Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 729: Mục 730

TRANG 365# 2

> Chương 729: Hứa Thương căng thẳng

>

>

>

>

>

>

> Hứa lão đầu chắp tay sau lưng chậm rãi rời đi.

>

> Nam nhân mặt đen cười khom người chào: “Hứa thúc đi từ từ.”

>

> Hứa lão đầu mới rời đi nam nhân mặt đen kéo Khang Chí Phi qua, tò mò hỏi dồn: “Cái gì là hai TT tệ thắng mấy trăm triệu? Mau cho ta xem!”

>

> Khang Chí Phi chỉ quảng cáo xổ số phúc lợi còn treo trên chỗ cao nhất: “Vậy đó, ba viện mở rộng.”

>

> Nam nhân mặt đen cầm di động nhìn một lúc, đã hiểu quy tắc, chép miệng nói: “Trong tình huống như vậy sao mà trúng thưởng được, không thể nào, ngươi thật ngốc.”

>

> Khang Chí Phi nhiều lần nhấn mạnh: “Ta chỉ muốn giúp người.”

>

> Nam nhân mặt đen trả di động lại cho Khang Chí Phi: “Rồi rồi, ngươi là người tốt!"

>

> Nam nhân mặt đen lại tò mò hỏi: “À, khi nào mở thưởng?”

>

> Khang Chí Phi cầm cây búa ước lượng, tùy ý trả lời: “Hai giờ chiều.”

>

> Một tiếng quát vang lên:

>

> "Bắt đầu làm việc!!!”

>

> Mọi người trong xưởng bắt đầu làm công việc.

>

> Binh bốp bùm!

>

> Két xèo!

>

> Tiếng ầm ĩ vang lên, bụi bặm vụn gỗ bay đầy trời.

>

> Mọi người vừa làm việc vừa nhỏ giọng tám chuyện,

>

> Rất nhanh chuyện Khang Chí Phi mua xổ số bị nam nhân mặt đen tuyên dương ra ngoài, dẫn đến mọi người cười to. Nhiều người đùa giỡn Khang Chí Phi, mắt chất chứa trào phúng, cóc mà cũng mơ thành rồng thật.

>

> Mặt trời chậm rãi nhô lên cao, thời gian dần trôi.

>

> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên mơ hồ đi ra cửa phòng, hôm qua chơi tới khuya.

>

> Trương Minh Hiên ngáp hỏi: “Tiểu Phàm, tình hình hiện giờ sao rồi?”

>

> Trương Tiểu Phàm lên tiếng: “Tiệm online thành công, đơn đặt hàng mua sắm trên mạng đang tăng theo đường thẳng, người sử dụng di động cũng nhanh chóng nhiều lên.”

>

> Trương Minh Hiên nở nụ cười nói: “Vậy thì tốt, không uổng công ta cực khổ nhiều như vậy.”

>

> Long Thiên Ngạo móc mỉa: “Ngươi có cực khổ gì sao? Rõ ràng là chúng ta vất vả chế tạo ra giới Hư Hoang!”

>

> Trương Minh Hiên vừa đi ra ngoài vừa nhủ thầm: “Thì cũng có công ta suy nghĩ ra.”

>

> “Ha ha!”

>

> “Ha ha!”

>

> “Ha ha!”

>

> “Ha ha!”

>

> Trương Minh Hiên da mặt dày phớt lờ mấy tiếng cười trào phúng, hắn phất tay cười chào: “Thanh Nhã tỷ, buổi sáng tốt lành!”

>

> Lý Thanh Nhã, hoàng hậu đang ngồi thêu hoa dưới tán cây, vừa cười nói vừa thoăn thoắt ghim kim.

>

> Nghe Trương Minh Hiên chào, Lý Thanh Nhã ngước đầu nhìn qua, mỉm cười hỏi: “Xuống giường rồi?”

>

> Hoàng hậu trêu đùa: “Quả nhiên trong mắt ngươi chỉ có Thanh Nhã tỷ, đáng thương cho ta không được ai hỏi thăm.”

>

> Trương Minh Hiên lại gần phủi ống tay áo, nửa quỳ nghịch ngợm nói: “Hoàng hậu nương nương cát tường!”

>

> Hoàng hậu cười khúc khích: “Rất có tài năng.”

>

> Trương Minh Hiên đứng thẳng dậy, liếc trắng mắt.

>

> Hắn nhìn bốn phía, hỏi: “Thanh Tuyền đâu rồi?”

>

> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Nàng hả, kéo Hồng Hài Nhi đi giới Hư Hoang đánh quái rồi.”

>

> Trương Minh Hiên ngồi cách Lý Thanh Nhã không xa, nằm dài trên bàn, tay chống cằm, mắt nhìn nàng chằm chằm. Thật là mát mắt, đẹp quá, làn da tốt thật.

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu trách móc lườm Trương Minh Hiên, hỏi: “Nhìn cái gì?”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Nhã chằm chằm, cười đáp: "Thật đẹp!"

>

> Hoàng hậu xì cười, lén giơ ngón cái với Trương Minh Hiên.

>

> Gò má Lý Thanh Nhã hây hồng: “Nghịch ngợm, da mặt của ngươi ngày càng dày.”

>

> Lý Thanh Nhã mặc kệ Trương Minh Hiên, cúi đầu thêu thùa.

>

> Mắt hoàng hậu chứa ý cười liếc qua liếc lại Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã, cho hắn ánh mắt cố lên, sau đó cúi đầu thêu.

>

> Trương Minh Hiên nhìn những ngón tay tung bay của Lý Thanh Nhã, ngón tay thuôn mảnh như ngọc cũng xinh đẹp, nếu cầm trong tay chắc rất dễ chịu.

>

> Trương Minh Hiên nhìn những ngón tay tung bay, tư duy phát tán, trong đầu hiện ra một hình ảnh. Hắn và Thanh Nhã tỷ tay nắm tay bước trên bờ biển, chân đạp từng đợt sóng biển, gió thổi mùi hương thân thể nhàn nhạt đến gần, thân thiết bên nhau đến khi trời đất già cỗi, thật ấm áp hạnh phúc.

>

> "Ngươi đang nghĩ gì?”

>

> “A!”

>

> Trương Minh Hiên giật nảy mình, tỉnh táo lại, trước mắt là khuôn mặt khinh thường của Lý Thanh Tuyền.

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Thanh Tuyền ra rồi à, sao không chơi trò chơi tiếp?”

>

> Lý Thanh Tuyền hỏi: “Mới nãy ngươi nghĩ gì mà chảy nước miếng tởm muốn chết, mắt thì đầy ý cười xấu xa.”

>

> Trương Minh Hiên vội giơ tay lau miệng, nhưng không có gì dính trên miệng, hắn phản ứng lại mình đã bị lừa.

>

> Trương Minh Hiên bực bội nạt: “Gì mà nước miếng, ý cười xấu xa? Rõ ràng ta mỉm cười thuần khiết tốt đẹp.”

>

> Lý Thanh Tuyền khinh thường liếc Trương Minh Hiên: “Xì!”

>

> Lý Thanh Nhã đang thêu thùa chợt mặt biến sắc, đặt đồ thêu xuống: “Đừng giỡn nữa, có khách đến.”

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi: “Ai đến? Khách xấu hay tốt?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đừng căng thẳng, là Hứa Thương.”

>

> Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì: “Hắn đến làm gì?”

>

> Trong khi hai người nói chuyện Hắc Hùng Quái đã đi vào, đẩy cửa bước vào thư điếm, ôm quyền thi lễ: “Thiếu gia, Hứa Thương của Tam Thanh Quan cầu kiến.”

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Hắn tìm ai?”

>

> Hắc Hùng Quái cung kính nói: “Hứa Thương nói đến bái kiến thiếu gia.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Được rồi, dẫn đến đình mát chờ ta.”

>

> “Vâng!” Hắc Hùng Quái cung kính cúi đầu, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng.

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy: “Thanh Nhã tỷ, ta đi xem hắn lại gây rắc rối gì.”

>

> Lý Thanh Nhã cười gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên ngâm nga khúc nhạc bước ra cửa phòng, bước chậm đến đình mát bên ngoài.

>

> Trương Minh Hiên vừa vào đình mát không lâu, có tiếng bước chân vội vã vang lên, Hứa Thương chạy vội đến.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trên ghế vẫy tay chào: "Hứa đạo trưởng, buổi sáng tốt lành."

>

> Hứa Thương đi vào đình mát, kêu khổ: “Không tốt, bần đạo không tốt chút nào.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Sao vậy?”

>

> Hứa Thương sốt ruột nói: “Thần quân, hình như chúng ta đã nghĩ lầm một việc.”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”

>

> Hứa Thương nói: “Nhiều đại năng có thể bấm đốt tính! Bọn họ thể sát thiên địa, hiểu rõ thiên cơ, bần đạo sợ bọn họ điều tra ra kết quả xổ số phúc lợi của chúng ta trước giờ mở thưởng.”

>

> Trương Minh Hiên đã hiểu: “Nên đạo trưởng căng thẳng?”

>

> Hứa Thương gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên bực bội nói: “Căng thẳng cái đầu! Đạo trưởng không nghĩ lại thân phận của mình xem, hậu đài của xổ số phúc lợi là gì? Đạo trưởng là quan chủ của Tam Thanh Quan, tiền của xổ số phúc lợi dùng để gầy dựng ba viện, tạo phúc cho thiên hạ, mở rộng Đạo môn. Nếu có người muốn giành số tiền kia thì chẳng những bị người lên án, hao tổn công đức, còn chống lại Đạo môn toàn thiên hạ. Nói nghiêm trọng hơn nữa là khiêu khích Tam Thanh Thánh Nhân. Ta hỏi một câu, ai dám làm như vậy?”

>

> Hứa Thương hoảng hốt thì thào: “Nhúng chàm xổ số phúc lợi tức là khiêu khích Tam Thanh Thánh Nhân?”

>

> Trương Minh Hiên đứng lên vỗ vai Hứa Thương: "Tin tưởng ta, đúng là thế đấy. Lát nữa về đạo trưởng hãy bày xổ số phúc lợi trong tiệm lên pho tượng Tam Thanh Thánh Nhân.”

>

> Hứa Thương cung kính cúi đầu, cười gượng: “Ta cứ nghĩ xổ số phúc lợi là do ta thành lập, bối cảnh là bản thân ta.”

>

> Hứa Thương tạm dừng rồi nói tiếp: "Đa tạ thần quân chỉ điểm bến mê."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!