TRANG 371# 2
> Chương 741: Chuẩn bị quay chụp
>
>
>
>
>
>
> Không đợi ba huynh đệ Trình Xử Mặc chuẩn bị tuyến đường chạy trốn thì Hắc Thủy Huyền Xà đã rít gào lao vào đám người trước. Chất độc bắn tung toé, khói độc phun ra, nghiền nát thân thể. Thoáng chốc nó giết mọi người tan tác, kêu phụ gọi mẫu.
>
> Trong di động trực tiếp, nhiều người xem thấy bộ dạng thê thảm của họ đều cười phá lên. Con người hay có bản tính xấu là thành lập niềm vui của mình trên sự đau khổ của người khác, thấy người ta xui xẻo thì mình vui vẻ.
>
> Xà vương ba đầu có uy lực quá mạnh, chỉ giây lát liên quân đã bị diệt sạch, ba huynh đệ Trình Xử Mặc không trốn ra được, bị đè dẹp lép.
>
> Trương Minh Hiên dặn dò Trương Tiểu Phàm: “Lần này đừng trừ pháp bảo hay tiền vàng.”
>
> “Rõ!”
>
> Trương Minh Hiên đóng video trực tiếp, ra khỏi giới Hư Hoang.
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên, Hồng Hài Nhi, Lý Thanh Tuyền cùng mở mắt ra.
>
> Hồng Hài Nhi tức giận rít gào như trâu điên.
>
> Lý Thanh Tuyền giận dỗi nói: “Cái quái gì! Hắc Thủy Huyền Xà ăn cái gì mà sao có thể thăng cấp hai lần? Không giống tiên hiệp chút nào!”
>
> Hồng Hài Nhi nhảy xuống giường mây, tức giận quát: "Thật là tức chết ta, mắt thấy sắp đánh chết nó rồi!”
>
> Trương Minh Hiên ho khan, đứng lên khỏi ghế nằm: “Mấy đứa chơi đi, ta ra ngoài một lúc.”
>
> Hồng Hài Nhi gật đầu nói: "Sư thúc đi từ từ.”
>
> Trương Minh Hiên bước nhanh ra đảo Huyền Không, lúc hố người không có cảm giác gì, hố xong mới thấy chột dạ.
>
> Trương Minh Hiên vừa đi thì Lý Thanh Tuyền rống to: “Trương Minh Hiên!”
>
> Trong di động đang phát lại video trực tiếp của Trương Minh Hiên, trực tiếp bị người xem ghi hình lại gửi lên diễn đàn.
>
> Trong một môn phái, chưởng giáo mới tham gia đại chiến xem video trong di động thì dở khóc dở cười. Thần quân, ngài có cần đùa giỡn chúng ta vậy không?
>
> Trong không gian cá nhân của Trương Minh Hiên, các người bị hại và người xem chờ xem trò cười lần lượt đến để lại lời nhắn.
>
> “Thần quân, ngài rảnh vậy sao?”
>
> “Trời ạ, hèn gì đánh mãi mà Hắc Thủy Huyền Xà không chết, hóa ra thần quân đang chơi chúng ta.”
>
> "Minh Hiên ca ca, người ta không thích ca ca đùa giỡn người ta như vậy nha.”
>
> “Ha ha, thần quân nghịch thật, ta thích.”
>
> “Thần quân rất thân thiết, giống đại ca ca nhà bên.”
>
> Các bình luận chiếm đầy trên mạng.
>
> Tóm lại video truyền bá ra, trò chơi đánh quái trong giới Hư Hoang trở nên nóng bỏng, trên mạng toàn là tin tức đánh quái giới Hư Hoang. Nhiều người xem thấy khá thú vị cũng vào chơi.
>
> Đặc biệt một ít hoàng tôn quý tộc, thương nhân phú hào bình thường sống an nhàn, đã bao giờ cảm nhận đánh đấm sống chết kích thích như vậy, còn được trở thành tu sĩ có kỹ năng phi phàm.
>
> Chạng vạng, Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.
>
> Nhóm Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã đang ăn cơm chiều trong sân, một quả cầu ánh sáng lơ lửng phát ra ánh sáng trắng chiếu sáng cả sân.
>
> Lý Thanh Tuyền dùng răng nhọn nhỏ xé đùi gà, cắn xương rôm rốp, mắt hung tợn trừng Trương Minh Hiên, trong mắt lấp lóe tia sáng hung tàn.
>
> Trương Minh Hiên kẹp một quả trứng gà bỏ vào chén của Lý Thanh Tuyền, cười thân thiết hiền hòa nói: "Ăn nhiều một chút.”
>
> Lý Thanh Tuyền hầm hừ.
>
> Lý Thanh Nhã cười khuyên: “Được rồi, Thanh Tuyền đừng giận nữa.”
>
> Lý Thanh Tuyền cáu gắt: “Tỷ có còn là tỷ ruột của muội không? Tỷ có biết hôm nay muội bị đánh thảm cỡ nào không? Bị đánh bay không dưới mười lần, mất hết mặt mũi!”
>
> Lý Thanh Tuyền càng nói càng uất ức.
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ, nhớ lại cảnh Lý Thanh Tuyền bị Hắc Thủy Huyền Xà đánh bay nhiều lần, nàng quơ quào tay chân, gào rú liên tục, nhớ lại đã thấy buồn cười.
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Lần này lỗi tại ta, ta xin lỗi, đền cho được không?”
>
> Lý Thanh Tuyền hừ mũi phớt lờ Trương Minh Hiên.
>
> Lý Thanh Nhã đổi đề tài, hỏi: “Ngươi viết kịch bản xong chưa?”
>
> "Viết xong rồi."
>
> "Khi nào bắt đầu quay?”
>
> Lý Thanh Tuyền vểnh tai lên, đã viết xong kịch bản, nếu ngươi mời ta diễn vai nữ chính thì miễn cưỡng tha thứ cho ngươi.
>
> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ, trả lời: “Chờ ngày mai, ngày mai sẽ bắt đầu.”
>
> Hoàng hậu nổi hứng hỏi: “Nam chính là hòa thượng, ngươi định tìm ai diễn?”
>
> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ, đáp: “Tính để Cửu Đầu Xà diễn nhân vật chính."
>
> Hoàng hậu cười nói: “Cửu Đầu Xà? Người diễn vai Dương Tiễn?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng rồi, là hắn, bề ngoài và khí chất đều hợp.”
>
> Lý Thanh Tuyền xen lời: “Còn nữ chính? Ai đóng vai nữ chính? Tề Linh Vân hay Vũ Thần?”
>
> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ, nhíu mày nói: "Nữ chính hơi đặc biệt, không thích hợp khí chất của họ, phỏng chừng họ cũng không chịu diễn.”
>
> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi: “Có gì đặc biệt?”
>
> Trương Minh Hiên ho khan, xấu hổ nói: “Nữ chính là một nữ nhân trong kỹ viện.”
>
> Lý Thanh Nhã câm nín, hoàng hậu yên lặng, Lý Thanh Tuyền sững sờ.
>
> Lý Thanh Nhã hỏi: “Sao . . . sao ngươi đặt ra một nữ chính như vậy?”
>
> Trương Minh Hiên giải thích rằng: “Vì đây là sự thật.”
>
> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi: “Sự thật?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Điện ảnh này quay chuyện có thật, tái hiện một sự kiện thời kỳ viễn cổ, nên không thể sửa vai nam nữ chính.”
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: “Tùy ngươi.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Tái hiện sự thật? Không lẽ trước kia Phật giáo có chuyện hòa thượng yêu kỹ . . . kỹ . . .”
>
> Hoàng hậu không nói nên lời chữ cuối.
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng vậy, trước kia thật sự xảy ra chuyện đó.”
>
> Hoàng hậu thầm thở phào, cười nói: “Làm ta tò mò rồi đây, mau kể chuyện đó cho ta nghe.”
>
> Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền tò mò nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên cười gian: “Bây giờ kể thì mất hay.”
>
> Hắn đặt bát đũa xuống: “Ta ăn no rồi, đi chuẩn bị quay chụp đây.”
>
> Trương Minh Hiên nói xong chạy ra ngoài.
>
> Hoàng hậu nghẹn lời: “Thiệt tình, gợi lên lòng tò mò của chúng ta xong bỏ chạy.”
>
> Lý Thanh Nhã xì cười, lắc đầu nói: “Hắn luôn thích làm người ta tò mò.”
>
> Hoàng hậu cười cười ăn cơm.
>
> Trương Minh Hiên chạy ra sân, chỉ tay một cái, một cánh cửa xoay tròn hiện ra.
>
> Trương Minh Hiên đi vào cửa, bài bố cảnh tượng. Lần này quay chuyện của Vô Thiên khá đơn giản, một Đại Lôi Âm Tự, một tòa thành là đủ, đơn giản hơn trước kia hở chút là mười mấy hai mươi cảnh.
>
> Hai ngày, Trương Minh Hiên chỉ mất hai ngày đã dựng cảnh xong, rất tinh trí, chỉ thiếu diễn viên nữa thôi.
>
> Trương Minh Hiên bước ra cánh cửa tiểu thế giới, nằm trên ghế hát nghêu ngao. Hắn lấy di động ra, do dự một chút, nhắn tin cho Dung Lão.
>
> Lát sau Dung Lão bay lên đảo Huyền Không, vội đi tới trước mặt Trương Minh Hiên, cung kính nói: “Hoàng Dung bái kiến thiếu gia."
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: “Không cần đa lễ.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Dung Lão tinh thần phơi phới, cảm thán: “Chớp mắt đã qua nhiều năm.”
>
>
>
>