TRANG 364# 1
> Chương 726: Thể nghiệm đánh quái đầu tiên
>
>
>
>
>
>
> Ngọc Đế cầm cái hộp, vạch một đường trên không trung, tờ giấy trên hộp hiện ra một chữ.
>
> Ngọc Đế xé tờ giấy xuống, búng nhẹ, tờ giấy nhẹ nhàng bay vào tay thiếu nữ.
>
> Thiếu nữ cầm tờ giấy, cười tươi: "Đa tạ bệ hạ!"
>
> Sau đó hóa thành luồng sáng biến mất trong tay Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế gỡ hộp ra, nhìn miếng ngọc bội nằm bên trong, cười nói: "Tam giới biến hóa càng lúc càng lớn, nhưng là chuyện tốt.”
>
> Ngọc Đế bóp chặt, chiếc hộp, ngọc bội đều thành tro bụi.
>
> Ngàn vạn khách hàng trước di động đều giật mình vì dịch vụ giao hàng tận nhà. Nhanh và gọn, vô số thương nhân đầu tiên là giật nảy mình, sau đó mừng như điên, thi nhau xông tới gần tượng thần, giành giật xin cửa hàng. Giây phút phồn vinh của thương nhân đã đến.
>
> Nam Chiêm Bộ châu, trong một toà thành trì.
>
> Khang Chí Phi xem lướt qua giới Hư Hoang rồi lui ra.
>
> Khang Chí Phi nằm trên giường, mở mô thức mua sắm của giới Hư Hoang. Hình ảnh các thương phẩm liệt kê rõ ràng trên màn hình di động, có mấy cái phân loại như bách hóa hàng ngày, quần áo, trang sức châu báu, phù triện, pháp bảo vân vân. Dễ thấy nhất là bề mặt chiếm nửa màn hình trên mô thức mua sắm, bảy ngôi sao nhấp nháy trên đó, mỗi ngôi sao viết một con số, bên cạnh ghi giới thiệu: Xổ số phúc lợi, do Tiêu Dao Thần quân sáng lập, Đạo môn kinh doanh. Một dãy số hai TT tệ, chỉ cần hai TT tệ là ngài có cơ hội thắng giải thưởng lớn hai trăm triệu!!!
>
> Con số hai trăm triện to lớn đâm đau mắt người.
>
> Khang Chí Phi nhìn một lúc, không kiềm được mở quảng cáo xổ số phúc lợi, vào trang mặt cửa tiệm, bên trong giới thiệu cách chơi xổ số phúc lợi, tác dụng của tiền sau khi khách hàng mua xổ số, có một phần giữ lại làm giải thưởng, phần lớn khác sẽ thành tiền riêng rót vào ba viện, cứu trợ nhiều cô nhi người già neo đơn, người tàn tật hơn.
>
> Trong thời gian này Khang Chí Phi lên mạng có biết về ba viện, đó là cơ cấu phúc lợi thật sự, bên trong thu nhận cô nhi, người già, người tàn tật, cung cấp bảo đảm, dạy cho kỹ năng sống.
>
> Khang Chí Phi không chỉ một lần thở dài nói: “Nếu mở ba viện ở đây thì tốt rồi.”
>
> Mỗi lần nhìn các trẻ mồ côi, người già ăn xin trong thành là Khang Chí Phi thấy đắng lòng, nhưng năng lực của gã có hạn, muốn giúp cũng không thể.
>
> Khang Chí Phi chọn đại mười dãy số quả cầu hai màu, gã không mơ mộng trúng thưởng một đêm phất nhanh gì đó, chỉ mong góp phần sức, dù sao không tốn bao nhiêu tiền.
>
> Trong giới Hư Hoang. Ba huynh đệ Trình Xử Mặc đầu đội danh hiệu kiêu ngạo Đại Ma Vương Trình gia, Nhị Ma Vương Trình gia, Tam Ma Vương Trình gia chạy ra ngoài rìa thành Thiên Hoang, đảo mắt nhìn quanh không thấy ai.
>
> Tam Ma Vương Trình gia (Trình Xử Bật) bất an hỏi: “Chúng ta thật sự ra ngoài sao?”
>
> Nhị Ma Vương Trình gia (Trình Xử Lượng) gật đầu, nghiêm túc nói: "Đương nhiên!"
>
> Tam Ma Vương Trình gia (Trình Xử Bật) lo lắng hỏi: “Nhưng giọng nói kia bảo là rất nguy hiểm mà.”
>
> Đại Ma Vương Trình gia (Trình Xử Mặc) thông minh nói: "Có nguy hiểm là có cơ duyên, đây là thế giới hoàn toàn mới, ba chúng ta là con cưng trong thế giới này, là thiên chi kiêu tử, chúng ta phải đi trước chúng sinh, khai sáng ra con đường cho họ.”
>
> Nhị Ma Vương Trình gia (Trình Xử Lượng) liên tục gật đầu, hưng phấn nói: "Không sai! Hắn càng không cho chúng ta đi càng nói lên bên ngoài không đơn giản.”
>
> “Đúng rồi!”
>
> Trình Xử Mặc, Trình Xử Lượng cùng lườm Trình Xử Bật: “Đừng chỉ lo hùa theo, rốt cuộc ngươi có đi không?”
>
> Trình Xử Bật bất đắc dĩ nói: "Ta đi! Ta đi được chưa?”
>
> Trình Xử Mặc phất tay: "Chúng ta đi!"
>
> Trình Xử Mặc dẫn đầu, ba người lao ra thành trì, xuyên qua sông hộ thành, đi vào núi rừng.
>
> Ba người vừa đi vừa quan sát bốn phía.
>
> Trình Xử Mặc lẩm bẩm: “Có thấy nguy hiểm gì đâu?”
>
> Trình Xử Lượng gật gù đồng ý: “Đúng đấy.”
>
> Bỗng vang tiếng sói hú:
>
> “Grào!”
>
> “Grào!”
>
> “Grào!”
>
> “Grào!”
>
> Tiếng sói hú vang lên liên tiếp ngay bên tai.
>
> Ba người Trình Xử Mặc đứng yên tại chỗ, cảnh giác nhìn bốn phía.
>
> Trình Xử Bật nơm nớp lo sợ nói: "Ta đã bảo là đừng ra, đừng đi ra mà! Nhưng các ngươi không chịu nghe! Làm sao bây giờ?”
>
> Trình Xử Lượng xắn tay áo lên, cười dữ tợn: “Mấy sói con chứ có gì mà sợ, chúng dám ra tay là ta giết ăn thịt!”
>
> Ầm!
>
> Một con Thương Lang to bằng nghé con nhảy ra từ bụi cỏ.
>
> Ầm!
>
> Ầm!
>
> Từng con sói to liên tiếp nhảy ra lùm cỏ, chúng nó khom người, nhe răng nanh trắng, mắt âm u nhìn ba người.
>
> Trình Xử Bật nhìn chằm chằm sói to trước mặt, nuốt nước miếng lo âu nói: “Con sói này hơi to.”
>
> Trình Xử Mặc chọt Trình Xử Lượng: “Ngươi nói là sói con mà, giao cho ngươi đấy.”
>
> Trình Xử Lượng sôi sục ý chí chiến đấu la lên: “Sợ cái khỉ gì!”
>
> Trình Xử Lượng chỉ vào Thương Lang trước mặt, ngông cuồng hét to: “Sói con, hôm nay cho ngươi biết sự lợi hại của Trình gia gia của ngươi! Siêu cấp vô địch phích lịch quyền!”
>
> Trình Xử Lượng rống to nhảy lên, giơ nắm đấm đánh vào con sói to.
>
> Một bóng xám xẹt qua không trung, Trình Xử Lượng biến mất theo tiếng hét thê lương. Một con sói lớn đứng phía xa ngậm nửa khúc mình của Trình Xử Lượng.
>
> Trình Xử Mặc, Trình Xử Bật bi thương hét to:
>
> “Nhị đệ!”
>
> “Nhị ca!”
>
> Sau đó hai người bỏ chạy.
>
> Có tiếng sói hú:
>
> “Grào!”
>
> Vài bóng xám cùng nhào vào Trình Xử Mặc, Trình Xử Bật.
>
> “A!”
>
> “A!”
>
> Mấy tiếng hét thảm, để lại hai bãi máu dưới đất.
>
> Trong một không gian chưa biết tên, bốn phía trắng tinh, Trình Xử Mặc nằm lơ lửng trong này.
>
> Trình Xử Mặc mở mắt ra, thì thào: “Ta đã chết rồi?”
>
> Ngay sau đó Trình Xử Mặc chú ý thấy một thanh thời gian hiện ra trước mặt mình, bên trên có mấy chữ ‘thời gian sống lại: “Còn hai mươi ba tiếng năm mươi chín phút.”
>
> Cuối thanh thời gian có mấy chữ, ‘sống lại ngay’: 10 TT tệ.
>
> Trình Xử Mặc bực bội nói: “Còn cần thời gian sống lại nữa, bộ dạng yêu tiền của tên này vẫn không thay đổi chút nào.”
>
> Trình Xử Mặc không chịu được chờ gần hai mươi bốn tiếng, nhấn nút trả tiền, tài khoản TT hiện ra.
>
> Trình Xử Mặc nhìn thoáng qua, giật mình kêu lên: “Không thể nào! Sao tiền của ta ít đi nhiều vậy? Rõ ràng còn một vạn TT tệ mà!?”
>
> Giọng nói máy móc vang lên trong không gian: “Bị quái thú dã ngoại đánh chết sẽ tùy cơ rớt tiền vàng.”
>
> Trình Xử Mặc siết chặt nắm tay, tức giận quát: “Lúc trước không hề nói cái này! Đồ lừa đảo, Trương Minh Hiên là kẻ lừa đảo!”
>
> Trình Xử Mặc chửi một hồi rồi vẫn bực bội nhấn trả tiền.
>
> Tượng thần bắn ra luồng sáng rơi xuống quảng trường, biến thành Trình Xử Mặc.
>
> Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật đã chờ ở bên ngoài.
>
> Ba người nhìn nhau.
>
> Trình Xử Mặc hỏi: “Hai người rớt bao nhiêu tiền?"
>
> Trình Xử Lượng cười trả lời: “Không nhiều, cỡ một trăm.”
>
> Trình Xử Bật cười khoe: “Của ta càng ít, chỉ có mười mấy.”
>
> Trình Xử Mặc khóc thầm, tại sao ta bị rớt nhiều vậy? Không công bằng!
>
> Trình Xử Bật tò mò hỏi: “Đại ca rớt bao nhiêu?”
>
> Trình Xử Mặc cười gượng gạo: “Không vài đồng, bằng với Xử Lượng.”
>
> “Ồ.”
>
> Ba người tiếp tục đi trong chợ.
>
> "Đại ca, chúng ta còn ra ngoài nữa không?”
>
> "Đương nhiên, phải báo thù rửa hận. Nhưng lần này cần chuẩn bị sẵn sàng!”
>
> “Hay tìm thêm người cùng đi?”
>
> “Tất nhiên phải tìm.”
>
> Giọng nói xa dần.
>
>
>
>