TRANG 366# 1
> Chương 730: Mở thưởng
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Không có gì, à, xổ số phúc lợi đợt trước bán được bao nhiêu tiền?"
>
> Hứa Thương xấu hổ nói: “Chỉ có bốn trăm triệu.”
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: “Bốn trăm triệu thì hơi ít. Đợt thứ nhất đừng giữ lại, dồn hết vào giải thưởng đi.”
>
> Hứa Thương nói: “Ta biết rồi.”
>
> Hai người im lặng nhìn nhau, không khí rơi vào yên tĩnh.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Hứa Thương, sao chưa đi nữa? Muốn ăn chực cơm nhà của ta hả?
>
> Một lúc sau Hứa Thương cười gượng: “Vậy ta xin cáo từ.”
>
> Trương Minh Hiên cười, phất tay: “Đi từ từ, không tiễn.”
>
> Hứa Thương chắp tay thi lễ, cúi đầu nói: "Đạo giáo nhận ân tình của thần quân.”
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: “Khách khí, tính ra thì ta cũng thuộc Đạo giáo, đều là người nhà với nhau, không cần xa lạ.”
>
> Hứa Thương gật đầu, đi ra ngoài.
>
> Ài, sao thần quân không giữ ta lại, sắp mở thưởng rồi, bần đạo hơi lo!
>
> Trương Minh Hiên ngáp dài, đi về thư điếm, đẩy cửa bước vào, trong sân chỉ thấy một mình Lý Thanh Tuyền.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Thanh Nhã tỷ đâu?”
>
> Lý Thanh Tuyền quay đầu lại đáp: “Tỷ ấy về phòng rồi.”
>
> Trương Minh Hiên tiếc nuối nói: “Vậy à.”
>
> Nói rồi hắn cũng đi.
>
> Thời gian dần trôi, mặt trời lên cao qua đầu, treo ở phía tây.
>
> Nam Chiêm Bộ châu, trong một tòa thành trì, Khang Chí Phi người ướt mồ hôi cùng đồng nghiệp cưa khúc gỗ to.
>
> Thanh niên gầy gò phía đối diện Khang Chí Phi nói: “Chí Phi, ngươi nghe chưa? Đại Đường đã có máy cưa gỗ tự động, không cần sức người nữa.”
>
> Trong giọng nói chất chứa hâm mộ.
>
> Khang Chí Phi cúi đầu làm việc, tay không ngừng nghỉ: “Thế thì có gì hay? Không cần người cưa gỗ chẳng phải là chúng ta không có công tác? Làm sao nuôi gia đình?”
>
> Thanh niên gầy gò nói: “Ta quen một công nhân Đại Đường trên di động, hắn nói bọn họ chỉ cần xem máy móc, đưa gỗ lên xuống là có thể kiếm được tiền công, nhẹ nhàng hơn chúng ta nhiều. Hơn nữa hiệu suất công tác cao, lão bản kiếm được tiền, bọn họ được tiền công cao theo.”
>
> Khang Chí Phi an ủi: “Yên tâm đi, rồi sẽ có, chúng ta cũng có thể làm được.”
>
> Thanh niên gầy gò gật đầu, mắt không cam lòng nhìn khúc gỗ bay đầy vụn gỗ: “Ừ.”
>
> Một lúc sau thanh niên gầy gò nháy mắt, cười toe nói: “Chí Phi ca, nghe nói ngươi mua xổ số? Hiện tại đã đến giờ, xem coi có trúng thưởng không.”
>
> Khang Chí Phi do dự nói: “Còn đang làm việc.”
>
> Thanh niên gầy xúi giục: "Sợ cái gì? Nhìn một cái thôi mà.”
>
> Khang Chí Phi cũng muốn xem, lặng lẽ lấy di động ra coi, đã mở thưởng.
>
> 05, 07, 13, 29, 33, 35 . . .
>
> Khang Chí Phi dụi mắt, tim đập nhanh, mấy con số này . . .
>
> Ngón tay Khang Chí Phi run run mở đơn hàng mua của mình ra, một tờ xổ số hiện ra ba chữ to: Giải thưởng hạng nhất.
>
> Khang Chí Phi cảm thấy chóng mặt, tay chân mềm nhũn.
>
> Thanh niên gầy thò đầu lại xem điện thoại di động của Khang Chí Phi: “Sao nào? Cho xem với!”
>
> Chợt có tiếng rống: “Khang Chí Phi!”
>
> Khang Chí Phi đang cầm di động bản năng rùng mình.
>
> Thanh niên gầy vội đứng thẳng dậy, chỉ vào Khang Chí Phi, quát mắng: “Ngươi làm gì vậy? Đang làm việc sao có thể chơi di động? Hại ta công tác chậm!”
>
> Khang Chí Phi khó tin nhìn thanh niên gầy, mắt thanh niên chất chứa tia trêu cợt.
>
> Một nam nhân trung niên mặc áo lụa nổi giận đùng đùng bước nhanh tới trước mặt Khang Chí Phi, tát vào mặt gã, mắng chửi: “Làm việc ở chỗ của ta mà dám không tập trung, không muốn làm việc nữa phải không? Không làm thì biến!”
>
> Bốp!
>
> Tiếng vang to rõ, đầu Khang Chí Phi ngẹo sang bên, di động suýt rớt xuống đất.
>
> Khang Chí Phi vội khom người nói: "Chủ xưởng, xin hãy nghe ta giải thích!"
>
> Chủ xưởng lạnh lùng nói: “Miễn giải thích, ta thương hại ngươi mới cho ngươi làm việc trong chỗ của ta. Ngươi đã lười biếng gian dối vậy thì biến đi cho ta! Nghe nói ngươi còn mua xổ số phúc lợi? Chí khí cao xa dữ, chợ nhỏ của ta không chứa nổi đại thần như ngươi.”
>
> "Ha ha ha!” Công nhân vây xem cười phá lên.
>
> Khang Chí Phi nhìn bốn phía, thấy từng khuôn mặt lạnh lùng chờ xem kịch, gã siết chặt nắm tay nói: “Được rồi, ta đi là được.”
>
> Chủ xưởng sửng sốt, ngạc nhiên nhìn Khang Chí Phi, gã đi thật?
>
> Chủ xưởng không thật sự muốn đuổi Khang Chí Phi, gã làm việc nghiêm túc còn chịu mệt chịu oán.
>
> Chủ xưởng chỉ muốn mượn cớ cắt giảm tiền công của Khang Chí Phi, trước kia cũng đã làm chuyện như vậy. Mỗi lần Khang Chí Phi sẽ quỳ xuống đất xin chủ xưởng cho ở lại, chiêu lần nào cũng thành công này sao bỗng nhiên trục trặc?
>
> Khang Chí Phi ngẩng đầu ưỡn ngực bước nhanh đi ra ngoài, không thèm thu dọn đồ.
>
> Chủ xưởng há mồm muốn giữ lại nhưng không biết nên nói cái gì, gầm lên: “Nhìn gì? Làm việc cho ta!”
>
> Tiếng binh bốp lại vang lên.
>
> Khang Chí Phi siết chặt di động đi trên phố, đầu óc trống rỗng. Ta cũng có tiền? Tiền thưởng đã phát, có hai trăm triệu, nhiều tiền như vậy nên dùng thế nào?
>
> Chủ xưởng bực tức bước nhanh vào phòng của mình, đấm cửa cái rầm. Lật trời đổ nước rồi!
>
> Thanh niên cao gầy ở ngoài sân xưởng lớn, tròng mắt đảo lia, lặng lẽ chạy vào nhà, tìm đến phòng của chủ xưởng, gõ cửa rầm rầm.
>
> Giọng chủ xưởng đầy tức giận vang lên: “Vào đi.”
>
> Thanh niên cao gầy đẩy cửa đi vào, cúi đầu khom lưng, cười nịnh nói: "Chủ xưởng. . ."
>
> Chủ xưởng nhíu mày hỏi: "Ngươi không làm việc mà vào đây làm gì?”
>
> Thanh niên cao gầy xoay người nhẹ nhàng khép cửa lại, nói nhỏ: "Chủ xưởng, ta biết lý do Khang Chí Phi rời đi.”
>
> “Ồ?” Chủ xưởng nhìn thanh niên cao gầy, hơi tò mò.
>
> Thanh niên cao gầy đến gần chủ xưởng, nói nhỏ: “Hắn thật sự trúng thưởng."
>
> "Cái gì?" Chủ xưởng mặt biến sắc.
>
> Thanh niên cao gầy gật đầu, nghiêm túc nói: "Ta nhìn thấy, là giải thưởng hạng nhất.”
>
> Chủ xưởng vội lấy di động ra xem, hút không khí. Giải thưởng hạng nhất hai trăm triệu.
>
> Chủ xưởng mặt biến sắc hỏi: “Ngươi muốn sao?”
>
> Thanh niên cao gầy mắt lóe tia sáng lạnh nói: “Hắn trúng thưởng trong xưởng của chúng ta là chiếm vận may của xưởng, sao có thể để hắn đi dễ vậy. Nghe nói trong nhà hắn có hai đệ đệ nhỏ tuổi và một mẫu thân già.”
>
> Chủ xưởng nở nụ cười nói: “Ngươi rất thông minh, làm công nhân hơi tiếc, chờ làm xong chuyện này ta sẽ tặng xưởng lại cho ngươi.”
>
> Thanh niên cao gầy kinh sợ nói: "Đa tạ lão gia."
>
> Chủ xưởng cười nói: "Đi làm việc đi!"
>
> Thanh niên cao gầy mỉm cười nói: “Vâng thưa lão gia.”
>
> Khang Chí Phi đi như chạy, thở hổn hển về nhà mình.
>
> Trong vườn nhỏ có hàng rào vây quanh, hai đứa bé khoảng mười tuổi đang tưới rau.
>
> Một phụ nữ giặt áo trong sân, một chồng đồ xếp bên cạnh.
>
> Hai đứa bé thấy Khang Chí Phi thì ném thùng nước, hưng phấn kêu lên: "Ca ca, ca ca về rồi!”
>
> Phụ nữ đang giặt đồ ngước đầu lên, vẻ mặt mệt mỏi hỏi: “Chí Phi, sao về vào lúc này?”
>
> Khang Chí Phi bước nhanh đến bên cạnh phụ nhân, giật quần áo từ tay nàng, hưng phấn nói: "Nương, có tiền, chúng ta có tiền! Nương không cần giặt quần áo cho người ta nữa!”
>
>
>
>