TRANG 361# 2
> Chương 721: Xác định chuyên mục
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã ngạc nhiên nhìn cảnh giống như thái cổ này.
>
> Trương Minh Hiên thấy biểu tình ngạc nhiên của Lý Thanh Nhã thì đắc ý nói: "Những yêu thú này đều được ta sáng tạo, giết chúng nó sẽ lấy được thứ tốt từ trong người của chúng, ví dụ như công pháp, kỹ năng, vũ khí, pháp bảo, kim tệ."
>
> Lý Thanh Nhã ngẫm nghĩ, chợt hiểu ra: “Đây là một trò chơi.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng vậy, có thể nói là chơi đùa, nhưng có một phần công pháp là thật sự, kỹ năng, vũ khí, pháp bảo đều có thể sử dụng trong giới Hư Hoang. Tỷ suất đổi kim tệ và TT tệ là một với một, có thể nói là thế giới thứ hai.”
>
> Lý Thanh Nhã suy nghĩ, cười nói: “Những yêu thú này rất khó giết đúng không? Nếu bị yêu thú giết sẽ mất cái gì?”
>
> Trương Minh Hiên giơ khe hở nhỏ giữa hai ngón tay, cười gian nói: "Bị giết sẽ mất chút xíu tiền và vũ khí pháp bảo, sống lại cũng mất ít tiền.”
>
> Lý Thanh Nhã quở mắng: “Ngươi thật là, rơi vào trong hố tiền!”
>
> Trương Minh Hiên nhìn khuôn mặt hờn dỗi của Lý Thanh Nhã, lòng xúc động bật thốt: “Vì ta còn phải nuôi tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã sửng sốt, đỏ mặt khẽ nói: “Nói bậy bạ cái gì, chúng ta trở lại!”
>
> Trương Minh Hiên nói xong cũng thầm hối hận, nhưng nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Lý Thanh Nhã thì mừng thầm.
>
> Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã rời khỏi giới Hư Hoang, trở lại tiểu thế giới. Đám yêu ma tu sĩ, bao gồm Hứa Thương đều chưa về.
>
> Biểu tình Lý Thanh Nhã bình tĩnh nói: “Ngươi ở đây chờ họ, ta đi về trước."
>
> Trương Minh Hiên ngu đần gật đầu nói: “Được được.”
>
> Lý Thanh Nhã nhẹ nhàng đi ra tiểu thế giới.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên ghế mây trắng, thầm nhủ Thanh Nhã tỷ có ý gì đây? Mới rồi hình như không phản đối, trong lòng đã thừa nhận ta rồi? Không đúng, nếu thầm nhận thì tại sao vội vàng trở về? Khó hiểu.
>
> Trương Minh Hiên lười chờ đám người, nhủ thầm: “Tiểu Phàm, đá bọn họ ra.”
>
> “Biết!”
>
> Ngay sau đó thân thể mọi người dao động, liên tiếp mở mắt ra.
>
> “Ai quấy rầy lão tử?”
>
> “Có chuyện gì!?”
>
> Sau hai, ba tiếng kêu la, mọi người tỉnh táo lại, sợ hết hồn nhìn Trương Minh Hiên. Đặc biệt mấy yêu quái mới buột miệng chửi tục thì rất muốn vả miệng mình, vì sao trí nhớ của mình kém như vậy.
>
> Trương Minh Hiên lười so đo với họ, cười hiền hòa hỏi: “Đã ghi tên cửa hàng hết rồi phải không?”
>
> Tất cả yêu quái, tu sĩ gật đầu lia.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Vậy thì tốt, trở về đăng thương phẩm lên thôi.”
>
> “Vâng!”
>
> “Vâng!”
>
> Tất cả yêu quái đứng dậy, cung kính vái mấy cái với Trương Minh Hiên rồi chạy ra ngoài nhanh như tia chớp, chen chúc nhau như bị truy sát.
>
> Hứa Thương khen rằng: “Không uổng là Tiêu Dao Thần quân, bần đạo tâm phục khẩu phục, có thể sáng tạo ra giới Hư Hoang, hoàn toàn đặt nguyên hồng hoang vào tòa thành, từ nay không có khoảng cách, cách xa ngàn vạn dặm vẫn gặp nhau, không ra khỏi cửa biết ngay chuyện thiên hạ."
>
> Hứa Thương tạm dừng một chút, cảm thán: “Thần quân có công lớn với hồng hoang.”
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười khiêm tốn nói: "Quá khen, đạo trưởng thật sự quá khen."
>
> Hứa Thương lắc đầu nói: “Cống hiến của thần quân đối với hồng hoang hơn xa điều bần đạo nói.”
>
> Quả nhiên người ưu tú thì không cách nào giấu vầng sáng độc nhất vô nhị, định sẵn sẽ làm người đời kinh sợ, tôn sùng. Trương Minh Hiên thầm buồn phiền, ta chỉ muốn làm người thường.
>
> Vì ngắt ngang Hứa Thương sắp ca tụng nữa, Trương Minh Hiên vội dời đề tài: “Hứa đạo trưởng, đã làm xong tiệm xổ số phúc lợi chưa?”
>
> Hứa Thương mỉm cười thật lòng nói: “Trong thành đã làm xong rồi, ta thấy trong giới Hư Hoang có bốn thành trì, định mở mấy tiệm khác trong ba thành còn lại.”
>
> Trương Minh Hiên phất tay nói: “Không cần rắc rối vậy, bốn thành trì liên thông với nhau, mở tiệm trong một thành đã đủ, tránh cho nhiều cửa hàng làm hộ khách chóng mặt.”
>
> Hứa Thương chần chừ: “Nhưng mà . . .”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Nhưng sao?”
>
> Hứa Thương nhắc khéo: “Thành trì của thần quân quá lớn, một tiệm khó đủ cho một thành trì chứ đừng nói bốn tòa thành.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Chuyện này thì ta suy nghĩ lâu rồi, giới Hư Hoang có hai mô thức, giống như Thần Thoại Hồng Hoang. Một loại là mô thức toàn bộ tin tức giống chúng ta mới vào, một loại là là mô thức đơn giản, hoặc gọi là mô thức mua sắm. Hôm nay chưa mở ra mô thức đơn giản, ngày mai giới Hư Hoang chính thức lắp vào thì các người sẽ biết.”
>
> Hứa Thương cười nói: “Thì ra thần quân đã sớm có kế hoạch, vậy ta yên lòng.”
>
> Trương Minh Hiên còn nói thêm: "Đúng rồi, ta ngẫm lại, sẽ không chuẩn bị chuyên mục riêng cho Đạo môn.”
>
> Hứa Thương sốt ruột kêu lên: “Cái gì? Thần quân mới đồng ý với bần đạo mà?”
>
> Trương Minh Hiên bình tĩnh nói: “Khoan gấp, gặp chuyện gì cũng phải bình thường, cái gọi là núi Thái sụp trước mặt cũng không biến sắc, gặp chuyện không chớp mắt, không thể quá hấp tấp."
>
> Bình tĩnh cái đầu ngươi, chuyện này lớn lao liên quan hưng suy của Đạo môn!
>
> Hứa Thương sốt ruột nhìn Trương Minh Hiên, nói: “Thần quân cũng phải cho ta biết lý do.”
>
> Trương Minh Hiên giải thích rằng: “Là vậy, ta nghĩ xếp riêng chuyên mục cho Đạo môn thì không khó, nhưng đạo trưởng có thể bảo đảm chuyên mục này sẽ mãi náo nhiệt? Có người chịu nghe giảng kinh Đạo môn khô khan không?”
>
> Hứa Thương chần chừ, một lúc sau lắc đầu.
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: “Thì đấy, chuyên mục này không thể toàn là tin tức về Đạo môn, người xem sẽ mệt thẩm mỹ. Ta định mời bách gia, mỗi kỳ xếp một hoặc hai hiền giả bách gia giảng về lý luận, lịch sử, tiên hiền, thành quả nghiên cứu của bách gia. Định kỳ tổ chức hội biện luận, mời học giả bách gia phát biểu một chuyện, giải đáp khó khăn cho chúng sinh. Đạo gia cũng nằm trong số đó, sẽ là nhà cực kỳ quan trọng, tần suất ra sân của các người nhiều hơn họ. Các người phải suy nghĩ kỹ chuyên mục mỗi kỳ, nếu thua bách gia thì ta đành chịu.”
>
> Hứa Thương ngẫm nghĩ, nói: “Làm vậy cũng được, nếu trong tình huống chiếm ưu thế mà Đạo môn ta vẫn bị bách gia lấn át thì bần đạo không còn gì để nói. Không biết tên của chuyên mục là gì?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Tên thì gọi là phỏng vấn bách gia, bách gia trò chuyện về xưa nay.”
>
> Hứa Thương lẩm bẩm, nhoẻn miệng cười nói: “Phỏng vấn bách gia, trò chuyện về xưa nay, tên này hay.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Chuyện quyết định vậy nhé, khi tới lúc ta sẽ liên lạc với đạo trưởng.”
>
> Hứa Thương cung kính cúi đầu nói: "Đa tạ thần quân.”
>
> Hứa Thương vội đi ra tiểu thế giới. Hôm nay xảy ra nhiều chuyện, Hứa Thương cần trở về bàn bạc với hai người khác.
>
>
>
>