Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 727: Mục 728

TRANG 364# 2

> Chương 727: Trương Minh Hiên bị ký sổ

>

>

>

>

>

>

> Trong tầng mây. Lý Thanh Nhã và Trương Minh Hiên đứng trên đầu tượng thần, mây lành vờn quanh.

>

> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói: "Ngươi trừ tiền cũng quá ác, một hơi trừ một vạn TT tệ, dân chúng bình thường sao gánh nổi?’

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Thanh Nhã tỷ yên tâm, tỷ suất trừ tiền khác nhau, tổng thể thì người giàu bị trừ nhiều, dân chúng bình thường trừ rất ít, đương nhiên không chơi sẽ không bị trừ tiền. Yên tâm, ta biết chừng mực.”

>

> Khóe môi Lý Thanh Nhã cong lên, nàng cười nói: “Ừ, ngươi tự hiểu là được.”

>

> Chuyện tương tự cũng diễn ra với người khác, không chỉ riêng ba tiểu ma vương của Trình gia, nhiều người không kiềm được lòng tò mò đi ra thành trì, trong núi rừng bên ngoài thường vang vọng tiếng hét chói tai, máu chảy đầy núi hoang, tài sản của Trương Minh Hiên tăng lên vèo vèo.

>

> Đương nhiên nhiều tu sĩ bản thể rất mạnh thì dễ dàng đồ sát tiểu quái dã ngoại, lấy được ít tiền bạc và trang bị.

>

> Hóa thân của Thông Thiên giáo chủ đi trong hoang dã, mặc áo xanh, mỉm cười nhìn bốn phía, nhàn nhã thoải mái như đang đi trong vườn hoa nhà mình.

>

> Trong tiếng rầm rập, một con lợn rừng điên cuồng từ xa chạy nhanh đến, nó giẫm đạp hoa cỏ, đụng ngã cây nhỏ, bụi bốc lên mù mịt, răng nanh dài lóe tia sáng lạnh xông thẳng vào Thông Thiên giáo chủ.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhìn lợn rừng, vẻ mặt nhẹ nhàng bước sang bên cạnh một bước, tay làm kiếm chém vào lợn rừng lao nhanh. Phụt một tiếng, cột máu phun ra, lợn rừng bị cắt thành hai khúc, quán tính làm nó bay chúi tới trước, ngã xuống đất, bốn chân giật nhẹ.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhìn ngón tay hơi đỏ của mình, cười khẽ: “Khá chân thật, lâu rồi không có loại cảm giác này."

>

> Thông Thiên giáo chủ không có pháp lực trong thế giới này, thân thể yếu ớt, nếu bị lợn rừng đụng trúng người thì Thông Thiên giáo chủ khó tránh khỏi cái chết.

>

> Nếu không phải Thông Thiên giáo chủ lấy kiếm chỉ dẫn động pháp tắc kiếm đạo trong phương thế giới này, phát huy ra uy lực lớn giết con lợn rừng trong vòng một nốt nhạc, vậy cảnh tiếp theo sẽ là Thông Thiên giáo chủ chật vật, Trương Minh Hiên rất thảm.

>

> Đương nhiên lực lượng nguyên thần của Thánh Nhân khác với phàm tục, nếu họ muốn thì có thể tùy thời quấy nhiễu quy tắc của thiên địa thế giới này, hóa thành tồn tại vô địch. Nhưng cảm giác đánh mất lực lượng, bắt đầu từ con số không, sống chết trong đường tơ kẽ tóc khá kích thích, thú vị, nên họ không muốn làm trái quy tắc.

>

> Thông Thiên giáo chủ khẽ kêu, trên người lợn rừng rớt xuống mấy miếng tiền vàng, một quyển sách lấp lánh ánh sáng vàng, bên cạnh lơ lửng ba chữ: Nút nhặt.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhân vào dòng chữ nút nhặt, tiền vàng, cuốn sách phát sáng hóa thành vài luồng sáng bắn vào người lão.

>

> Thông Thiên giáo chủ mở trang điều khiển ra, trong ô tài sản gắn liền với bao tiền TT có thêm mấy TT tệ, trong nhà kho có thêm một quyển sách, bên trên có năm chữ to ‘Kỹ năng: thuật hỏa cầu’.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhấn nút học thuật hỏa cầu, trong đầu hiện ra kỹ năng về thuật hỏa cầu.

>

> Thông Thiên giáo chủ cười phá lên: “Hơi thú vị, giết mãnh thú mà có thể học phép thuật, thú vị.”

>

> Thông Thiên giáo chủ vươn tay ra, một quả cầu lửa màu đỏ cam lơ lửng trong lòng bàn tay. Thông Thiên giáo chủ tùy tay ném, quả cầu lửa như sao băng bay sang bên cạnh, vang tiếng nổ lớn, một cột lửa dâng lên.

>

> “Gri!”

>

> Trong cột lửa, một con rắn to rơi từ trên cây xuống, cả người cháy lửa. Con rắn vặn vẹo dưới đất, rít gào đau đớn.

>

> Rắn to vùng vẫy một lúc rồi nằm ngay đơ dưới đất, người rơi ra mười mấy tiền vàng, một thanh trường kiếm, vũ khí cấp một kiếm Thanh Xà.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhấn nút nhặt, trang bị trường kiếm. Cầm kiếm trong tay, ta có thiên hạ, vạt áo xanh bay bay đi vào núi rừng.

>

> Nơi khác cũng có người phấn khởi đi vào, đánh quái rớt trang bị. Ví dụ có hai hòa thượng đầu trọc huơ nắm tay đồ sát một bầy sói.

>

> Có lão nhân mang theo một nam nhân trung niên kính cẩn theo hầu, đi tản bộ trong núi rừng.

>

> Hay như bên cạnh ao nước có ba nữ nhân đang chơi đùa.

>

> Một nữ nhân váy trắng ngồi trên tảng đá cạnh hồ nước, đang gội đầu, tóc dài ướt sũng vén một bên.

>

> Cuối nguồn ngay gần đó có một nữ nhân váy xanh đang chơi nước, bắt một con cua trong sông lên.

>

> Nàng ngước đầu lên, cười tươi như hoa kêu: “Nương nương xem này!

>

> Nữ nhân áo trắng tức là Nữ Oa nương nương lắc tóc ướt, ngồi trên tảng đá cười nói: “Cua à, phóng sinh đi.”

>

> Thanh Loan cười đáp: “Vâng thưa nương nương.”

>

> Thải Phượng ngồi cạnh Thanh Loan ngước đầu cười nói: “Nương nương, thế giới này đẹp quá, có nhiều chỗ khác với hồng hoang.”

>

> Mắt Nữ Oa nương nương chứa ý cười, đồng ý nói: “Đúng là rất đẹp, cũng rất đặc biệt.”

>

> Chợt vang tiếng nổ điếc tai, mặt nước hồ sâu nổ tung, nước bắn tung tóe như mưa rào. Một cái đầu thò ra từ hồ nước cắn Nữ Oa kéo xuống giữa hồ.

>

> Thanh Loan, Thải Phượng ướt như chuột lột ngây ngốc ngồi bên bờ, tay khựng giữa chừng không trung.

>

> Thanh Loan đờ đẫn hỏi: “Có . . . có phải nương nương đã bị ăn?”

>

> Thải Phượng cũng sững sờ: “Ừ đúng.”

>

> “Đánh, đánh, lão nương đánh với ngươi tới cùng!”

>

> Thanh Loan tức giận nhảy vào ao nước.

>

> Bùm!

>

> Cột nước bắn lên cao, đầu rắn dữ tợn nhô lên khỏi mặt nước. Trên cái đầu rắn to bằng căn nhà khảm hai con mắt lớn lóe tia sáng lạnh băng, nó cúi đầu nuốt trọn hai con kiến rồi chìm xuống đáy ao, đến đây thì đoàn đại biểu cung Nữ Oa đến chơi giới Hư Hoang bị diệt sạch.

>

> Thiên ngoại hồng hoang, trong cung Nữ Oa.

>

> Nữ Oa nương nương mở mắt ra. Thanh Loan, Thải Phượng cũng mở mắt theo.

>

> Nữ Oa nương nương sắc mặt khó xem nói: “Giữ bí mật, hôm nay không có chuyện gì xảy ra!”

>

> “Vâng!”

>

> “Vâng!”

>

> Thanh Loan, Thải Phượng gật đầu lia, đôi mắt tội nghiệp ướt nước.

>

> Nữ Oa nương nương rít qua kẽ răng: “Trương Minh Hiên!”

>

> Thanh Loan huơ tay hung hăng nói: “Đồ nữ, nương nương hãy cho hắn mặc đồ nữ!”

>

> “Hưm?” Nữ Oa nương nương quay đầu lại, không vui nhìn Thanh Loan.

>

> “A.” Thanh Loan ngại ngùng thả tay xuống.

>

> Thải Phượng nói: "Nương nương, bây giờ mà xử trí Trương Minh Hiên dễ bị người ta đoán ra lý do, không chừng Trương Minh Hiên tuyên truyền chuyện xấu của nương nương ra ngoài.”

>

> “Vậy thì tạm ký sổ, luôn sẽ có cơ hội.”

>

> Mắt Nữ Oa bắn ra tia hung dữ: “Bây giờ xử con yêu xà kia trước đã, từ lúc bản nương nương sinh ra đến bây giờ chưa từng chịu thiệt lớn như vậy.”

>

> Thanh Loan bực tức nói: “Đúng rồi, lột da rút gân nướng thịt nó đi!”

>

> Nữ Oa nương nương quyết định: "Đi, chúng ta đi vào."

>

> Ba người lại qua di động vào giới Hư Hoang, trực tiếp sống lại rồi xông vào núi rừng, sau đó lại đến không gian sống lại.

>

> Giới Hư Hoang, trong một tửu lâu. Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã ngồi trên tầng đỉnh nhìn bên dưới người đến người đi.

>

> Lý Thanh Tuyền đã chạy đi đâu. Hoàng hậu gặp người quen, cùng mấy quý phụ đi dạo phố.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!