TRANG 368# 2
> Chương 735: ‘Kinh Phật’ của Trư Bát Giới
>
>
>
>
>
>
> Ngay sau đó, một bàn tay ngọc thò ra từ khói độc, hai cái lục lạc đung đưa phát ra tiếng chuông ngân vang.
>
> Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Vua của vạn độc, ngươi phải lấy ra chút yêu lực thật mới đánh lại được.”
>
> Ống kính di động quay từ chân thẳng tắp, vóc dáng cao kều, gò núi cao trắng bóc, môi son quyến rũ, hoàn toàn khác với Đồ Sơn Tô Tô.
>
> Độc Hoàng nước Nam ở trên trời giật mình kêu lên: “Tuyệt Duyên Chi Trảo! Ngươi là . . . ngươi là . . .!”
>
> Công chúa nước Nam Hoan Đô Lạc Lan hét lên: “Ngươi là . . . ngươi là Đồ Sơn Hồng Hồng!!!”
>
> Trên đảo Huyền Không, Tấn Dương reo lên: “Oa! Hồng Hồng tỷ tỷ ra rồi, vậy là họ an toàn!”
>
> Trong giới Thanh Khâu, Đồ Sơn Nữ Kiều và Áp Long phu nhân ngồi trong phòng xem Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương.
>
> Thấy Đồ Sơn Hồng Hồng ra sân, Đồ Sơn Nữ Kiều thở phào nhẹ nhõm, vui mừng nói: “Vậy là tốt rồi, Đồ Sơn Tô Tô an toàn thì tốt rồi.”
>
> Áp Long phu nhân mỉm cười.
>
> Vô số người xem trước di động thấy Đồ Sơn Hồng Hồng xuất hiện thì nhẹ lòng, mỉm cười, lòng thầm sung sướng. Độc Hoàng, để coi ngươi còn vênh váo được không, chờ xem ngươi làm sao bây giờ!
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng ở trong lòng bọn họ là thần thoại, nàng đại biểu cho vô địch trong Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương. Gì mà chủ của nước Nam, độc khí vu thuật gì đó chỉ là bã trước mặt Đồ Sơn Hồng Hồng.
>
> Trong màn hình, gà con Bạch Nguyệt Sơ đã biến ác bất đắc dĩ giơ cánh vịn trán, rốt cuộc nàng vẫn ra.
>
> Phía xa, Vương Phú Quý và Thanh Đồng đứng cạnh nhau.
>
> Vương Phú Quý khó hiểu lẩm bẩm: “Kỳ, lạ lùng, ta chưa từng gặp Đồ Sơn Hồng Hồng nhưng sao người này cho cảm giác khác biệt, giống rồi lại khác.”
>
> Vương Phú Quý quát lớn: “Ngươi . . . ngươi là ai?”
>
> Khóe môi Đồ Sơn Hồng Hồng cong lên: “Ta? Ta không phải thủ lĩnh Yêu Minh ngày xưa, cũng không phải đồ ngốc hiện tại, ta chính là ta, Đồ Sơn Hồng Hồng!”
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng bày ra sức hấp dẫn kinh người, tiếng lục lạc trong trẻo.
>
> Tấn Dương vui vẻ vỗ tay kêu lên: “Hồng Hồng tỷ đẹp quá!”
>
> Nhiều người xem trước di động mắt sáng rực. Nói hay lắm, buông xuống thân phận và địa vị, chỉ làm bản thân, quá oách.
>
> Nhưng không khí này bị Bạch Nguyệt Sơ biến thành con gà phá vỡ.
>
> Gà đen Bạch Nguyệt Sơ giậm chân hét to: “Ngươi huênh hoang cái gì? Đã nói nhiều lần là đừng dùng chiêu này!”
>
> Bạch Nguyệt Sơ la một hồi thì kiệt sức, ủ rũ lơ lửng, thều thào: “Bây giờ lực lượng của ta đã nhường hết cho ngươi . . .”
>
> Bạch Nguyệt Sơ chưa nói hết câu đã nằm ngay đơ.
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng khinh miệt nói một câu: “Gà bệnh.”
>
> Đám người xem trước di động cười phá lên. Không phải gà bệnh, giờ Bạch Nguyệt Sơ là con gà, gà đen.
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng nói trong tiếng chuông ngân: “Nếu không phải tên ngốc nhà ngươi không làm xong chuyện thì đã chẳng cần ta ra tay. Đưa ta, giao con gà bệnh này ra!”
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng giậm chân xuống đất, người như mũi tên nhọn lao về phía Bạch Nguyệt Sơ.
>
> Quốc vương nước Nam quát to đáp xuống, lao vào đánh Đồ Sơn Hồng Hồng. Nàng xoay người lại vỗ chưởng.
>
> Quyền chưởng va nhau phát ra tiếng nổ lớn, yêu lực sôi trào thổi quét.
>
> Trong yêu khí tàn phá, khóe môi Đồ Sơn Hồng Hồng cong lên lạnh lùng nói: “Vẫn chưa rõ ràng tình hình sao? Mặc cho yêu độc của ngươi muôn vàn huyền diệu nhưng chỉ vô nghĩa với ta.”
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng cất bước, lục lạc vàng trên gót chân trắng đung đưa tiếng chuông.
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng nói: “Tuyệt Duyên Chi Trảo là khắc tinh của mọi kỹ năng, bất cứ thứ gì lấy yêu lực làm chất môi giới đều không thể tổn thương ta!”
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng giơ nắm tay khác lên đấm vào ngực quốc vương nước Nam Độc Hoàng.
>
> Độc Hoàng hét thảm bay ngược về.
>
> Đồ Sơn Hồng Hồng cất bước chân huyền diệu xông về phía chủ nước Nam, vừa chạy vừa nói: “Nếu chỉ tính yêu lực . . .”
>
> Một chưởng ấn vào ngực chủ nước Nam, yêu lực hùng hồn xoay tròn vặn vẹo, thanh âm tiếp tục vang lên: "Từ xưa đến nay có mấy người thắng ta nổi!?”
>
> “A!!!”
>
> Chủ nước Nam hét thảm bay ra, xoay tròn đụng vào nóc hang núi, đá vụn rớt xuống. Độc Hoàng phun ra búng máu.
>
> Nam Chiêm Bộ châu, trong một thành phố.
>
> Một người trẻ tuổi ngồi trong phòng, mắt tràn đầy tôn sùng si mê nhìn màn hình di động: “Hồng Hồng tỷ nói câu này quá bá khí, thích ghê.”
>
> Trong một khuê phòng, một cô nương hưng phấn kêu lên: “A a, Hồng Hồng tỷ lợi hại quá. Từ xưa đến nay có mấy người thắng ta nổi? Nghe mà tê tim ấy.”
>
> Đồ Sơn, giới Thanh Khâu.
>
> Vẻ mặt Đồ Sơn Nữ Kiều tôn sùng, sau đó buồn bã nói: “Nếu Thanh Khâu ta ra một Đồ Sơn Hồng Hồng thì tốt rồi.”
>
> Áp Long phu nhân cười nói: “Chỉ cần có cây Khổ Tình thì sẽ có ngày Thanh Khâu ta nổi lên.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều lấy lại tinh thần. Phải rồi, chúng ta có cây Khổ Tình, có vốn liếng vươn lên. Mắt nàng sáng rực nhìn màn hình.
>
> Trong màn hình, Đồ Sơn Hồng Hồng vung tay, cười trào phúng: “Xương khô Thục Trung cũng xứng đối địch với Đồ Sơn ta?”
>
> Câu này làm tim Đồ Sơn Nữ Kiều rung lên, lòng dâng trào máu nóng, Đồ Sơn Hồng Hồng thật bá khí.
>
> Hoan Đô Lạc Lan liều mạng làm nghi thức, bị Đồ Sơn Hồng Hồng ngăn cản, bắt lấy tình nguyện chi linh.
>
> Bên kia, Độc Hoàng tụ tập lực lượng thiên địa của nước Nam, đánh ra một thức động trời Độc Khuynh Thiên Hạ nhưng bị Đồ Sơn Hồng Hồng bắt giữ.
>
> Một tay là Hoan Đô Lạc Lan liều mạng lực lượng tình nguyện, tay kia là một thức động trời của Độc Hoàng, dù Đồ Sơn Hồng Hồng có thực lực kinh người nhưng chỉ có thể miễn cưỡng chống cự giữa hai người, nàng cắn chặt răng, đau đớn gầm lên.
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Tấn Dương nhìn Đồ Sơn Hồng Hồng bị kẹp ở giữa liên tục lùi, lo lắng hỏi Trương Minh Hiên: “Hồng Hồng tỷ sẽ không sao chứ hoàng thúc?”
>
> Trương Minh Hiên cười nghịch ngợm: “Con đoán xem.”
>
> Tấn Dương quay đầu, nhún mũi, vừa xem màn hình vừa lẩm bẩm: “Thúc thúc xấu!”
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng, sao ta bỗng dưng thành thúc thúc xấu?
>
> Đường Tây Du.
>
> Đường Tam Tạng khẽ thở dài: "Như độc, chúng sinh đều khổ, a di đà phật.”
>
> Trư Bát Giới nuốt một cái bánh bao xuống bụng, uống hớp nước lớn: “Sư phụ nói câu này thì lão Trư không đồng ý nhé. Phật nói: Vạn vật phụ âm mà ôm dương, xung khí lấy vi hòa. Từ xưa đến nay nam là dương nữ là âm, âm dương thống nhất mới là một thể.
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu nói: “Nhị sư huynh nói đúng đấy sư phụ.”
>
> Đường Tam Tạng lẩm bẩm: “Vạn vật phụ âm mà ôm dương, xung khí lấy vi hòa? Hơi có lý, mà sao trước kia chưa từng nghe qua? Là vị Phật Đà nào nói? Lấy từ điển cố nào?”
>
> Mắt Trư Bát Giới láo liên: “Lão Trư đọc trong một quyển kinh Phật không trọn vẹn.”
>
> Đường Tam Tạng hỏi dồn: "Kinh Phật đâu?”
>
> “Mất rồi.”
>
> Đường Tam Tạng nóng nảy, kinh Phật quý giá như vậy sao có thể đánh mất?
>
> Trư Bát Giới đảo tròng mắt nói: “Sư phụ, lão Trư còn nhớ mấy câu, hay chúng ta cùng tham thảo?”
>
> Mắt Đường Tam Tạng sáng rực.
>
> Tôn Ngộ Không ngồi cạnh Trư Bát Giới, nạt: “Im đi, xem di động.”
>
> Trư Bát Giới ngậm miệng lại, không trêu vào con khỉ này được.
>
> Đường Tam Tạng tạm thời đè xuống lòng tò mò, định bụng chờ lát nữa tìm Ngộ Năng thảo luận. Sao trước kia không phát hiện Ngộ Năng hiểu rất nhiều, hay nói ra kinh Phật toàn là mình chưa từng nghe qua.
>
> Mấy người tiếp tục xem màn hình di động.
>
> Trong màn hình xuất hiện một cột mốc biên giới, bên trên viết hai chữ to: Nước Nam.
>
>
>
>