TRANG 367# 1
> Chương 732: Đạo Môn đến
>
>
>
>
>
>
> Khỉ Ốm giơ tay lên, lạnh lùng nói: “Bịt miệng chúng lại.”
>
> Có người tiến lên bịt miệng mấy người, gia đình ú ớ vùng vẫy nhưng vẫn bị lôi đi.
>
> Mọi người trong quán trà cúi đầu, sợ hãi không dám nói nhiều.
>
> Khỉ Ốm dẫn theo đám người áp giải gia đình Khang Chí Phi nghênh ngang đi vào nhà xưởng, chỗ làm cũ của Khang Chí Phi, chẳng hề sợ hãi bị người phát hiện ngăn cản.
>
> Đám người vào xưởng, công nhân đang làm việc rất ngạc nhiên nhưng không dám nói nhiều. Nam nhân mặt đen chơi thân với Khang Chí Phi cũng chỉ cúi gầm mặt xuống, sợ chuốc họa vào thân.
>
> Khỉ Ốm nhìn quét một vòng, xì cười khinh miệt, áp gia đình Khang Chí Phi vào phòng chủ xưởng.
>
> Khang Chí Phi mới bị mang ra quán trà không lâu sau một tiểu đạo sĩ mặc áo đạo, lưng cõng trường kiếm đi tới trước quán trà.
>
> Tiểu đạo sĩ cúi đầu nhìn định vị di động, lẩm bẩm: “Đúng là chỗ này rồi.”
>
> Tiểu đạo sĩ bước nhanh đi vào, thấy bên trong không có ai, chỉ có một lão bản cùng hai tiểu nhị dọn dẹp bàn ghế.
>
> Tiểu đạo sĩ thắc mắc hỏi: “Chưởng quầy, khách nhân chỗ các người đâu?”
>
> Chưởng quầy bực mình nói: “Bị hù sợ đi hết rồi.”
>
> Bị hù sợ bỏ chạy?
>
> Tiểu đạo sĩ hơi cau mày, mở ra một tấm hình, đưa màn hình di động về phía chưởng quầy, hỏi: “Chưởng quầy biết người này không? Mới rồi hắn còn ở đây?”
>
> Chưởng quầy do dự nói: “Mới rồi có một người rất giống trong hình, nhưng người đó mặc áo lụa là chứ không phải vải thô áo gai như trên điện thoại di động của ngài.”
>
> Tiểu đạo sĩ vui mừng nói: “Đúng là hắn! Ngài biết hắn ở đâu không?”
>
> Chưởng quầy chần chừ nói: “Hắn bị người của xưởng gỗ Chu thị bắt đi rồi.”
>
> Tiểu đạo sĩ thắc mắc hỏi: “Tại sao bị bắt?”
>
> Chưởng quầy đáp: “Nghe bọn họ nói là vì người này trộm tiền của chủ xưởng.”
>
> Tiểu đạo sĩ tức giận quát: "Hoang đường!”
>
> Tiểu đạo sĩ bước nhanh ra ngoài. Chắc chắn là giả, người này là người rất tốt muốn quyên một trăm tiệu TT tệ xây ba viện thì sao ăn cắp tiền được!
>
> Tiểu đạo sĩ nghe ngóng một lúc, đạp một bước đi về phía xưởng gỗ Chu thị.
>
> Trong phòng ở xưởng gỗ.
>
> Chu chủ xưởng ngồi nhàn nhã trên ghế chủ, hai chân gác trên bàn, hai hàng du côn đứng cạnh gã.
>
> Gia đình Khang Chí Phi tụ lại với nhau đứng trước mặt Chu chủ xưởng, di động bị lục xoát ra đặt trên mặt bàn.
>
> Chu chủ xưởng hút thuốc lá phun ra làn khói trắng, cười nói: “Giỏi thật, Khang Chí Phi, ngươi thật sự mua trúng số.”
>
> Khang Chí Phi phồng lên can đảm nói: “Chủ xưởng, ta đã không phải công nhân của ngài. Ngài muốn sao? Không sợ ta báo quan à?”
>
> Trông gã miệng cọp gan thỏ.
>
> Chu chủ xưởng cười phá lên, quay đầu cười nói với Khỉ Ốm: “Báo quan, hắn nói muốn báo quan kìa.”
>
> Chu chủ xưởng đứng lên đi tới trước mặt gia đình Khang Chí Phi, phun khói thuốc vào mặt Khang Chí Phi: “Ta sợ chết mất.”
>
> Khỉ Ốm khom lưng cười nịnh: “Lão gia của chúng ta là tiểu cữu tử của thành chủ, ngươi cứ đi báo quan.”
>
> “Ha ha ha!”
>
> Trong phòng rộ lên tiếng cười nhạo.
>
> Mặt Khang Chí Phi tối sầm, Khang mẫu sợ hãi luống cuống tay chân. Chỉ có hai đứa trẻ căm thù nhìn Chu lão bản.
>
> Chu chủ xưởng nhìn Khang Chí Phi: “Ngoan ngoãn đưa tiền cho ta thì ta sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, vẫn cho ngươi làm công trong xưởng.”
>
> Khang Chí Phi bản năng lắc đầu nói: “Không được!”
>
> Mặt Chu chủ xưởng tối sầm, quát lớn: “Đánh cho ta!”
>
> Hai tên du côn tiến lên, giơ gậy đập xuống gia đình Khang Chí Phi.
>
> Khang Chí Phi nhắm mắt lại theo bản năng, che mẫu thân và đệ đệ sau lưng mình.
>
> Vèo!
>
> Một tiếng xé gió, hai tiếng vật nặng rớt xuống đất.
>
> Khang Chí Phi mở mắt ra, thấy hai khúc gậy nhảy lưng tưng dưới đất, một thanh trường kiếm lơ lửng trước mặt gã.
>
> Chu chủ xưởng nhìn trường kiếm lấp lóe kiếm quang lơ lửng trên cao, sợ hãi nuốt nước miếng, run cầm cập, trong đầu hiện ra hai chữ: “Tu sĩ.”
>
> Rầm!
>
> Cánh cửa bị đá văng ra, một tiểu đạo sĩ đứng ngoài cửa cười nói: “May mắn không đến chậm.”
>
> Mọi người cùng nhìn tiểu đạo sĩ.
>
> Vui sướng dâng lên trong lòng Khang Chí Phi, người của ba viện đã đến.
>
> Tiểu đạo sĩ ngắc tay, vèo một tiếng trường kiếm bay vào tay.
>
> Đám du côn sợ hãi làm rớt hết hung khí xuống đất.
>
> Chu chủ xưởng cười gượng chắp tay thi lễ: “Đạo trưởng lần này đến có chuyện gì không?”
>
> Tiểu đạo sĩ phớt lờ Chu chủ xưởng, nhìn sang Khang Chí Phi, hỏi: “Ngươi là người đã quyên tiền?”
>
> Khang Chí Phi gật đầu lia: “Là ta, là ta!”
>
> Tiểu đạo sĩ cười gật đầu nói: “Ngươi tốt lắm, nói đi, muốn xử trí chỗ này thế nào?”
>
> Khang Chí Phi nhìn hai đệ đệ và mẫu thân già sợ hãi hoảng hốt, cắn răng nói: "Cầu đạo trưởng phế bỏ năng lực làm ác của bọn họ.”
>
> “Dễ thôi.”
>
> Vài luồng kiếm quang sáng chói xẹt qua, sau đó là một chuỗi tiếng gào thét.
>
> Khang Chí Phi bản năng che mắt hai đệ đệ.
>
> Khi đám người Khang Chí Phi rời đi, công nhân xưởng cẩn thận đi vào phòng, thấy một đám người gào thét nằm la liệt, một tay một chân chảy máu ròng ròng.
>
> Ngay hôm đó lan truyền chuyện của Khang Chí Phi, đầu tiên là trúng giải thưởng lớn hai trăm triệu, sau đó bị người tham lam theo dõi, rồi đạo sĩ ra tay, sảng khoái ân thù.
>
> Khang Chí Phi trở thành nhân vật phong vân trong thành, là đối tượng bị vô số dân chúng nghèo hâm mộ ghen tỵ. Nhiều người không mua xổ số thì tức tối tự vả mình.
>
> Giữa trưa hôm đó, ngàn vạn người bỏ di động hiệu Linh Sơn, đổ xô vào tiệm di động Tiêu Dao chỉ vì được mua xổ số phúc lợi.
>
> Sáng sớm.
>
> Trương Minh Hiên ngồi cạnh bàn ăn sáng, trên bàn đặt một chiếc di động, màn hình nổi trên cao. Trương Tuấn ở trong màn hình nghiêm nghị dõng dạc nói chuyện.
>
> “Giới Hư Hoang mở ra đã mang chúng ta đến thế giới thứ hai, ngoài thành có các hoạt động mạo hiểm kích thích, mua sắm trong thành rất tiện lợi cho chúng ta. Khoảng cách đã không còn là vấn đề, dù cách ngàn vạn dặm cũng có thể lên giới Hư Hoang, cùng nhau đi dạo phố. Mua sắm giới Hư Hoang mới ra một hạng mục xổ số phúc lợi cũng rất thú vị, ngày hôm qua có người bỏ ra hai TT tệ đã thắng được giải thướng lớn hai trăm triệu! Có ba người khác thắng giải lớn năm chục triệu, thật là rung động lòng người. Người thắng giải thưởng lớn hai trăm triệu TT tệ tên Khang Chí Phi, chẳng những được tiền thưởng còn quyên ra một nửa tiền hiến cho ba viện, ủng hộ xây dựng mở rộng ba viện.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: “Hắn quyên một trăm triệu?”
>
> Lý Thanh Nhã cười hỏi lại: "Ngươi không biết sao?”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu, mờ mịt nói: "Ta không biết, đâu ai nói với ta.” Sau đó cười nói: “Quyên cũng tốt, thất phu vô tội hoài bích có tội, đột nhiên được số tiền lớn như vậy chưa chắc là chuyện tốt cho hắn. Quyên một phần thì ba viện chắc chắn sẽ bảo vệ an toàn cho hắn.”
>
> Lý Thanh Nhã cười: “Ngươi nhìn thấu suốt.”
>
>
>
>