Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 736: Mục 737

TRANG 369# 1

> Chương 736: Lục Nhĩ tức giận

>

>

>

>

>

>

> Một bóng đen đột nhiên xuất hiện cạnh cột mốc biên giới nước Nam, bóng đen phát sáng lấp lánh.

>

> Người xem giật thót tim. Tên xấu xa xuất hiện, tiêu rồi. Hồng Hồng tỷ đang đối kháng với Độc Hoàng, Bạch Nguyệt Sơ mất sức chiến đấu, làm sao bây giờ?

>

> Đám người xem mới dâng lên lo lắng thì bị một giọng nói đánh tan.

>

> “Đừng vội vào nước Nam, nếu không ta sẽ tức giận.”

>

> Ngũ Độc Thái Bảo xuất hiện trước mặt bóng đen từ bao giờ, nhẹ nhàng nói: "Ngoan.”

>

> Biểu tình của Ngũ Độc Thái Bảo nhẹ nhàng mà tự tin, đối xử người áo đen như dỗ con nít, hoàn toàn khác với biểu hiện ngây thơ mù đường trước kia.

>

> Bóng đen lùi một bước, cảnh giác nhìn Ngũ Độc Thái Bảo, thì thào: “Không thể nào, sao tên này có thần thông như vậy? Hắn chỉ là Ngũ Độc Thái Bảo nho nhỏ.”

>

> Ngũ Độc Thái Bảo giơ hai tay ngăn trước mặt bóng đen, cười nói: “Ngươi tính toán đắn đo, trong tối ngoài sáng trợ giúp công chúa nước Nam, tìm ra cách tục duyên mà né qua Đồ Sơn, chắc vì muốn trong quá trình tìm được cách cướp lấy Hư Không Chi Lệ. Hai vị làm chủ Đồ Sơn có thể ngăn cản ngươi thì vì chuyện năm xưa không muốn tới đây, khiến tính toán của ngươi tăng cao khả năng thành công, dù thất bại tệ nhất sẽ lấy được kinh nghiệm sử dụng Hư Không Chi Lệ của Bình Khâu Nguyệt Sơ. Chậc chậc, tính toán giỏi lắm, giỏi lắm.”

>

> Ngũ Độc Thái Bảo xòe tay, chắp tay vào nhau nói: “Nhưng biến cố năm xưa do ta mà ra, sao ta có thể bỏ lại mớ rắc rối này, không nghe không hỏi tới?”

>

> Khi nói chuyện cả người Ngũ Độc Thái Bảo tỏa ánh sáng vàng.

>

> Bóng đen cười phá lên: “Thì ra là thế, ta biết tôn giá là ai rồi!”

>

> Ngũ Độc Thái Bảo biến thành người vàng rực rỡ trong ánh sáng vàng, nhảy lên xếp bằng trên không trung.

>

> Dưới trời đêm sáng lấp lánh, giọng Ngũ Độc Thái Bảo tràn ngập cảm giác trống rỗng: “Ài, thiệt tình, khanh vốn là giai nhân, bất đắc dĩ làm tặc.”

>

> Người xem trước di động nhìn trân trân. Người này là ai? Lúc Vương Phú Quý thức tỉnh ký ức kiếp trước thì người này cũng xuất hiện, hình như rất lợi hại. Y là ai? Làm người ta sốt ruột muốn biết quá.

>

> Bóng đen đứng bên dưới ngửa đầu nói: "Ngạo thị thiên hạ, vạn quốc đến chầu, quả nhiên là tam thiếu gia của nước Ngạo Lai có khác, đại giá quang lâm.”

>

> Đường Tây Du. Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cùng quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không.

>

> Bạch Long Mã cũng nhìn Tôn Ngộ Không, hí hai tiếng, mắt chất chứa chế nhạo.

>

> Tôn Ngộ Không xem phim, thộn mặt ra hét thất thanh: "Đây không phải là ta!”

>

> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh, Bạch Long Mã cùng gật đầu, chúng ta biết không phải là ngươi, sau đó cả đám quay đầu xem màn hình.

>

> Người vàng ngồi xếp bằng trên không trung lười biếng chắp tay: “Nếu đã nhận thì hãy quỳ an.” Giơ tay chỉ: “Biến!”

>

> Giọng nói tràn ngập kiêu ngạo, khinh miệt.

>

> Bóng đen bên dưới cười khẩy nói: “Nếu là nhị tiểu thư của quý quốc đến đây lên tiếng thì thiếp thân sẽ suy xét kỹ, nhưng gặp tam thiếu gia thì thiếp thân xin cả gan hỏi một việc.”

>

> “Nói!”

>

> “Nghe đồn nhiều năm trước tam thiếu gia bị một món linh bảo từ bên ngoài bay đến chế ngự, yêu lực đầy mình chỉ còn gần một phần mười.”

>

> Người vàng lặng im một lúc rồi cười to bảo: “Biết nhiều đấy, sao? Ngươi muốn tự mình nghiệm chứng hay là . . .?”

>

> Người vàng khẽ rên, sờ đầu, vụt ngoái đầu nhìn về phía hang núi, sau đó bay lên trời nhìn lực lượng thiên địa cả nước nam chảy về hang núi.

>

> Người vàng khẽ thở dài: “Ài, sao ai cũng không bớt lo.”

>

> Bóng đen đứng phía dưới mắt lóe tia sáng, nhỏ giọng nói: “Cơ hội!”

>

> Bóng đen bỗng bay về phía người vàng lơ lửng trên trời.

>

> Người vàng giơ tay ra, thì thào: “Sương Ngạo Lai, hương Hoa Quả.”

>

> Bóng đen đang lao về phía người vàng bỗng con ngươi nở to khựng lại trên trời.

>

> “Một gậy định biển, vạn yêu hướng về!”

>

> Ánh sáng vàng tụ lại trên bàn tay người vàng thành cây gậy vàng.

>

> Bóng đen kinh hoàng quay người bỏ chạy, hóa thành vệt đen la hoảng biến mất ở chỗ nối liền trời và núi.

>

> Người vàng giơ gậy vàng lên nói: “Xin lỗi nhé, ta bỗng bận rộn, phải làm ngươi tạm mất năng lực gây rối ngay mới được.”

>

> Người vàng vung tay, gậy vàng hóa thành luồng sáng biến mất phía cuối trời.

>

> “Bên kia! Phải dồn hết sức mới đuổi theo được.”

>

> Chỗ nối liền núi với trời bỗng nở rộ ánh sáng vàng, vang tiếng nổ điếc tai, trời rung đất lắc, ánh sáng vàng nổ tung thành cái nấm lớn lấp đầy thiên địa.

>

> Đường Tây Du, Trư Bát Giới sững sờ quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không: “Sương Ngạo Lai, hương Hoa Quả, một gậy định biển, vạn yêu hướng về, Sư huynh bá khí quá!”

>

> Đường Tam Tạng liên tục gật đầu nói: "Ngộ Không, ngươi hãy xem gậy vàng này, quê quán này, rõ ràng đang nói về ngươi.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng cười khờ nói: “Còn linh bảo bay từ thiên ngoại đến chắc là Khẩn Cô Chú? Lúc nãy ta thấy người vàng đau đầu.”

>

> Tôn Ngộ Không nhìn biểu hiện bá khí của người vàng trong màn hình, lòng mừng thầm. Thật sự viết về lão Tôn, hình tượng khá bá khí.

>

> Tôn Ngộ Không kiềm nén lòng đắc ý, nói: “Sư đệ quay tốt lắm, nhưng lão Tôn là trời sinh đất nuôi, đâu ra huynh đệ tỷ muội? Điều này rõ ràng là nói nhảm, lần sau phải tâm sự với sư đệ mới được.”

>

> Trư Bát Giới hâm mộ nói: “Lão Trư cũng muốn được thần quân nói nhảm.”

>

> Sa Ngộ Tịnh gật gù, vẻ mặt khao khát.

>

> Tôn Ngộ Không phẩy tay, nhe răng cười nói: “Có cơ hội, các ngươi đều có cơ hội. Sư đệ thật là, ngày càng qua loa miêu tả hình tượng của lão Tôn. Lần trước quay Tình Điên Đại Thánh thì biến lão Tôn thành khỉ lông đỏ, giờ mới trở lại với màu vàng mà sao mất luôn hình dạng khỉ? Lão Tôn là khỉ lông vàng quý trọng.”

>

> Bạch Long Mã nghe Tôn Ngộ Không nhắc đến bốn chữ Tình Điên Đại Thánh không kiềm được rùng mình, bản năng nâng vó đạp đất, mắt lóe tia sáng tức giận.

>

> Đường Tam Tạng hâm mộ nói: “Thì đó, Ngộ Không biết không, cái gọi là sắc vàng quý nhất, là màu của Phật ta, kim thân là biểu tượng Phật Đà hiển hóa. Trương công tử dùng kim thân tạo hình tượng cho ngươi, bên trong ẩn chứa mong đợi và cầu nguyện ngươi thành Phật.”

>

> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên nghe, nhìn Đường Tam Tạng ánh mắt kiên định khiến lòng y thầm nghi ngờ, đúng vậy không? Sư đệ muốn ta thành Phật?

>

> Trên một ngọn núi dưới Linh sơn, Lục Nhĩ Mi Hầu xem phim mà mắt rực cháy lửa, bàn tay lông lá bóp mạnh, di động hóa thành bột phấn. Màn hình lơ lửng trên cao lấp lóe rồi biến mất.

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu rít qua kẽ răng: "Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì hắn là tam thiếu gia nước Ngạo Lai, còn ta là nhị tiểu thư nước Ngạo Lai? Ngay cả ngươi cũng khi nhục ta!?”

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu giẫm mặt đất vang tiếng nổ lớn, trong tiếng răng rắc thế núi nứt ra từng cái khe, đá vụn lăn xuống.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!