TRANG 368# 1
> Chương 734: Hứa hẹn của Trương Minh Hiên
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Tìm ta?” Sau đó cười hỏi: “Vậy sao không lên đảo Huyền Không?”
>
> Vô Thiên ngước đầu nhìn trời rồi cúi đầu nói với Trương Minh Hiên: “Ta đến đây đã là cực hạn, với thân phận của ta nếu vào đảo Huyền Không không chừng sẽ bị thiên lôi đánh chết."
>
> Khóe môi Trương Minh Hiên co giật, biết Vô Thiên đang nói đến ai. Với tính cách cưng nữ nhi của Thái Thượng, phần tử khủng bố Vô Thiên mà đến gần Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền thì sẽ bị một ngón tay nhấn chết, không thèm giải thích cho biết lý do tại sao.
>
> Trương Minh Hiên cười hỏi Vô Thiên: “Phật Tổ tìm ta có chuyện gì?”
>
> Vô Thiên cau mày nghiêm túc nhìn Trương Minh Hiên: “Có phải ngươi đã quên chuyện của bổn tọa?”
>
> Mắt Trương Minh Hiên hấp háy, chột dạ nói: “Không thể nào, ta không phải loại người đó.”
>
> Vô Thiên nhíu mày hỏi: “Vậy khi nào quay?”
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Sắp rồi, ta sẽ cố làm nhanh.”
>
> Vô Thiên thở phào: “Ta biết quay điện ảnh không dễ dàng, xin thần quân hết sức giúp giùm.”
>
> Vô Thiên quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, thì thào nói: "Ta không muốn chờ lâu hơn nữa, đã đợi rất lâu rồi, ta phải cho nàng một lẽ công bằng.”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc hơn, gật đầu nói: “Được rôi, vậy ta sẽ bắt đầu chuẩn bị."
>
> Vô Thiên quay đầu lại, mỉm cười nói: "Làm phiền thần quân!"
>
> Vô Thiên bưng ly rượu lên: “Mời.”
>
> Trương Minh Hiên cầm ly rượu, mỉm cười nói: “Mời.”
>
> Hai người uống cạn ly rượu, bóng dáng Vô Thiên mờ dần.
>
> Trương Minh Hiên cầm đũa ăn thức ăn ngon hiếm lạ trên bàn, chép miệng: “Lúc trước vì sao mình bị mỡ heo che lòng, chủ động yêu cầu quay điện ảnh cho Vô Thiên làm gì, không hợp với hình mẫu cá mặn của ta chút nào.”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán một lúc, ăn uống no nê rồi đi dạo chợ tiếp. Ngươi hỏi kịch bản? Đó là chuyện của ngày mai.
>
> Chạng vạng, Trương Minh Hiên ở trong sân thư điếm tổ đội chơi game với Lý Thanh Tuyền.
>
> “Oa!”
>
> “Á!”
>
> Tiếng la thường vang lên.
>
> “Con về rồi!” Tấn Dương mang theo Tiểu Tuyết nhảy nhót bên ngoài chạy vào, mặt cười tươi.
>
> Hoàng hậu đang nấu cơm nhô đầu ra khỏi nhà bếp, mỉm cười hỏi: “Tấn Dương về rồi, sao hôm nay về trễ vậy?”
>
> Tấn Dương cười toe: “Sau khi tan học con đi nhà tiểu thỏ tử chơi.”
>
> Hoàng hậu gật đầu, cười nói: “Rửa tay chuẩn bị ăn cơm!"
>
> “Vâng ạ!”
>
> Tấn Dương nhảy nhót chạy tới cạnh giếng, vui tươi nói: “Rửa tay ăn cơm nào!”
>
> Trương Minh Hiên đang chơi game thoát ra không gian trò chơi, mở mắt ra thản nhiên nói: “Thôi không chơi nữa, ăn cơm, tha cho họ phen này.”
>
> Lý Thanh Tuyền cũng thoát ra trò chơi, khinh thường nói: “Chiến tích 0-5 còn không biết ngượng nói là tha cho ai.”
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng che giấu lúng túng: “Hôm nay trạng thái của ta không tốt, lúc trạng thái của ta tốt gặp loại chiến cuộc này có thể trực tiếp đồ sát, không chừa một tên.”
>
> Lý Thanh Tuyền cười nhạt đầy ẩn ý: “Ha ha.”
>
> Lý Thanh Nhã bưng hai dĩa ăn ra, cười kêu: “Được rồi, ăn cơm nào.”
>
> Trương Minh Hiên nhảy lên từ ghế nằm, chạy lại cầm dĩa ăn từ tay Lý Thanh Nhã, mỉm cười nói: “Sao có thể để Thanh Nhã tỷ làm việc bưng thức ăn được, cứ giao cho ta làm.”
>
> Lý Thanh Nhã không từ chối, mỉm cười nhìn Trương Minh Hiên qua lại giữa bàn ăn và nhà bếp, nhanh chóng đặt từng dĩa đồ ăn lên bàn, còn cố ý làm vài động tác tự cho là đẹp trai.
>
> Mấy người cười giỡn ăn cơm, sau đó Lý Thanh Tuyền và Tấn Dương lo việc rửa chén. Mấy người ngồi trong sân, trò chuyện dưới ánh trăng như làn nước.
>
> Trương Minh Hiên cầm cây tăm xỉa răng, nhìn lướt qua Nha Nha tò mò nhìn mình, hắn hỏi: “Thanh Nhã tỷ, hình như Nha Nha lớn hơn một chút phải không?”
>
> Lý Thanh Nhã vuốt đầu Nha Nha, mắt lộ ý cười trìu mến: “Đúng rồi, đã lớn hơn một chút trong mấy năm ngắn ngủi.”
>
> Nhìn xem, đơn vị tính thời gian của người ta, mấy năm ngắn ngủi, nói như mới qua vài ngày.
>
> Tấn Dương đang cúi đầu chơi di động bỗng reo lên: “Tốt quá, tới giờ chiếu Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương rồi!”
>
> Mắt Lý Thanh Tuyền sáng rực, mấy ngày nay nàng cũng theo dõi Tiểu Hồng Nương, đặc biệt hay.
>
> Lý Thanh Tuyền lấy di động ra, màn hình dâng lên, ngón tay vạch qua, màn hình bay ra ngoài biến lớn lơ lửng trước mặt mọi người.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Lại đến giờ chiếu Tiểu Hồng Nương.”
>
> Trên trời, dưới đất, nhân gian, vô số người canh giữ trước di động, không chỉ có con nít, nhiều người lớn cũng thích xem.
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Chiếu đến tập nào rồi?”
>
> Tấn Dương quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, nghiêm túc giải thích: “Công chúa nước Nam bắt cóc Bạch Nguyệt Sơ, muốn tổ chức nghi thức tà ác. Đồ Sơn Tô Tô đi nước nam cứu Bạch Nguyệt Sơ.”
>
> Tấn Dương gật gù nói: “Đúng rồi, chiếu tới khúc này.” Sau đó buồn bã nói: “Hình như Bạch Nguyệt Sơ và Đồ Sơn Tô Tô không đánh lại công chúa nước Nam.”
>
> Trương Minh Hiên nhớ ra tình tiết, cười bí hiểm nói: “Không chừng có niềm vui bất ngờ.”
>
> Màn hình bắt đầu chiếu. Trong màn đêm, núi rừng yên tĩnh, một bóng đen lóe sáng xẹt qua bầu trời.
>
> Bóng đen cười xấu xa: “Ánh trăng đã đến, ngày này rốt cuộc tới rồi, ha ha ha ha ha ha!”
>
> Ống kính đổi cảnh, âm nhạc vang lên:
>
> “Hoa không phải hoa
>
> Lòng ta như gương sáng
>
> Nhưng mở mắt ra càng vui mừng
>
> Chỉ mình ta không thể phát ra tiếng
>
> Như bệnh tật ngoan cường xứng đôi với mệnh cách
>
> Thấy chúng sinh nhưng chưa thấy chúng sinh
>
> Cứ cho rằng hồng trần này
>
> Mỗi người đều đang chờ
>
> Vận mệnh từ bi đều là thuốc dẫn
>
> Mỗi người rất hưởng thụ.”
>
> Theo âm nhạc, từng hình ảnh lướt qua, những hình ảnh về Bình Khâu Nguyệt Sơ và công chúa nước Nam, có ngọt ngào, có bi thương. Cuối cùng công chúa nước Nam đưa lưng về phía thân thể Bình Khâu Nguyệt Sơ, người đầy vết thương quỳ dưới cây Khổ Tình, chân thành cầu nguyện.
>
> Đường Tây Du.
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng ngồi quanh đống lửa, các dĩa trống đặt trước mặt họ.
>
> Đường Tam Tạng nghe âm nhạc, nói: "A di đà phật! Thấy chúng sinh nhưng chưa thấy chúng sinh, vận mệnh từ bi đều là thuốc dẫn, mỗi người rất hưởng thụ. Lời bài hát có ý thiền.”
>
> Trư Bát Giới ăn miệng dính đầy dầu mỡ nói: “Sư phụ làm ơn đừng thấy cái gì cũng gắn ý thiền vào, rõ ràng người ta hát về tình yêu.”
>
> Đường Tam Tạng lườm Trư Bát Giới nhai ngồm ngoàm, đau lòng nói: “Ngươi ăn ít chút, vi sư sắp không gánh nổi tiền cơm của các ngươi.”
>
> Trên màn hình hiện ra mấy chữ: Tập thứ tám mươi lăm.
>
> Đầu phim là quốc vương nước Nam Độc Hoàng kinh kêu: “Nguy rồi! Vạn Độc Kinh Thiên Chưởng!!!”
>
> Hai chưởng vỗ, pháp lực nhiễm độc vô tận như dòng lũ nhấn chìm Đồ Sơn Tô Tô.
>
> Đảo Huyền Không, trong sân.
>
> Tấn Dương kêu lên, lo lắng hỏi: “Có khi nào Đồ Sơn Tô Tô gặp nguy hiểm không?”
>
> Nhiều khán giả trước di động cũng thầm lo âu, tuy biết rõ Đồ Sơn Tô Tô chắc chắn bình an nhưng vẫn không kiềm được lo lắng an nguy cho nàng.
>
>
>
>