TRANG 372# 1
> Chương 742: Xác định diễn viên
>
>
>
>
>
>
> Dung Lão mỉm cười nói: “Đúng rồi, nhớ năm xưa mới gặp thiếu gia thì thiếu gia làm nha đầu Hoàng Bội sợ chết khiếp, ha ha.”
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng, ngại ngùng nói: “Chuyện đó đừng kể ra, quên đi, xóa hết.”
>
> Dung Lão mỉm cười, cung kính nói: “Vâng thưa thiếu gia.”
>
> “Phải rồi, Lý Thừa Càn sao rồi?”
>
> "Hắn làm rất tốt, mạnh hơn lão thân nhiều, không uổng là thái tử Đại Đường.”
>
> Trương Minh Hiên gật gù: “Vậy thì tốt.”
>
> Trương Minh Hiên lấy di động ra nhắn tin cho Dung Lão: “Đây là kịch bản mới, ngươi hãy nhận.”
>
> Dung Mẫu lấy di động ra tải một văn kiện, thì thào đọc tên văn kiện: “Phật Ma Kiếp.”
>
> Dung Mẫu ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên: “Thiếu gia, tên này có nghĩa là gì?”
>
> Trương Minh Hiên đáp: “Thì đúng như tên của nó, ngươi hãy chuẩn bị, ta sẽ chọn nhân vật chính, còn nhân vật phụ thì tùy ngươi.”
>
> Dung Mẫu cung kính nói: “Rõ thưa thiếu gia.”
>
> Nói rồi đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: "Tiểu Phàm, kết nối với Cửu Đầu Trùng giúp ta.”
>
> “Rõ!”
>
> Sau tiếng chuông reo, hình biểu tượng của Cửu Đầu Trùng hiện ra trong video.
>
> Cửu Đầu Trùng ôm quyền, khom người cười nói: "Bái kiến thần quân.”
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười bảo: "Không cần khách khí."
>
> Cửu Đầu Trùng thẳng người dậy, môi treo nụ cười nhìn Trương Minh Hiên: “Thần quân tìm ta có gì sai bảo?”
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Ta sắp quay điện ảnh mới, chưa chọn nam chính, ngươi có rảnh không?”
>
> Mặt Cửu Đầu Trùng lộ nét sợ lẫn mừng, vội vàng nói: "Có thời gian, có chứ! Gần đây ta rất rảnh, ui da!”
>
> Một bàn tay ngọc ấn đầu Cửu Đầu Trùng đẩy ra ngoài, khuôn mặt cười tươi như hoa của Vạn Thánh công chúa xuất hiện trong video.
>
> Trương Minh Hiên cười chào: “Vạn Thánh tỷ tỷ khỏe!”
>
> Vạn Thánh công chúa mỉm cười nói: “Minh Hiên đệ đệ khỏe, cho tỷ tỷ hỏi ai diễn nữ chính?”
>
> Trương Minh Hiên ngại ngùng trả lời: “Còn chưa quyết định.”
>
> Vạn Thánh công chúa kinh ngạc hỏi: “Chưa quyết định?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu.
>
> Vạn Thánh công chúa chớp chớp mắt, cười hỏi: “Ngươi thấy tỷ tỷ thế nào?”
>
> Vạn Thánh công chúa lắc eo xoay một vòng, bày ra dáng người hoàn mỹ thướt tha trước ống kính.
>
> Cửu Đầu Trùng ở bên cạnh la lên: “Này, nàng không biết diễn kịch mà phá rối cái gì!”
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực cười nói: “Ta thấy Vạn Thánh công chúa rất thích hợp.”
>
> Cửu Đầu Trùng ngây ra.
>
> Vạn Thánh công chúa mỉm cười nói: “Quyết định vậy đi, chúng ta sẽ đến Thiên Môn sơn.”
>
> Video đã tắt.
>
> Đàm Bích Ba, trong long cung.
>
> Mắt Vạn Thánh công chúa lóe tia sáng lạnh quay đầu nhìn Cửu Đầu Trùng, nửa cười nửa không hỏi: “Không cho ta đi, chàng muốn nói chuyện tình yêu với siêu sao nào? Tiêu Dao Thần quân gọi họ là siêu sao đúng không, Tề Linh Vân hay Vũ Thần?”
>
> Cửu Đầu Trùng cười gượng: “Nàng nói gì vậy, chẳng lẽ nàng không rõ tình ý của ta dành cho nàng? Ta chỉ lo nàng không biết diễn kịch, làm lỡ việc lớn của thần quân.”
>
> Con ngươi Cửu Đầu Trùng co rút, một nắm đấm biến lớn trong tầm mắt. Một tiếng bốp rõ to, Cửu Đầu Trùng hét thảm ngã xuống đất.
>
> Trương Minh Hiên cất di động, cười tủm tỉm: “Một lần giải quyết được hai nhân vật chính.”
>
> Hắn nằm dưới ánh mặt trời ấm áp, lim dim ngủ.
>
> Còn về Vạn Thánh công chúa chưa từng diễn kịch, đều là nhân vật thần tiên hàng đầu, học thuộc lời kịch, điều khiển biểu tình dễ như húp cháo, không đáng lo.
>
> Chạng vạng.
>
> Ngao Bích Đồng ngồi trong động phủ khóc thầm, nỉ non nói: "Phụ vương, phụ vương, nữ nhi nhớ ngài quá.”
>
> Chợt một tiếng cười khẩy vang lên.
>
> Ngao Bích Đồng vụt ngẩng đầu: “Ai đó!?”
>
> Một nam nhân trung niên xuất hiện bên cạnh nàng từ bao giờ.
>
> Ngao Bích Đồng nhảy sang một bên, tay cầm linh kính chỉ vào nam nhân trung niên đứng phía xa, quát lớn: “Ngươi là loại người nào?”
>
> Nam nhân trung niên cười nói: “Đừng căng thẳng, ta là người đến giúp nàng.”
>
> “Giúp ta?” Ngao Bích Đồng cười khẩy nói: “Thứ giấu đầu lòi đuôi không dám xưng tên cũng dám huênh hoang bảo là giúp ta?”
>
> Nam nhân trung niên cứng người lại, sau đó cười tiêu sái nói: “Nàng có thể gọi ta là Tử Vi hoặc Bá Ấp Khảo.”
>
> “Tử Vi? Bá Ấp Khảo?” Ngao Bích Đồng do dự lẩm bẩm.
>
> Chợt tinh thần rung lên, nàng kêu lên: “Tử Vi Đại Đế!”
>
> Tử Vi Đại Đế gật đầu.
>
> Ngao Bích Đồng chần chừ rồi khom người nói: “Nữ nhi của tội thần kính chào Tử Vi Đại Đế.”
>
> Tử Vi Đại Đế mỉm cười nói: “Tội thần? Lão Long Vương Kính Hà có tội gì?”
>
> Ngao Bích Đồng vụt ngẩng đầu lên, khó tin nhìn Tử Vi Đại Đế, sau đó buồn bã nói: "Phụ vương quên ban mưa giáng trạch, xúc phạm luật trời."
>
> Tử Vi Đại Đế nói: “Quên mất, theo ta thấy lão Long Vương đã bị tính kế.”
>
> Ngao Bích Đồng kích động khom người vái: “Cầu đại đế lấy lại công bằng cho phụ vương!”
>
> Tử Vi Đại Đế nghiêm túc nói: “Nàng có biết ai tính kế phụ vương của nàng không?”
>
> Ngao Bích Đồng chần chừ một chút rồi gật đầu, tuyệt vọng nói: “Khi Khổng Thánh hóa đạo dân nữ đã thấy hắn.”
>
> Tử Vi Đại Đế nói: “Vậy nàng nên biết với thân phận, địa vị tôn quý của hắn thì khó đối phó cỡ nào, hơn nữa Trương Minh Hiên đứng chung phe với hắn.”
>
> Mắt Ngao Bích Đồng chất chứa tuyệt vọng, ngấn lệ nói: “Ta biết.”
>
> Mắt Tử Vi Đại Đế lóe ý cười: “Vậy nàng có muốn báo thù không?”
>
> Ngao Bích Đồng ngước đầu lên, bướng bỉnh nói: “Thù giết phụ không đội trời chung!”
>
> Tử Vi Đại Đế bước lại gần vuốt tóc Ngao Bích Đồng, cảm khái nói: "Đây là hiếu thảo, lúc trước bản đế cũng vậy, vì cứu phụ vương mà dấn thân vào nguy hiểm, cuối cùng bị chặt thành thịt nát.”
>
> Mắt Tử Vi Đại Đế lóe tia căm hận.
>
> Ngao Bích Đồng nhìn Tử Vi Đại Đế, lòng dâng lên cảm động và đồng cảm.
>
> Tử Vi Đại Đế cúi đầu nhìn Ngao Bích Đồng, cười nói: "Bọn họ không giúp nàng nhưng có ta, ta sẽ lấy lại công bằng cho nàng.”
>
> Ngao Bích Đồng vui vẻ reo lên: "Đa tạ đại đế!”
>
> Tử Vi Đại Đế nói: “Chuyện này không thể phô trương, phải hành động cẩn thận, nàng tạm thời ở bên cạnh Trương Minh Hiên.”
>
> “Ừm ừm.” Ngao Bích Đồng gật đầu lia.
>
> Tử Vi Đại Đế xòe tay, một ngọc phù hiện ra trong lòng bàn tay, đưa cho Ngao Bích Đồng: “Nàng hãy giữ cái này.”
>
> Ngao Bích Đồng nhận lấy ngọc phù, thắc mắc hỏi: “Nó là cái gì?”
>
> Tử Vi Đại Đế mỉm cười nói: “Sau này nàng dùng nó liên lạc với ta, chờ Trương Minh Hiên có động tĩnh gì nhớ báo cho ta biết.”
>
> Tay cầm ngọc phù bỗng siết chặt, con ngươi co rút.
>
> Tử Vi Đại Đế mỉm cười nói: “Đừng quên Trương Minh Hiên và Ngọc Đế là cá mè một lứa, hành động của hắn liên quan đến bố cục trên Thiên Đình của ta.”
>
> Ngao Bích Đồng chần chừ.
>
> Mắt Tử Vi Đại Đế lóe tia sáng lạnh.
>
> Một lúc sau Ngao Bích Đồng gật đầu nói: "Ta biết."
>
> Tử Vi Đại Đế cười nói: "Bản đế đi trước, nàng làm việc cẩn thận.”
>
>
>
>