Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 738: Mục 739

TRANG 370# 1

> Chương 738: Hoàn thành kịch bản

>

>

>

>

>

>

> Âm nhạc mới phát xong, Tấn Dương ôm cổ Trương Minh Hiên, lắc đầu hắn làm nũng vòi vĩnh: “Tiểu thúc, con còn muốn xem nữa, chiếu thêm một tập đi.”

>

> Trương Minh Hiên vội ôm Tấn Dương, sợ cô bé rớt xuống đất, nghe cô bé làm nũng khiến hắn không biết nên nói cái gì.

>

> Hoàng hậu quở mắng: "Mau xuống dưới, còn ra thể thống gì!”

>

> Tấn Dương ngại ngùng từ trên chân Trương Minh Hiên nhảy xuống dưới.

>

> Hoàng hậu nói: "Minh Hiên làm ra một tập không dễ dàng, con đừng thêm phiền cho hắn.”

>

> Tấn Dương nhún mũi hừ hừ, không đồng ý lời nói của hoàng hậu. Rõ ràng hoàng thúc rất rảnh, ngủ suốt ngày.

>

> Trương Minh Hiên chột dạ vuốt mũi, hình như không có gì khó.

>

> Lý Thanh Tuyền phất tay, màn hình thu nhỏ quay về di động, bay vào tay nàng.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên, cười hỏi: “Hình như lâu rồi Minh Hiên không viết tiểu thuyết?”

>

> Trương Minh Hiên thót tim, Thanh Nhã tỷ hỏi câu này la có ý gì?

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, bình tĩnh mỉm cười nói: “Gần đây hơi bận.”

>

> Lý Thanh Nhã híp mắt, cười nói: “Nhưng ta thấy dạo này ngươi luôn ngủ, bận chỗ nào?”

>

> Trương Minh Hiên nhìn quanh quất, không dám đối diện với Lý Thanh Nhã, hỏi: “Thanh Nhã tỷ muốn xem tiểu thuyết hả?”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu, bực bội nói: “Quyển Nho Đạo Chí Thánh viết một hồi rồi . . . gọi là gì nhỉ?”

>

> “Thanh Nhã tỷ muốn nói nó bị thái giám đúng không?”

>

> Lý Thanh Nhã đỏ mặt, khẽ nạt: “Rõ ràng là sách dang dở mà nói thái . . . thái giám cái gì, bậy bạ!”

>

> Nói rồi Lý Thanh Nhã bật cười.

>

> Trương Minh Hiên kêu oan: “Không trách ta được, tại sư phụ phong ấn ta!”

>

> Lý Thanh Nhã liếc trắng mắt: “Chẳng phải ngươi đã ra rồi sao? Vì sao không viết tiếp?”

>

> Trương Minh Hiên ho khan, mắt láo lia. Vấn đề ở chỗ ta cũng không biết kết cục.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn bộ dạng đó của Trương Minh Hiên, lắc đầu thở dài.

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Thanh Nhã tỷ, không phải ta không muốn viết mà vì ngừng chương quá lâu, không có ý tưởng. Ta bảo đảm với quyển sách tiếp theo sẽ thật nghiêm túc viết cho xong.”

>

> Lý Thanh Nhã tò mò hỏi: “Quyển tiếp theo viết về cái gì?”

>

> Nhóm Tấn Dương, Lý Thanh Tuyền cũng tò mò nhìn Trương Minh Hiên. Sắp viết sách mới?

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Gần đây không gấp, chờ bận xong sẽ mở sách mới.

>

> Tấn Dương tò mò hỏi: “Hoàng thúc bận chuyện gì? Làm trò chơi ạ?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Không phải, đang chuẩn bị một bộ phim.”

>

> Mắt Tấn Dương sáng rực: “Oa, có phim mới!”

>

> Lý Thanh Tuyền hỏi dồn: “Quay phim gì? Câu chuyện gì?”

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha nhìn Trương Minh Hiên, hoàng hậu cười tủm tỉm xem hắn.

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: “Xem như chuyện tình yêu.”

>

> Hoàng hậu liếc qua Lý Thanh Nhã, cười hỏi: “Chuyện tình yêu à, ngươi đã yêu chưa mà sao cứ quay phim về tình yêu?”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc hỏi: “Thầm mến có tính không?”

>

> Hoàng hậu xì cười.

>

> Mắt Lý Thanh Nhã lóe ý cười, mặt không đổi sắc hỏi: “Chuyện tình yêu như thế nào?”

>

> Trương Minh Hiên cười đáp: “Yêu hận tình thù của một hòa thượng.”

>

> Hoàng hậu hé môi kinh ngạc hỏi: “Hòa thượng? Giống Tình Điên Đại Thánh?”

>

> Lý Thanh Nhã câm nín nhìn Trương Minh Hiên, lại đi chọc vào Phật giáo, ngươi không thể yên phận được sao?

>

> Lý Thanh Tuyền lẩm bẩm: “Hòa thượng hả, chán chết.”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Khác chứ, lần này khác hoàn toàn với Tình Điên Đại Thánh, tình tiết hay kết cục đều khác hẳn.”

>

> Hoàng hậu ngẫm nghĩ, kinh ngạc hỏi: “Đừng nói là bi kịch nehs.”

>

> Trương Minh Hiên cười cười.

>

> Lý Thanh Nhã không biết nên nói cái gì: “Ngươi cứ phá đi, không sợ bị người xem mắng sao.”

>

> Ngẫm lại Trương Minh Hiên mặt dày trơ trơ chắc không sợ bị khán giả chửi. Thiến Nữ U Hồn, Bạch Xà Truyện, Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện đều là bi kịch đó thôi.

>

> Lý Thanh Nhã tạm dừng, nói: “Thôi, ngươi thích quay thế nào thì tùy.”

>

> Lý Thanh Nhã đứng lên đi về phòng.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn bóng lưng Lý Thanh Nhã, la lên: “Chắc chắn rất hay!”

>

> Giọng Lý Thanh Nhã vọng lại: “Vậy ta chờ xem!”

>

> Hoàng hậu đứng lên, nắm tay Tấn Dương, cười nói: “Chúng ta cũng về.”

>

> Tấn Dương phất tay chào: "Hoàng thúc ngủ ngon! Tiểu cô ngủ ngon!"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Tấn Dương ngủ ngon!"

>

> Lý Thanh Tuyền qua loa gật đầu, dán mắt vào di động.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu hỏi: “Nàng không về phòng à?”

>

> Lý Thanh Tuyền tùy ý nói: “Không, trong phòng nóng.”

>

> “Được rồi, ta cũng đi đây, nàng tự chơi một mình.”

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, phủi mông, cà lơ cà phất phơ về phòng mình, miệng ngâm nga khúc nhạc.

>

> Một thời gian sau Trương Minh Hiên thảnh thơi biên soạn kịch bản.Vô Thiên không giới hạn thời gian, hắn không cần buộc mình gắt gao, đúng không nào?

>

> Thời gian dần trôi, hai tháng sau Trương Minh Hiên mới từ từ viết xong kịch bản, Vô Thiên không một lần tìm đến thúc giục hắn.

>

> Hồng hoang đã vào đầu mùa đông, gió lạnh rít gào, đa số núi rừng trở nên tiêu điều.

>

> Thiên Môn sơn, chợ vẫn luôn náo nhiệt, ồn ào vô cùng.

>

> Trương Minh Hiên ngap dài ra khỏi phòng, tóc dài xõa sau đầu, đạp lên sương giá quen thuộc đi nhà bếp.

>

> Lát sau Trương Minh Hiên bước ra, tay cầm hai cái bánh bao, miệng ngậm một cái, co chân đóng cửa nhà bếp, đi ra ngoài.

>

> Vườn hoa trên đảo Huyền Không vẫn nở rộ, cỏ cây phong phú. Những hoa cỏ này là cỏ tiên hao thần được Thiên Đình thưởng cho, quanh năm không héo.

>

> Trên mặt cỏ đặt hai giường mây, Lý Thanh Tuyền và Hồng Hài Nhi đang ngồi trên giường mây tắm trong ánh mặt trời, nhỏ giọng rù rì.

>

> Trương Minh Hiên rón rén lại gần rồi hét to một tiếng: “Hù!”

>

> Hồng Hài Nhi giật bắn người, di động suýt rớt khỏi tay.

>

> Lý Thanh Tuyền bản năng đấm vào mặt Trương Minh Hiên, hắn lùi một bước né tránh.

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi nói: “Mấy tuổi rồi còn chơi trò này, đồ con nít.”

>

> Hồng Hài Nhi cáu gắt: “Đúng rồi!”

>

> Trương Minh Hiên cũng bực: “Thanh Tuyền, có thể đừng bạo lực vậy không? Hở chút vung nắm tay, nhìn Hồng Hài Nhi xem, nó biểu hiện bình thường biết mấy.”

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi nói: "Hắn như vậy mới không bình thường, ở yêu giới phải luôn giữ cảnh giác.”

>

> Trương Minh Hiên lười tranh cãi với nàng, hỏi: "Các ngươi làm gì đấy?”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi sáng rực hỏi: “Sư thúc được bao nhiêu cấp trong giới Hư Hoang?”

>

> Trương Minh Hiên cười tự tin: “Ta muốn bao nhiêu cấp đều được, hỏi làm chi?”

>

> Hồng Hài Nhi nói: "Chúng ta phát hiện một con Hắc Thủy Huyền Xà, định đi đánh nó.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Hắc Thủy Huyền Xà? Đó là mãnh thủ cấp năm mươi, các ngươi đấu nổi không?”

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ nhìn hai người.

>

> Lý Thanh Tuyền nặng nề nói: "Rất nguy hiểm, cho nên chúng ta cần kéo thêm vài người.”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi sáng ngời nhìn Trương Minh Hiên: “Đây sẽ là hành động lớn, sư thúc muốn đi xem không?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!