh.

>

> Trong đại sảnh, Lý Thanh Nhã mỉm cười ngồi trên ghế chủ, Hứa Thương ngồi phía dưới, hai người nói cười bàn kinh luận đạo.

>

> Trương Minh Hiên vừa đi vào Hứa Thương liền đứng dậy, chắp tay thi lễ nói: “Hứa Thương kính chào thần quân!”

>

> Trương Minh Hiên bước nhanh lên vịn cánh tay Hứa Thương nâng dậy, cười nói: “Hứa Thương đừng đa lễ.”

>

> Hứa Thương nghiêm túc nói: “Nên, thần quân là truyền nhân của Thượng Thanh, bần đạo không dám thất lễ.”

>

> Lý Thanh Nhã cười xen lời: “Được rồi, hai người đừng khiêm nhượng nữa, ngồi xuống nói chuyện.”

>

> Hứa Thương cung kính nói: “Vâng.”

>

> Hai người ngồi hai bên đại sảnh.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Hứa Thương, hỏi: "Hứa đạo trưởng, Minh Hiên đã đến, đạo trưởng muốn nói cái gì thì nói đi.”

>

> “Vâng!” Hứa Thương đạo trưởng đứng lên cười nói: “Đầu tiên là tạ thần quân cứu mạng ba nghiệt súc kia.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Đạo trưởng đang nói đến nhóm Hổ Lực? Cứu họ là chuyện nên làm, nhưng đã vào tay ta thì là người của ta, đạo trưởng đừng mong đòi về.”

>

> Hứa Thương đạo trưởng bật cười nói: “Tất nhiên là không, đã tặng cho thần quân thì mặc thần quân xử trí. Lần này bần đạo đến là vì chuyện khác.”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Chuyện gì?”

>

> Hứa Thương đạo trưởng nghiêm túc nói: “Là chuyện Phật giáo. Gần đây Như Lai đầu tiên là đánh thắng Quảng Thành Tử đại tiên, dẫn đến nổi bật vô hạn, được tiếng tốt là đệ nhất nhân tam giới.”

>

> Trương Minh Hiên gắt lên: “Đó là giả, nhóm Ngọc Đế đều nương tay!”

>

> Hứa Thương đạo nhân bất đắc dĩ nói: "Chúng ta biết, nhưng chúng sinh tam giới không biết! Bọn họ đều cho rằng Như Lai là đệ nhất tam giới, lấn át chư thần Đạo môn ta.”

>

> “Đạo trưởng tìm ta vì chuyện này? Không lẽ kêu ta đi đánh Như Lai một trận?” Trương Minh Hiên hoảng sợ la lên: “Đừng mơ, ta không làm được!

>

> Hứa Thương đạo nhân cười nói: "Tất nhiên không phải kêu thần quân dấn thân nguy hiểm, việc này tạm thời không có cách nào. Còn việc thứ hai là di động Linh Sơn mở rộng, đám hòa thượng tuyên truyền giáo lý của Phật giáo qua di động, khiến tín đồ Phật giáo tăng nhanh, căn cơ của Đạo môn ở Nam Chiêm Bộ châu cũng xuất hiện nhiều chùa miếu. Bần đạo nghĩ Đạo môn mình có nên mở rộng một di động Đạo Môn để tuyên truyền giáo lý Đạo môn không?”

>

> Trương Minh Hiên đứng bật dậy, trợn to mắt quát: “Đừng mơ!”

>

> Hứa Thương đạo nhân cười khổ nói: "Thần quân, chúng ta cũng rất khó xử, cứ tiếp tục thế này Đạo giáo sẽ mất mát nặng.”

>

> Trương Minh Hiên hắng giọng: "Hứa đạo trưởng, không phải ta không cho đạo trưởng khai phá di động mà vì thị trường di động đã bị ta và Linh sơn chiếm cứ, các người chen vào sợ là ít có người sử dụng. Hay ta chuyên mở một chuyên mục trong di động để tuyên truyền giáo lý của Đạo giáo?”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Di động của ta chiếm phần lớn thị trường hồng hoang, hiệu suất tốt hơn đạo trưởng phát triển từ con số không.”

>

> Hứa Thương đạo nhân cúi người, vui vẻ nói: “Vậy thì đa tạ thần quân.”

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, trầm ngâm nhìn Hứa Thương cười tươi, có lẽ lão già này vốn không định khai phá di động, mục tiêu ngay từ đầu là muốn hắn mở một chuyên mục trong di động cho lão.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!