TRANG 365# 1
> Chương 728: Tính toán nhỏ nhặt của A Nan
>
>
>
>
>
>
> “Hắt xì! Hắt xì!”
>
> Trương Minh Hiên liên tục hắt hơi hai cái, hắn xoa mũi.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn hắn, dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”
>
> Trương Minh Hiên xoa mũi, cười nói: "Không biết là ai đang nhớ ta.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Giới Hư Hoang đã đăng lên, chắc có rất nhiều người đang nhắc ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói: “Cũng đúng, nên như vậy, ta là thiên tài.”
>
> Trương Minh Hiên dí sát mặt vào Lý Thanh Nhã, mong đợi hỏi: “Tỷ có thấy vòng sáng mới không? Có phải ta càng đẹp trai?”
>
> Lý Thanh Nhã vươn tay ngọc chỉ trán Trương Minh Hiên, buồn cười đẩy hắn ra: “Không có.”
>
> Trương Minh Hiên thất vọng ngồi lại chỗ của mình, ánh mắt ai oán nhìn Lý Thanh Nhã.
>
> Khóe môi Lý Thanh Nhã cong lên, mỉm cười nhìn bên ngoài.
>
> Lúc này một tiểu nhị đi tới, khom người nói: “Hai vị khách quý ăn tại chỗ hay muốn đưa hàng tận nhà?”
>
> Lý Thanh Nhã thu về tầm mắt, cười hỏi: “Là thế nào? Hai cái có gì khác nhau?”
>
> Tiểu nhị gật đầu cười nói: “Đương nhiên khác, đồ ăn tại chỗ thì chế tạo bằng linh khí, có thể nhấm nháp hương vị, tẩm bổ thần hồn, nhưng thật ra bản thể của quý khách không ăn, sẽ không sinh ra cảm giác no bụng. Đưa hàng tận nhà là qua chuyển phát nhanh đưa thức ăn cho bản thể của quý khách, ăn cơm ở nhà mình, không khác gì dùng cơm lúc bình thường.”
>
> Lý Thanh Nhã cười cười: “Hiểu rồi, thế thì ăn tại chỗ này, cho mấy món đặc sắc của tiệm là được.”
>
> Tiểu nhị mỉm cười nói: “Vâng, quý khách chờ chút.”
>
> Tiểu nhị đi xuống lầu, hét to: “Bàn số bốn mươi hai, đặt hết món đặc sắc!”
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười nhìn tiểu nhị chạy nhanh rời đi, ta nói đặt hết thức ăn bao giờ?
>
> Trương Minh Hiên chép miệng nói: “Lão bản không lỗ vốn khi thuê tiểu nhị này.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn người qua kẻ lại ngoài cửa sổ, hỏi: “Ngươi định phát triển giới Hư Hoang thành bộ dạng như thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên do dự một lúc, lắc đầu nói: "Ta cũng không biết nữa.”
>
> Lý Thanh Nhã quay đầu, đôi mắt đẹp nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên xòe hai tay, bất đắc dĩ nói: “Thật sự. Đây là thế giới có độ tự do cao, bọn họ có thể tự sáng tạo thế lực cho mình, tự thám hiểm, ta cũng không biết cuối cùng phát triển như thế nào.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Chắc sẽ rất thú vị.”
>
> Linh sơn.
>
> Già Diệp, A Nan ngồi trong cung điện, im lặng nhìn nhau.
>
> A Nan cay đắng hỏi: "Làm thế nào đây?"
>
> Già Diệp không cam lòng hỏi lại: “Thật sự tốt như thế này sao?”
>
> A Nan nói: “Hay ngươi thử tạo ra xem?”
>
> Già Diệp lắc đầu nói: “Không có cách nào, lực lượng nhân quả trên người Trương Minh Hiên rất mạnh, nếu nhận chủ di động hiệu Tiêu Dao thì máy chủ hiệu Linh Sơn trên người của ta sẽ bị lực lượng nhân quả từ Trương Minh Hiên ảnh hưởng, sau đó hỗn loạn rồi tan vỡ."
>
> Mắt A Nan sáng rực, hỏi dò: “Hay trang bị di động hiệu Linh Sơn trên người của ta? Ta có thể giải trừ trói buộc với di động hiệu Tiêu Dao, chờ khi ngươi biết rõ về di động hiệu Tiêu Dao thì ta sẽ dời máy chủ hiệu Linh Sơn lại cho ngươi.
>
> Già Diệp nhìn A Nan, mỉm cười nói: "Đa tạ sư đệ!"
>
> Mặt A Nan lộ rõ nét mừng, vội nói: “Chúng ta là sư huynh đệ, không cần khách khí, mau dời qua đi.”
>
> Già Diệp phun ra hai chữ: “Không cần!”
>
> Nụ cười đông trên mặt A Nan.
>
> Già Diệp nói: “Cũng muộn rồi, sư đệ về đi, sư huynh tự có quyết định.”
>
> A Nan đứng dậy, cười gượng: “Vậy thì sư huynh bảo trọng!"
>
> A Nan chắp hai tay chào, xoay người đi ra ngoài.
>
> Già Diệp mỉm cười chắp tay, gật đầu chào.
>
> A Nan đi ra cung điện miếu thờ của Già Diệp, mang theo tức giận lao xuống dưới.
>
> Dựa vào cái gì chỉ cho hắn mà không cho ta? Hắn làm việc rối mù cả lên, nếu là ta thì sẽ làm giỏi hơn hắn!
>
> Một đêm trôi qua, sáng sớm hôm sau, khắp nơi trong hồng hoang nhiều người ngáp dài xuống giường, mắt đầy tơ máu, hiển nhiên lo chơi trong giới Hư Hoang.
>
> Nam Chiêm Bộ châu.
>
> Khang Chí Phi ngáp ngắn ngáp dài đi ra phòng, đi một đoạn đường vào xưởng, chuẩn bị làm việc.
>
> Nam nhân vạm vỡ mặt đen đồng nghiệp thấy thế nhướng mày, cười xấu xa nói với Khang Chí Phi: “Nhìn bộ dạng mệt nhọc của ngươi có phải hôm qua đi Xuân Phong lâu? Nói đi, đã kêu cô nương nào?”
>
> Khang Chí Phi bực bội nạt: “Nói bậy bạ gì vậy, sao ta có thể đi chỗ đó được?”
>
> Nam nhân mặt đen gật gù đồng ý: “Cũng đúng, ngươi còn phải kiếm tiền nuôi sống hai đệ đệ.”
>
> Khang Chí Phi ừ một tiếng, dọn dẹp công cụ.
>
> Nam nhân mặt đen tò mò hỏi: “Vậy sao ngươi có vẻ thiếu ngủ?”
>
> Khang Chí Phi tạm dừng, đáp: “Đêm qua giới Hư Hoang đăng lên, lỡ chơi lâu chút.”
>
> Nam nhân mặt đen vội vàng chạy lại gần Khang Chí Phi, chọt người gã, tò mò hỏi: “Giới Hư Hoang là cái gì? Mau nói cho ta nghe.”
>
> Khang Chí Phi chần chừ nói: “Khá hay ho, có thể vào thế giới khác, còn có thể mua đồ trên điện thoại di động.”
>
> Nam nhân mặt đen nghi hoặc hỏi: “Mua đồ trên điện thoại di động? Mua thế nào? Ngươi đã mua chưa?”
>
> Khang Chí Phi lấy di động hiệu Tiêu Dao của mình ra, nhấn mở giới Hư Hoang, chọn mô thức mua sắm. Trên màn hình hiện ra hình ảnh các thương phẩm và giá cả.
>
> Khang Chí Phi nói: “Cứ mua như vậy, trực tiếp trả tiền là được.”
>
> “Để ta xem!”
>
> Nam nhân mặt đen níu cánh tay Khang Chí Phi, trợn to mắt nhìn thương phẩm trên màn hình, thắc mắc hỏi: “Cứ mua đồ như vậy? Có thể lấy được không?”
>
> Có tiếng cười vang lên sau lưng hai người:
>
> “Đương nhiên là được.”
>
> Nam nhân mặt đen, Khang Chí Phi giật nảy mình, vụt ngoái đầu lại.
>
> Chỉ thấy một lão nhân mặc áo nho đứng phía sau hai người.
>
> Nam nhân mặt đen vỗ ngực nói: “Thì ra là Hứa thúc, làm ta hết hồn.”
>
> Hứa lão đầu híp mắt đánh giá nam nhân mặt đen, cười hỏi: “Ngươi đã làm chuyện gì thẹn với lòng mà sao lá gan nhỏ vậy?”
>
> Nam nhân mặt đen cười gượng: “Ta sửa đổi rồi, Hứa thúc, ta đã khác xưa. À, Hứa thúc mới nói có thể nhận được đồ?”
>
> Hứa lão đầu cười gật đầu nói: “Đương nhiên, hôm qua mua hai trái dưa hấu trên giới Hư Hoang cho nha đầu nhà ta, chưa đầy mười phút đã đưa hàng tới cửa.
>
> Nam nhân mặt đen kinh ngạc hỏi: “Mười phút? Mau vậy?”
>
> Tuy điện thoại di động của gã theo chế độ mười hai canh giờ nhưng biết đại khái mười phút là bao lâu.
>
> Hứa lão đầu hỏi Khang Chí Phi: "Ngươi mua cái gì?"
>
> Khang Chí Phi bẻn lẽn nói: “Ta mua xổ số phúc lợi.”
>
> Hứa lão đầu cười hỏi: “Là xổ số phúc lợi tuyên bố hai TT tệ cược mấy triệu?”
>
> Khang Chí Phi gật đầu.
>
> Hứa lão đầu khuyên nhủ: “Không phải thúc răn dạy ngươi nhưng chuyện này rõ ràng là giả, cần gì ném tiền vào nước?”
>
> Khang Chí Phi ngước đầu lên, bướng bỉnh nói: “Xổ số phúc lợi làm chuyện tốt, vì trợ giúp những cô nhi, người già neo đơn!”
>
> Hứa lão đầu bất đắc dĩ nói: “Được rồi, ngươi là người tốt, còn ta không có lòng cảm thông được chưa? Hai ngươi nói chuyện đi, ta đi vào chuẩn bị công tác."
>
>
>
>