TRANG 361# 1
> Chương 720: Vào giới Hư Hoang
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã không chống cự, tầm mắt mơ hồ, nàng xuất hiện trước bốn cánh cửa. Mỗi cánh cửa cao vạn thước, rộng gần ngàn thước, tràn ngập cảm giác hùng vĩ đội trời đạp đất. Giữa cánh cửa vặn vẹo như vòng xoáy, trên từng cánh cửa khắc chữ to, thành Thiên Hoang, thành Địa Hoang, thành Huyền Hoang, thành Trọng Hoang.
>
> Một đám người đứng dưới cánh cửa trông như con kiến, họ tò mò quan sát bốn cửa lớn, nhìn dáo dác.
>
> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, mắt như làn nước chứa ý cười hỏi: “Ngươi đặt tên đúng không?”
>
> Trương Minh Hiên đắc ý hỏi: “Thấy sao? Khá lắm đúng không?”
>
> Lý Thanh Nhã híp mắt, mỉm cười nói: “Cũng bình thường.”
>
> Trương Minh Hiên liếc trắng mắt, nữ nhân giả tạo.
>
> Trương Minh Hiên đứng cạnh Lý Thanh Nhã, lớn tiếng nói: “Tất cả theo ta đi vào, đi thành Trọng Hoàng trước!”
>
> Đám người theo Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã cưỡi mây lướt gió vào cửa. Đi vào cửa tầm mắt bỗng mơ hồ, khi lại thấy rõ thì đã xuất hiện giữa tòa thành, trên quảng trường giữa thành dựng pho tượng Trương Minh Hiên nguy nga, xung quanh là các nhà lầu san sát trải dài, nhưng không có người, trông hiu quạnh.
>
> Trương Minh Hiên mang họ bay đến một con phố, nói: “Chỗ này dành cho các ngươi mở cửa hang, có thể mở tiệm tại đây, sau đó giới Hư Hoang này sẽ mở ra cho tất cả người sử dụng di động.”
>
> Các yêu ma mờ mịt nhìn nhau, mở cửa hàng? Mở thế nào?
>
> Một yêu quái cảnh giới Thái Ất Kim Tiên nuốt nước miếng, hoảng sợ hỏi: “Ý . . . Ý của thần quân là tất cả sinh linh hồng hoang sẽ thấy cửa hàng của chúng ta?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Chỉ cần người đó có di động hiệu Tiêu Dao, tải giới Hư Hoang là sẽ thấy cửa hàng của các ngươi.”
>
> Một dương yêu thắc mắc hỏi: "Thần quân, nếu ta không nhìn lầm thì đây là không gian ảo, thương phẩm của chúng ta có thể đưa vào đây không?”
>
> Trương Minh Hiên đáp: "Có thể, đây không phải không gian ảo mà diễn biến từ thần quốc, ở giữa ảo và thật. Các ngươi không cần đưa thương phẩm vào, chỉ cần dùng di động quét hình thương phẩm là có thể hình thành vật giống hệt trong chỗ này, mọi người dùng chữ miêu tả, chờ khách mua thương phẩm thì sẽ có người của ta đưa hàng tới cửa giùm các ngươi.”
>
> Dương yêu khó tin hỏi: “Tốt như vậy? Đơn giản vậy sao?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, chân thành nói: “Tấm lòng son của ta là lợi cho hồng hoang, lợi cho nhân dân, kiến thiết một thế giới hồng hoang giàu mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa, tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị, yêu nước, yêu nghề, thành tín, thân thiết.”
>
> Trương Minh Hiên giới thiệu một tràng dài, các yêu quái, đạo sĩ nghe mà mắt hình nhang muỗi, thẫn thờ nhìn Trương Minh Hiên. Vì sao nghe hiểu từng chữ nhưng tổ hợp lại thì quá thâm ảo?
>
> Địa vị của Trương Minh Hiên trong lòng họ lại lên cao, tuy không nghe hiểu cảm thấy rất lợi hại.
>
> Trương Minh Hiên bị mọi người nhìn chăm chú hơi ngại ngùng, hắng giọng nói: “Các ngươi đến tượng thần giữa quảng trường xin cửa hàng đi, dùng thần niệm hoặc chạm vào tượng thần, tùy theo gợi ý mà xin cửa hàng, sau đó dựng cửa hàng, xong xuôi ngày mai giới Hư Hoang chính thức đăng lên.”
>
> “Vâng!”
>
> “Vâng, chúng ta đi đây!”
>
> "Đa tạ thần quân!"
>
> "Thần quân là người tốt!”
>
> Một đám yêu ma cảm ơn Trương Minh Hiên rồi kéo nhau đến giữa quảng trường.
>
> Sau đó tất cả yêu ma tu sĩ đi, Lý Thanh Nhã híp mắt cười nhìn Trương Minh Hiên: “Ta không tin ngươi có lòng tốt như vậy.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Đương nhiên, ta gửi hàng cũng sẽ thu phí, cửa hàng thì thu tiền thuê.”
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Thế này mới giống ngươi.”
>
> Một đám yêu quái chạy tới trước tượng thần trong quảng trường. Tượng thần trắng tinh cao vút đâm mây tỏa thần quang mông lung, một vòng sáng thần ngũ sắc lơ lửng sau đầu tượng thần trông thần thánh không thể xâm phạm, bức tượng như thần sáng thế nhìn xuống cả thế giới, trấn áp thiên địa.
>
> Các yêu quái tu sĩ đến dưới tượng thần, ngẩng đầu nhìn pho tượng cao ngất, cảm nhận sự thần thánh vĩ đại tang thương.
>
> Cảm thấy mình thật nhỏ bé.
>
> Không phải tượng thần có uy lực đó mà vì bọn họ biến yếu, một tia thần niệm ảnh chiếu đi theo đường tín ngưỡng di động vào thế giới này, thực lực sẽ rất nhỏ bé, nên tượng thần sức mạnh cỡ cấp Thiên Tiên đã làm bọn họ rung động tinh thần.
>
> Dương yêu tỉnh táo lại, nhìn quanh, nhiều yêu quái tu sĩ đã nhắm mắt lại, hiển nhiên đang xin cửa hàng.
>
> Dương yêu nôn nóng, bản năng dùng thần niệm liên kết với tượng thần. Cảnh vật bốn phía thay đổi, thần niệm đi vào không gian xa lạ, trong bối cảnh đen ngòm, một cây phát sáng đung cành lá, có hai mục lựa chọn lơ lửng cạnh cây to: Cửa hàng, thế lực.
>
> Dương yêu do dự một chút, nhấn vào mục cửa hàng. Bối cảnh thay đổi, xuất hiện ba mục, xin cửa hàng, chuyển nhượng cửa hàng, bỏ cửa hàng.
>
> Dương yêu cảm thấy rất mới mẻ, thử nhấn vào xin cửa hàng, mấy mục liệt kê biến mất, một danh sách hiện ra trước mắt. Hàng tên thì viết tên của dương yêu, mặt sau còn nhiều mục chưa điền, như vật phẩm bán ra, tên cửa hàng vân vân, bên cạnh có bảng mẫu.
>
> Dương yêu học theo bảng mẫu bắt đầu điền chỗ trống, điền bảng xong trả chút tiền thuê cửa hàng. Bảng điền hóa thành luồng sáng bắn vào người dương yêu.
>
> Khoảnh khắc luồng sáng dung nhập vào dương yêu thì y rơi khỏi không gian đó, trong hoảng hốt bỗng biết nhiều tin tức về cửa hàng.
>
> Dương yêu mở mắt ra, biểu tình hưng phấn cúi đầu nhìn bàn tay, trong lòng bàn tay ấn dấu hiệu cửa hàng.
>
> Một số người, yêu cũng bị văng ra khỏi không gian đó, hưng phấn xem dấu hiệu trong lòng bàn tay mình.
>
> Dương yêu xoa tay lên trời, thử nói: "Trở về cửa hàng, truyền tống!"
>
> Một trận pháp hiện ra dưới chân dương yêu, cột sáng bao phủ y, khoảnh khắc biến mất.
>
> Các yêu quái liên tục giơ cao tay quát: "Trở về cửa hàng, truyền tống!"
>
> "Trở về cửa hàng, truyền tống!"
>
> Từng luồng sáng trận pháp chợt lóe, yêu quái, tu sĩ trên quảng trường thưa dần.
>
> Phía xa, Lý Thanh Nhã nhìn yêu ma, tu sĩ liên tiếp biến mất trên quảng trường, cười nói: “Truyền tống này hơi thú vị.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Đây là đặc quyền dành cho lão bản cửa hàng.”
>
> “Những người khác chỉ có thể đi bộ?”
>
> Trương Minh Hiên nhe răng cười: “Không phải, ta có bỏ nhiều thứ tốt ở bên ngoài, chờ xem năng lực của họ thế nào.”
>
> Lý Thanh Nhã thắc mắc nhìn Trương Minh Hiên: "Bên ngoài?"
>
> “Thanh Nhã tỷ đi theo ta.”
>
> Trương Minh Hiên mang Lý Thanh Nhã bay lên trời, bay ra thành trì, vào sâu trong núi rừng. Nơi đi qua một mảnh hoang tàn, tiếng thú gầm liên tiếp, càng bay ra ngoài càng nguy hiểm. Có người khổng lồ gánh núi non, giao long ngàn dặm vẫy vùng sóng trong sông biển, đại bàng cánh vàng che kín trời.
>
>
>
>