Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 739: Mục 740

TRANG 370# 2

> Chương 739: Trương Minh Hiên mở trực tiếp

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên động lòng. Trường hợp lớn? Lớn cỡ nào? Mà đã viết kịch bản xong rồi, đi xem cũng tốt.

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Được.

>

> Hồng Hài Nhi ngồi sang một bên, vẻ mặt hưng phấn. được ôm chân vàng rồi.

>

> Hồng Hài Nhi cười kkhờ nói: “Sư thúc mau ngồi xuống, chúng ta tổ đội."

>

> Trương Minh Hiên đi ra xa, nằm xuống ghế tùy ý nói: “Không cần tổ đội, ta có thể tìm đến các ngươi."

>

> Tinh thần hoảng hốt, hắn đa xuất hiện trong giới Hư Hoang. Lần trước đông đúc người trước cửa lớn, giờ thiếu rất nhiều, chỉ có mấy chục người ra vào.

>

> Trương Minh Hiên đi qua cửa thành Địa Hoang, người nhẹ hẫng, đã đến dưới tượng thần to trên quảng trường. Trương Minh Hiên quét mắt nhìn quanh, tuy trên đường người qua kẻ lại không dứt nhưng chưa đến mức chen chúc nhau.

>

> Dòng người lúc buôn bán bình thường không thể so sánh với lúc mới mở, cũng đúng, đa số bách tính cần công tác kiếm tiền nuôi gai đình, không thể suốt ngày ngâm trong giới Hư Hoang.

>

> Các quầy hàng chiếm cứ quảng trường và đường phố, tiếng rao hàng vang bên tai không dứt.

>

> “Ám Ảnh Chùy, vũ khí cấp mười Ám Ảnh Chùy bán rẻ đây, chỉ cần một trăm TT tệ thì giết Hoang Lang trong khoảnh khắc không còn là mơ!”

>

> “Giày Phong Lang, cho ngươi có tốc độ như gió, đi ngang qua hãy ghé lại!”

>

> “Mắt Thương Ưng, con mắt của mãnh thú cấp năm Thiết Dực Thương Ưng, tài liệu tốt để luyện đan đây!”

>

> “Chiến thú khế ước, nhiều chiến thú khế ước bán phá giá!!!”

>

> “Pháp bảo bay!”

>

> “Bán phá giá sách kỹ năng!”

>

> Các chủ quầy hàng nhỏ đứng trước quầy cố hết sức rao hàng, bán đủ thứ đồ.

>

> Trương Minh Hiên nhìn cảnh tượng náo nhiệt này, không kiềm được bật cười, làm hắn nhớ ngày xưa chơi game online, nhớ ghê.

>

> Trương Minh Hiên đi dạo dọc theo con phố, người qua kẻ lại toàn là tu sĩ cầm kiếm cõng đao, có người dắt tọa kỵ mãnh thú đi trên đường. Cửa hàng mở đầy hai bên đường.

>

> Trương Minh Hiên đi vào vài tiệm xem thử. Có cửa hàng bán đồ trong hiện thực, có số ít bán thương phẩm trò chơi, kỹ năng trang bị vân vân, buôn bán khá đắt khách.

>

> Trương Minh Hiên đi dạo một lúc thì thân hình tan biến, khi xuất hiện đã ở một ngọn núi dã ngọa. Khe núi dưới chân núi cắm cờ phất phới, các thế lực tụ tập lại, khoảng mấy vạn người, tên màu xanh rậm rạp chồng lên nhau.

>

> Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn phía dưới, xì cười: “Ba tên đần Trình Xử Mặc đây mà.”

>

> Đám người Trình Xử Mặc cưỡi trên đám mãnh thú như cọp răng kiếm, báo đen, trâu điên, vênh váo vô cùng. Mấy thiếu niên trẻ đứng cạnh ba người, trên đầu có tên Ngụy Thúc Ngọc, Uất Trì Bảo Kỳ, Tần Hoài Ngọc, Trưởng Tôn Trạch, Lý Hối vân vân, toàn là thiếu gia hạng đỉnh trong Đại Đường, đa số là hậu đại của võ tướng.

>

> Các thiếu niên mặc áo giáp, cầm đao thương, dáng vẻ phơi phới.

>

> Cờ bay sau lưng họ, một chữ Đường thật to trên lá cờ, phía sau là một đống thiếu niên mặc áo giáp trông như quân đội.

>

> Phía đối diện quân trận Đại Đường là một đội khác cũng giống quân đội, lá cờ viết chữ Ngạo to, giằng co gay gắt không nhường một li với Đại Đường.

>

> Bên cạnh phương đội khác, lá cờ viết các chữ "Dạ" "Bì" "Kê" "Tượng" "Tần" "Hán”.

>

> Có viết tên người, như ‘XX đại vương’, ‘XX thành chủ’, còn có ‘XX bang phái’, một đống lộn xộn như đám ô hợp.

>

> Đám người đông đúc hoặc cưỡi thú lạ chim bay, hoặc cưỡi ngựa cao to, trông cũng ra dáng.

>

> Trương Minh Hiên đứng trên đỉnh núi chép miệng nói: “Đông người dữ.”

>

> Hai áng mây lành từ trên trời bay tới, Hồng Hài Nhi và Lý Thanh Tuyền đứng trên mây, mặc chiến bào gấm thêu, hai người mặc áo đỏ tinh thần phơi phới.

>

> Hồng Hài Nhi ôm quyền trông cũng ra dáng: “Mời các vị đạo hữu, cảm tạ các vị ủng hộ đến đây!”

>

> Đám đông ồn ào im lặng, ngước nhìn Hồng Hài Nhi trên trời.

>

> Hồng Hài Nhi thấy mình dẫn đầu mấy vạn người thì thầm kích động, ồm ồm nói: “Các người đều là thế lực đỉnh cấp, nhận lời mời của bản vương đến, bản vương vô cùng cảm kích!”

>

> Hồng Hài Nhi nói một chuỗi lời nhảm nhí.

>

> Lý Thanh Tuyền bất mãn hắng giọng.

>

> Hồng Hài Nhi rùng mình, vội nói: “Không nói nhảm nhiều nữa, chắc mọi người đã hiểu mục tiêu là gì, bản vương sẽ không giới thiệu nữa. Hắc Thủy Huyền Xà ở dầm lầy mười dặm, chúng ta cùng ra tay, cuối cùng lấy được cái gì toàn bằng vào vận may.”

>

> “Tốt!”

>

> “Tốt!”

>

> Mọi người giơ cao vũ khí, gầm rống, mắt bắn ra tia sáng hưng phấn. Ở thế giới hiện thực làm gì có chuyện kích thích như vậy.

>

> “Giết!”

>

> “Grào!”

>

> “Grào!”

>

> Mấy vạn người cưỡi dị thú hưng phấn gầm rống chạy dọc theo khe núi ra ngoài, tiếng ầm ầm tựa như đất rung núi chuyển.

>

> Ngoài khe núi có đầm lầy kéo dài, mấy con diều hâu bay lượn trên trời phát ra tiếng kêu trong trẻo.

>

> Hồng Hài Nhi bay ra trước nhất, đứng trên trời ném một pháp bảo giống lệnh bài, quát: "Thổ thần chi lệnh, đất đá đông lại!”

>

> Lệnh bài vỡ nát trên trời, một luồng sáng vàng quét qua đầm lầy. Thoáng chốc đầm lầy như đóng băng, đất đá màu vàng lan tràn nhanh, khoảnh khắc phong nguyên đầm lầy.

>

> Hồng Hài Nhi ở trên trời mắt lóe tia đau lòng, nó bỏ rất nhiều tiền mua lệnh bài từ chỗ Đạo Minh, dùng một lần là hết.

>

> Khoảnh khắc đất đai phủ lên đầm lầy, vang tiếng nổ điếc tai, đất bùn giữa đầm lầy vỡ tung, một cái đầu rắn to thò ra. Đầu rắn vảy đen dữ tợn mắt lóe tia sáng âm u, trên đầu có hàng chữ: Hắc Thủy Huyền Xà lv50.

>

> “Giết!!!”

>

> Mọi người gầm rống xông lên đầm lầy đã đông thành đất đá, các lá cờ tung bay, thanh thế to lớn.

>

> Vang tiếng nổ điếc tai, Hắc Thủy Huyền Xà lao vào trong đám người. Mấy trăm người hét chói tai bay lên trời, trận thế đám đông tan vỡ.

>

> Đại chiến bắt đầu, rắn to phun chất độc màu đen, mọi người huơ đao kiếm phát sáng. Mỗi giây lại có người hét thảm bay ra, hoặc bị chất độc ăn mòn hết. Hồng Hài Nhi, Lý Thanh Tuyền cũng tham gia cuộc chiến, với thực lực của hai người cao hơn đám người bên dưới không chỉ một cấp bậc, thành nòng cốt trận đối kháng.

>

> Trương Minh Hiên ngồi xếp bằng trên áng mây, cắn hạt dưa, nước trái cây đặt bên cạnh, hào hứng nhìn đại chiến.

>

> A, Trình Xử Mặc lại bị đánh bay.

>

> Người kia là quốc vương nước Ngạo Lai thì phải, cũng đến chơi? Xem đẳng cấp không thấp.

>

> Hồng Hài Nhi chơi chiêu đánh lén, trừ điểm!

>

> Trang bị của Thanh Tuyền hơi cao, Hắc Thủy Huyền Xà tổn thương nàng rất ít.

>

> Trương Minh Hiên giật mình, đại chiến đặc sắc như vậy mà chỉ hưởng thụ một mình thì rất lãng phí.

>

> Hắn nhủ thầm: "Tiểu Phàm, mở trực tiếp ra!”

>

> “Rõ!”

>

> Trên điện thoại di động lập tức kết nối trực tiếp, hơn nữa mở rộng đến các con đường.

>

> Thiên Môn sơn, phái Thục Sơn.

>

> Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân đang cùng Lý Thanh Nhã ngồi trên cỏ, cười nói vui vẻ.

>

> Chu Khinh Vân vừa nói chuyện vừa chơi di động, bỗng kinh ngạc kêu lên: “Trương công tử mở trực tiếp!”

>

> Cái gì?

>

> Mắt Lý Thanh Nhã, Tề Linh Vân lóe tia ngạc nhiên.

>

> Lý Thanh Nhã cười bất đắc dĩ nói: "Hắn lại không thành thật, mấy ngày hôm trước còn bảo sắp quay phim, sao giờ mở trực tiếp? Không bao giờ làm người ta bớt lo.”

>

> Tề Linh Vân cười khẽ: “Chúng ta hãy xem hắn trực tiếp cái gì.”

>

> Mấy người lấy di động ra, nhấn vào trực tiếp.

>

> Đường Tây Du.

>

> Đường Tam Tạng thoải mái nằm trong xe ngựa, chăn ấm lót dưới người. Vì sao trước kia chưa từng nghĩ đến ngồi xe ngựa? Mình thật ngốc.

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh ngồi hai bên càng xe, Tôn Ngộ Không ngồi xếp bằng trên trần xe.

>

> Bốn người toàn dựa vào Bạch Long Mã kéo xe, may mắn nó là ngựa rồng chứ nếu là ngựa bình thường đã mệt gục tại chỗ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!