TRANG 367# 2
> Chương 733: Vô Thiên đến
>
>
>
>
>
>
> Thành Trường An, trong Trình phủ. Cả nhà Trình gia đang ngồi ăn cơm cạnh bàn.
>
> Nhìn tiêu điểm trò chuyện, Trình Xử Mặc giật mình kêu lên: “Hai TT tệ mà kiếm được hai trăm triệu, sao có chuyện tốt như thế!”
>
> Trình Xử Lượng rầu rĩ nói: “Hôm qua ta quên mua, nếu không thì giải thưởng lớn đã là của ta.”
>
> Trình phu nhân hừ một tiếng nói: “Mơ mộng cái gì, xác suất trúng thưởng rất thấp.”
>
> Trình Xử Mặc tiếc nuối nói: “Dù không trúng hai trăm triệu thì năm chục triệu cũng tốt.”
>
> Trình Xử Bật lặng im nhìn hai ca ca, các ngươi mơ hơi ảo.
>
> Thiên cung.
>
> Ôn Thần Lữ Nhạc đang cùng Triệu Công Minh ngồi cạnh thác nước một hòn đảo lơ lửng, hai người nói chuyện, tiếng nước chảy, chim hót vang bên tai.
>
> Lữ Nhạc cảm thán nói: “Thần chức của sư huynh ngày càng lớn mạnh."
>
> Triệu Công Minh cười nói: “Từ lúc tiểu lão gia mở ra mô thức TT tệ trên mạng thì linh thạch, tinh hoa thiên địa đều chuyển hóa thành TT tệ để thanh toán, tiền tài càng thêm thấm sâu lòng người giữa tiên thần.”
>
> Triệu Công Minh tạm dừng rồi nói tiếp: “Lúc trước mọi người chỉ lo thực lực, tiền tài là vật ngoài thân.”
>
> Ôn Thần Lữ Nhạc cười nói: “Ghen tỵ sư huynh được phong chức vị Thần Tài quá, tốt hơn Ôn Thần như ta nhiều.”
>
> Triệu Công Minh cười xòa: “Phỏng chừng lúc trước Khương Tử Nha cũng không ngờ chức vị Thần Tài càng lúc càng quan trọng.”
>
> Lữ Nhạc chớp chớp mắt hỏi ý kiến: “Sư huynh, ta định ngày mai mua mấy xổ số phúc lợi, sư huynh thấy ta nên mua số mấy?”
>
> Triệu Công Minh liếc qua Lữ Nhạc: “Bỏ đi, trên người của ngươi không có tài vận.”
>
> Lữ Nhạc khẽ thở dài: “Vậy thì đáng tiếc.”
>
> Đường Tây Du, đoàn người Đường Tam Tạng ngồi nghỉ bên dòng suối.
>
> Tôn Ngộ Không nhe răng cười nói: “Hòa thượng, đưa tiền đây, lão Tôn mua cơm cho ngươi.”
>
> Đường Tam Tạng liếc qua, nói: "Không cần."
>
> Tôn Ngộ Không khẽ kêu, kinh ngạc hỏi: "Ngươi không ăn?"
>
> Đường Tam Tạng lấy di động ra, mỉm cười nói: “Về sau không cần các ngươi đi mua hóa duyên nữa.”
>
> Đường Tam Tạng nhấn mở giới Hư Hoang, chọn mô thức mua sắm, mục thức ăn, các thực vật ngon miệng xếp hàng bên dưới.
>
> Đường Tam Tạng chọn một ít đồ chay, canh suông, buông di động xuống, xem thường nói: "Đừng tưởng rằng vi sư không biết lúc trước các ngươi cắt xén tiền tài của vi sư, giờ thì tốt rồi, bần tăng có thể tự giải quyết ăn uống.”
>
> Trư Bát Giới cãi lại: “Sư phụ, cái đó là phí chạy chân!”
>
> Đợi một lúc, từ di động bắn ra luồng sáng rơi xuống đất biến thành mỹ thiếu nữ cầm hộp thức ăn.
>
> Thiếu nữ cười nói: "Đường trưởng lão, thức ăn ngài chọn đã đến, xin ký nhận.”
>
> Đường Tam Tạng đứng lên chắp hai tay, mỉm cười nói: "Nhờ nữ thí chủ."
>
> Đường Tam Tạng quen tay ký nhận.
>
> Nữ nhân ngồi xổm xuống đặt từng dĩa thức ăn lên tảng đá, cười nói: “Mời thánh tăng dùng từ từ.”
>
> Thiếu nữ hóa thành luồng sáng biến mất trong di động của Đường Tam Tạng.
>
> Mắt Trư Bát Giới sáng rực nhìn đồ ăn trên tảng đá, phong phú thật.
>
> Một đám người ngồi quanh đá xanh ăn bánh bao chay, rau xanh, bên cạnh có di động đang phát chương trình tiêu điểm trò chuyện.
>
> Đường Tam Tạng nghe Trương Tuấn giới thiệu về xổ số phúc lợi, tay cầm bánh bao khựng giữa không trung, mắt tràn đầy khó tin. Hai TT tệ kiếm hai trăm triệu?
>
> Đường Tam Tạng bấm đốt ngón tay tính nhẩm, khó tin nói: “Tức là bần tăng trúng thưởng năm mươi lần là có thể gom đủ một tỷ nợ Phật Tổ?”
>
> Trực tiếp cộng thêm xổ số thì ta không cần bán di động nữa rồi.
>
> Sa Ngộ Tịnh nghiêm túc nói: "Sư phụ, đệ tử Phật Môn không thể đánh bạc."
>
> Đường Tam Tạng cười gượng, mắt lấp lóe.
>
> Trư Bát Giới nạt: “Ngươi thì biết gì, Đạo Môn làm ra xổ số phúc lợi là để xây dựng phúc lợi, thu được tiền tài đều dùng cho kiến thiết ba viện. Chúng ta mua xổ số phúc lợi thật ra là tạo phúc cho người đời, hành vi công đức vô lượng!”
>
> Đường Tam Tạng vui mừng gật đầu với Trư Bát Giới: "Ngộ Năng nói đúng."
>
> Sa Ngộ Tịnh hùa theo: "Nhị sư huynh nói có lý.”
>
> Sau khi tiêu điểm trò chuyện chiếu ra, trên mạng thảo luận ồn ào.
>
> Trong diễn đàn công cộng.
>
> Ta Tên Triệu Thiết Trụ: “Hôm qua ta cũng trúng.”
>
> Tiểu Thạch Đầu: “Trúng bao nhiêu?”
>
> Ta Tên Triệu Thiết Trụ: "() Năm TT tệ.”
>
> Đại Thiên Vương: “Ta trúng mười.”
>
> Bích Nhã Thanh Hà: "Ta trúng hai trăm."
>
> "Ta trúng mười.”
>
> "Ta trúng hai trăm."
>
> “Ta trúng năm.”
>
> Đám người không cam lòng tuột hậu khui ra số tiền mình trúng thưởng cho diễn đàn hay.
>
> Ta Toái Bảo Tháp: “Đáng tiếc hôm qua ta không mua.”
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: "Ta cũng không mua, giờ đi mua đây.”
>
> "Cùng đi!"
>
> "Cùng đi!"
>
> "Cùng đi!"
>
> Một đống tin nhắn chiếm màn hình.
>
> Tin tức trúng thưởng rung động một người hai trăm triệu, ba người năm chục triệu của xổ số phúc lợi làm rung động nguyên hồng hoang, vô số bách tính nghĩ lỡ may mắn thì sao? Chỉ bỏ ra hai TT tệ.
>
> Vô số người nhấn vào tiệm trên mạng mua xổ số phúc lợi, có nhiều người sử dụng di động Linh Sơn ùa vào tiệm di động hiệu Tiêu Dao để đổi di động.
>
> Linh sơn.
>
> Già Diệp nhìn các con đường di động đứt đoạn, lòng khóc thầm. Sao lại ra thế này? Biết làm sao bây giờ? Ta cũng rất tuyệt vọng với tình huống này, Trương Minh Hiên, ngươi ăn hiếp người!
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên nhảy mũi hai cái, vuốt mũi thầm nghĩ kẻ nào nhớ đến ta?
>
> Trương Minh Hiên đứng lên khỏi ghế nằm, lắc eo, đi ra đảo Huyền Không, bay xuống dưới.
>
> Trương Minh Hiên bước chậm trong chợ, nhìn bốn phía. Đường phố vắng hơn bình thường, Một số cửa hàng đóng cửa, chắc đều ở trong giới Hư Hoang. Cũng khó trách, giới Hư Hoang mới bắt đầu, mọi người háo hức tò mò muốn thăm dò.
>
> Trương Minh Hiên đang đi dạo thì nghe một giọng nói vang bên tai: “Tiêu Dao Thần quân, mời lên nói chuyện.”
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên, dao động pháp lực xuất hiện trong cảm ứng của hắn, rõ ràng như cột lửa trong đêm tối.
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn tửu lâu phía đối diện, lẩm bẩm: “Ai vậy? Làm gì bí ẩn thế.”
>
> Trương Minh Hiên lắc người đến trước cửa tửu lâu, bước vào trong, hắn không sợ người đến có ý xấu, nơi này có Thanh Nhã tỷ.
>
> Phòng thu chi đứng trong quầy thấy Trương Minh Hiên thì mắt sáng rực vội vàng đi ra, cung kính nói: "Thần quân đại giá quang lâm, xin thứ tội không tiếp đón từ xa.”
>
> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Ta tùy tiện nhìn xem.”
>
> Trương Minh Hiên vào trong, bước nhanh lên cầu thang thẳng tới tầng năm, thân thể mình thật khỏe.
>
> Trên tầng năm chỉ có vài cái bàn ghế bị bình phong ngăn cách, bày nhiều cá vàng, hoa cỏ, yên lặng mà tinh mỹ.
>
> Lâm Phàm thấy ngay Vô Thiên ngồi cạnh cửa sổ, tự rót tự uống, mái tóc dài phiêu dật luôn bắt mắt như vậy.
>
> Trương Minh Hiên bước lại gần, cười nói: “Vô Thiên Phật Tổ đến mà sao không báo trước? Để ta còn chiêu đãi.”
>
> Vô Thiên nói: “Ngồi.”
>
> Trương Minh Hiên ngồi xuống phía đối diện Vô Thiên, tự cầm bình rượu lên rót một ly cho mình. Qua lần gặp trước Trương Minh Hiên phát hiện Vô Thiên dễ nói chuyện.
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười hỏi: “Phật Tổ đến chợ là để chơi à?”
>
> Vô Thiên nhìn Trương Minh Hiên: "Không phải, bổn tọa đến tìm ngươi.”
>
>
>
>