Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 737: Mục 738

TRANG 369# 2

> Chương 737: Điện ảnh của A Nan

>

>

>

>

>

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu lộn mèo lên trời, chân đạp cân đẩu vân, khí thế cuồng bạo bay đi phía đông.

>

> "A di đà phật!"

>

> Tiếng niệm phật vang lên trên trời.

>

> Phật quang tỏa sáng ngăn đường đi của Lục Nhĩ Mi Hầu, một pháp tướng Phật Đà khổng lồ ngồi xếp bằng trong phật quang.

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu nhón chân đứng trên cân đẩu vân ngước nhìn pháp tướng Phật Đà, nhe răng quát: “Kim Cô Phật, ngươi biến đi cho ta!”

>

> Kim Cô Phật lắc đầu nói: "Tôn giá bớt nóng, còn chưa đến lúc tôn giá xuất thế.”

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu tức giận quát: “Bớt nóng hả? Tiểu tặc Trương Minh Hiên ở bên ngoài làm hỏng danh dự của ta mà ngươi còn kêu ta không nóng?”

>

> Kim Cô Phật nghe tên Trương Minh Hiên thì mắt lấp lóe mất tự nhiên, lúc trước y cũng là tiên bên Tiệt giáo.

>

> Kim Cô Phật ngồi xếp bằng trước mặt Lục Nhĩ Mi Hầu, bình tĩnh vô cùng.

>

> “Biến!”

>

> Một cây gậy sắt nằm trong tay Lục Nhĩ Mi Hầu, gậy biến lớn đập xuống đầu Kim Cô Phật, khí thế khủng bố đánh ra một chuỗi tiếng không khí nổ.

>

> Kim Cô Phật như không thấy gậy sắt, nhắm mắt lại, môi mấp máy niệm chú ngữ.

>

> “A!”

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu đang đánh Kim Cô Phật bỗng khựng lại, hai tay ôm đầu, đau đớn gào thét. Gậy sắt rơi khỏi tay nặng nề đập xuống núi rừng.

>

> “A a!!!”

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu đau đớn lăn lộn trên trời.

>

> Vang tiếng nổ điếc tai, Lục Nhĩ Mi Hầu đụng vào lòng núi, đá lăn ầm ầm.

>

> Kim Cô Phật ngừng niệm chú, hỏi: “Ngươi đã biết sai?”

>

> Trong lòng núi truyền ra tiếng thở dồn dập của Lục Nhĩ Mi Hầu, lặng im một lúc mới đáp: "Biết sai rồi!"

>

> Kim Cô Phật vừa lòng gật đầu, rơi xuống đỉnh núi như đống phế tích, ngồi khoanh chân, phật quang chiếu rọi cỏ cây xung quanh nhanh chóng sinh trưởng, giây lát hình thành phong cảnh đẹp tuyệt.

>

> Linh sơn.

>

> Già Diệp nhắm mắt ngồi trong cung điện, thần niệm chìm vào máy chủ di động.

>

> Cốc cốc cốc!

>

> Vang tiếng đập cửa.

>

> Già Diệp mở mắt ra: “Vào đi.”

>

> Két!

>

> Cửa phòng bị đẩy mở, A Nan mang vẻ mặt lo âu đi tới, ngồi xếp bằng trước mặt Già Diệp: "Sư huynh, mấy ngày nay hầu như một nửa người sử dụng bỏ di động hiệu Linh Sơn rồi.”

>

> Khóe mắt Già Diệp co giật mất tự nhiên, y hiểu rõ nhất số liệu này, trừ thở dài ra không biết làm gì hơn.

>

> A Nan không cam lòng hỏi: “Sư huynh định làm sao?”

>

> Già Diệp do dự nói: “Ta đang xây dựng giới Hư Hoang trong Linh sơn của ta.”

>

> Lòng A Nan chùng xuống, cười gượng hỏi: "Sư huynh biết nguyên lý vận hành của giới Hư Hoang?”

>

> Già Diệp lắc đầu nói: “Ta có hỏi một số người sử dụng di động, nghe họ nói cấu tạo giới Hư Hoang không khó, đánh giết yêu ma rơi trang bị tiền vàng cũng có thể bắt chước được, nhưng cái khó là mua sắm.”

>

> “Mua sắm có vấn đề gì?”

>

> Già Diệp buồn rầu nói: “Làm sao kiếm ra công nhân đưa hàng?”

>

> Trong lòng A Nan nảy ra một ý, hỏi dò: “Sư huynh không làm được?”

>

> Già Diệp lắc đầu, im lặng.

>

> A Nan mừng thầm, ngoài mặt buồn rầu nói: “Sư huynh không thể giải quyết việc mua sắm thì xây dựng giới Hư Hoang có ích gì?”

>

> Già Diệp mất tự nhiên nói: “Đánh quái thăng cấp, chơi trò chơi!"

>

> A Nan kinh ngạc kêu lên: “Chỉ có thế?”

>

> Già Diệp gật đầu, lòng thầm buồn khổ. Không phải bần tăng không cố gắng mà thật sự là không làm được mấy thứ khác.

>

> Già Diệp thấy ánh mắt coi thường của A Nan thì cố gắng giải thích: “Đánh quái thăng cấp cũng vui mà, chơi trò chơi này sẽ rất thú vị.”

>

> A Nan vỗ vai Già Diệp, thương hại nói: "Sư huynh, ta hiểu.”

>

> Già Diệp câm nín, ngươi biết cái gì mà nói là hiểu?

>

> Ánh mắt thương hại của A Nan rất chói mắt, tổn thương tâm hồn nhạy cảm yếu ớt của Già Diệp.

>

> Tim Già Diệp quặn thắt, hỏi thẳng: “Sư đệ đến chỗ của ta có chuyện gì không?"

>

> A Nan chợt nhớ ra: “À, suýt quên việc chính.”

>

> Mặt A Nan vui vẻ nói: “Sư huynh, có thể tuyên truyền điện ảnh thứ hai của ta.”

>

> Già Diệp hỏi: “Quay xong rồi?”

>

> A Nan gật đầu, cười nói: “Viết tình tiết xong rồi, sắp quay.”

>

> Già Diệp câm nín: “Vậy ngươi gấp cái gì?"

>

> A Nan cười nói: “Phải tuyên truyền sớm.”

>

> Già Diệp gật đầu nói: “Lần trước quay Truyền Kỳ Mười Tám La Hán được hưởng ứng rất tốt, Phật Tổ rất vừa lòng, lần này tính quay cái gì?”

>

> A Nan cười thầm trong bụng, khiêm tốn nói: “Đều là kết quả cố gắng của mọi người, một mình ta không dám chiếm công.” Nghiêm mặt nói: "Lần này ta định quay câu chuyện về một Phật Đà thành Phật.”

>

> Già Diệp nhướng cao chân mày, hỏi dò: “Địa Tạng?”

>

> A Nan bật cười nói: "Sao có thể là hắn, quay hắn sẽ chọc tức Phật Tổ. Hơn nữa bây giờ hắn đang tự tìm đường chết, không biết khi nào thì mất Phật vị.”

>

> Già Diệp hiểu ý cười. Bọn họ có nghe nói về hành vi của Địa Tạng Vương, nghe đâu đang kéo bè kết phái khắp nơi, định lật đổ Phật Tổ, nực cười thật.

>

> A Nan hớn hở nói: “Nhân vật chính tên là Nhất Tâm, một hòa thượng trẻ xuất gia, trời sinh có túc tuệ, Phật pháp thấu suốt, có tu vi lớn. Trong một lần xuống núi trừ ma tình cờ gặp công chúa một nước, xúc phát tình kiếp.”

>

> Già Diệp cau mày ngắt ngang: “Khoan!”

>

> A Nan tạm dừng, khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”

>

> Già Diệp nhíu mày hỏi: "Tình kiếp? Ngươi muốn quay tình kiếp?”

>

> A Nan đáp: “Đúng rồi.”

>

> “Tại sao?”

>

> A Nan thuận miệng trả lời: “Không quay cái này thì không ai xem.”

>

> “Hưm?” A Nan lườm A Nan.

>

> A Nan vả miệng mình hai cái, cười gượng: “Nói lỡ.” Nghiêm túc bảo: “Tăng nhân thế tục sợ như hổ, không hiểu chân ý của Phật ta. Người đời ngu muội cũng hiểu lầm theo. Bần tăng muốn đặt tình kiếp ở trước mặt họ, lấy tình kiếp hư ảo độ tâm kết của chúng sinh.”

>

> Già Diệp trầm ngâm gật đầu nói: "Chúng tăng sợ hãi không dám nói đến, ngươi định điểm hóa người đời qua điện ảnh này?”

>

> A Nan gật đầu cười nói: "Sư huynh nói đúng.”

>

> Già Diệp cười đồng ý: “Tốt, vậy kết cục là gì?”

>

> A Nan đáp: “Kết cục đương nhiên là Nhất Tâm mờ mịt cùng công chúa đi trong hồng trần, sau đó hoàn toàn ngộ ra, một thoáng thành Phật.”

>

> Già Diệp gật gù: “Tốt!”

>

> Y cảm thán: “Sư đệ quay điện ảnh càng lúc càng xuất sắc.”

>

> Già Diệp thầm cay đắng. Phật Mẫu cho hai nhiệm vụ, y phụ trách di động, A Nan lo phần TV điện ảnh. A Nan làm càng lúc càng đặc sắc, còn y thì làm hỏng bét vụ di động, ài, phiền quá.

>

> Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.

>

> Nhóm Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã xem hình ảnh mờ dần, âm nhạc vang lên:

>

> Tia sáng trong bóng đêm

>

> Tự đi một vòng

>

> Phải nhanh chóng gặp nhau

>

> Phải tránh cho đêm khuya gặp chướng ngại

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!