TRANG 366# 2
> Chương 731: Sự dứt khoát của Khang Chí Phi
>
>
>
>
>
>
> Phụ nhân biến sắc, vội vàng nhìn quanh rồi kéo Khang Chí Phi vào nhà, đóng cửa lại, nghiêm túc hỏi: “Ngươi lấy đâu ra tiền? Đừng nói là ngươi làm chuyện xấu gì rồi.”
>
> Khang Chí Phi lắc đầu nói: "Không, không có!”
>
> Khang Chí Phi lấy di động ra, mở mô thức mua sắm trên giới Hư Hoang, hưng phấn nói: "Nương, nhi tử mua xổ số ở đây, đã trúng thưởng!”
>
> Phụ nhân lắc đầu nói: "Ta không biết chữ, không xem hiểu cái này.” Nàng chần chừ một lúc, hỏi: “Xổ số là cái gì?”
>
> Khang Chí Phi hưng phấn nói: “Nương không cần biết xổ số là gì, nương chỉ cần biết chúng ta có tiền là được rồi, có rất nhiều rất nhiều tiền, đời này xài không hết!”
>
> Khuôn mặt phụ nhân ngạc nhiên, hoảng hốt hé môi, thật sự có tiền?
>
> Khang Chí Phi hưng phấn nói: “Nương, đi nào, nhi tử dẫn nương và đệ đệ vào thành ăn cơm, sau đó mua quần áo cho ba người!”
>
> Phụ nhân nhìn khuôn mặt hưng phấn của Khang Chí Phi, nhớ hai tiểu nhi tử thường thèm được ăn thịt, do dự một lúc rồi gật đầu nói: “Được rồi, vậy đi ăn cơm thôi, đừng tiêu tiền vào mấy cái khác.”
>
> Trên đường cái trong thành, gia đình Khang Chí Phi mặc áo lụa là mới tinh, hai tiểu nam hài mỗi người cầm một cái bánh nhân thịt heo hưng phấn nhảy nhót.
>
> Khang mẫu mặc áo lụa, bó tay bó chân không biết nên đặt tay ở đâu, sợ làm bẩn bộ đồ đẹp.
>
> Khang Chí Phi cũng bị gò bó.
>
> Gia đình cười nói đi trên đường phố phồn hoa, nếp nhăn trên mặt Khang mẫu giãn ra.
>
> Đột nhiên hai đứa nhóc đứng yên không đi.
>
> Khang Chí Phi khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
>
> Một đứa chỉ vào hai trẻ ăn mày mặc áo rách rưới dựa vào nhau cạnh đường, thương hại nói: "Bọn họ thật đáng thương."
>
> Một đứa nhóc khác ngước đầu hỏi: "Ca, ta có thể đưa bánh nương cho họ không?”
>
> Khang Chí Phi bật cười nói: “Đương nhiên là được.”
>
> Hai đứa trẻ tiến lên, đưa tặng bánh nướng, hai ăn xin nhỏ dập đầu cảm ơn, nhai ngồm ngoàm.
>
> Phụ nhân thấy cảnh này, mắt ứa lệ nói: “Các ngươi còn một muội muội, năm xưa không nuôi nổi nên đã ném ở ven đường. Ta rất hận, rất hận!”
>
> Khang Chí Phi cắn môi nói: “Nhi tử biết. Nương, nhi tử muốn giúp bọn họ.”
>
> Phụ nhân khóc, buồn bã nói: “Tốt, chúng ta có tiền, có thể bố thí cháo trong thành, cầu phúc cho muội muội của các ngươi, hy vọng nàng gặp người tốt, sống sót.
>
> Khang Chí Phi lắc đầu nói: "Không phải loại giúp đỡ như thế, nhi tử đang nói đến loại khác, mọi người đi theo nhi tử nào.”
>
> Khang Chí Phi nảy ra một ý tưởng, háo hức muốn làm ngay. Gã tưởng tượng Hứa muội muội cũng chịu đói trong đám ăn xin, giãy dụa giữa đường sống và cái chết, giúp bọn họ sớm một giây thì muội muội càng an toàn hơn.
>
> Khang Chí Phi mang gia đình đi nhanh vào trà lâu, ngồi trong góc. Hai đứa trẻ nhố nháo ăn trái cây trên bàn.
>
> Khang Chí Phi vào diễn đàn công cộng, nhắn tin: Xin hỏi cách liên lạc ba viện.
>
> Khang Chí Phi copy liên tục gửi năm, sáu tin.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Thợ gỗ nhỏ, ngươi tìm ba viện làm gì?
>
> Khang Chí Phi nhắn lại ngay: Thưa đạo trưởng, ta muốn quyên tiền.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Chờ.
>
> Giây lát vang tiếng chuông, một hình biểu tượng chat nhấp nháy trên danh sách.
>
> Khang Chí Phi nhấn vào biểu tượng đạo sĩ già nhấp nháy, trang chat mở ra, bên trong có tin nhắn.
>
> Thương Ngọc Chân Nhân: Vô Lượng Thiên Tôn, thiện tín chủ tìm lão đạo có chuyện gì quan trọng?
>
> Khang Chí Phi không biết Thương Ngọc Chân Nhân là ai, nhưng gã biết Bạch Vân đạo trưởng nổi tiếng thích giúp người trong diễn đàn, gã nên tin tưởng người được Bạch Vân đạo trưởng giới thiệu.
>
> Khang Chí Phi thăm dò nhắn tin: Ngài là người của ba viện?
>
> Thương Ngọc Chân Nhân: Đúng vậy.
>
> Khang Chí Phi cẩn thận hỏi: Ngài có thể chứng minh được không? Không phải ta nghi ngờ ngài, nhưng có chuyện khá quan trọng.
>
> Thương Ngọc Chân Nhân nói: Muốn chứng minh thế nào? À, hôm nay ngươi trúng thưởng đúng không?
>
> Khang Chí Phi giật nảy mình, bản năng cảnh giác nhìn bốn phía, hỏi: Sao ngài biết?
>
> Thương Ngọc Chân Nhân trả lời: Vì ta phát tiền thưởng mà, ha ha, giờ thì đã tin chưa?
>
> Khang Chí Phi yên lòng, đúng là ba viện rồi.
>
> Khang Chí Phi nhắn lại: Ta tin.
>
> Thương Ngọc Chân Nhân: Ngươi tìm lão đạo có chuyện gì?
>
> Khang Chí Phi do dự một lúc, quyết định nhắn tin: Ta muốn đưa một trăm triệu cho ngài, xin hãy mở ba viện trong thành của ta.
>
> Trong một đạo quan, Thương Ngọc Chân Nhân biểu tình ngạc nhiên, bỏ tiền ra mời chúng ta mở ba viện?
>
> Thương Ngọc Chân Nhân vui mừng gật đầu. Khang Chí Phi mới trúng thưởng có hai trăm triệu đã bỏ bớt một trăm triệu mở ba viện. Vô Lượng Thiên Tôn, người có đức sẽ được trời thương.
>
> Thương Ngọc Chân Nhân hỏi: Tại sao ngươi có ý nghĩ này?
>
> Khang Chí Phi kể lại chuyện mình thấy và cảm nhận được, xúc động nói: Bọn chúng còn là con nít, ta muốn cho chúng hy vọng sống.
>
> Thương Ngọc Chân Nhân nói: Ôi, thật đáng quý, bần đạo đồng ý chuyện độ nhân vô lượng này.
>
> Khang Chí Phi rối rít cảm ơn: Đa tạ đạo trưởng, đa tạ đạo trưởng.
>
> Thương Ngọc Chân Nhân: Không cần cảm tạ ta, đây là ngươi tự bỏ tiền ra làm. Gửi định vị cho ta, ta sẽ xếp đạo sĩ qua lo việc.
>
> Khang Chí Phi nhắn lại: Vâng
>
> Khang Chí Phi lập tức gửi định vị qua, rồi sảng khoái uống một y nước trà, cười tươi tắn.
>
> Khang mẫu hỏi: "Làm xong rồi?”
>
> Khang Chí Phi gật đầu, xuyên qua cửa sổ nhìn hai trẻ ngồi ven đường, nói: “Tốt rồi, bọn chúng sắp có cuộc sống tốt lành.”
>
> Chợt con ngươi Khang Chí Phi co rút, vội quay đầu qua.
>
> Khang mẫu nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?
>
> Khang Chí Phi cười gượng gạo: “Không có gì, chắc không phải tìm chúng ta.”
>
> Lòng gã thầm bất an, Khỉ Ốm đến đây làm gì?
>
> Gia đình ngồi trong trà lâu một lúc thì có đám du côn lưu manh gầm gậy xông vào, một thanh niên cao gầy dẫn đầu cả nhóm.
>
> Lão bản quán trà đứng trong quầy tức giận quát: “Các ngươi là ai? Làm gì hả!?”
>
> Thanh niên cao gầy phớt lờ lão bản quán trà, bước tới trước mặt Khang Chí Phi, cười tủm tỉm: “Thì ra trốn ở đây, trốn tiếp đi, để ta xem ngươi có thể trốn đến chỗ nào?”
>
> Khang Chí Phi đứng bật dậy, ngoài mạnh trong yếu quát: “Khỉ Ốm, ngươi muốn làm gì!?”
>
> Bốp!
>
> Khỉ Ốm tát Khang Chí Phi, gã bị đánh lảo đảo.
>
> Khang mẫu đứng lên, tức giận hỏi: “Ngươi làm gì? Các ngươi là ai?”
>
> “Người xấu, dám đánh ca ca của ta!”
>
> "Đánh chết ngươi, người xấu!”
>
> Hai đứa trẻ xông lên đấm đá Khỉ Ốm.
>
> “Biến!” Khỉ Ốm quát lớn, vung chân ném hai đứa bé té nặng nề xuống đất.
>
> Khỉ Ốm phất tay: “Mang đứa dám trộm tiền của Chu chủ xưởng đi!”
>
> “Vâng!”
>
> “Vâng!”
>
> Đám du côn vô lại cầm gậy tiến lên kéo gia đình Khang Chí Phi ầm ĩ đi ra ngoài.
>
> Khang Chí Phi bị hai du côn kèm đi, tức giận quát: “Không! Ta không trộm tiền, ngươi nói bậy!”
>
> Hai đứa bé cũng la lớn:
>
> “Người xấu! Thả ta ra!”
>
> “Đồ xấu xa, đánh chết ngươi!”
>
>
>
>