Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 743: Mục 744

TRANG 372# 2

> Chương 743: Nhân vật chính đến

>

>

>

>

>

>

> Tử Vi Đại Đế nói xong biến mất trong động phủ.

>

> Ngao Bích Đồng ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt rối rắm, nàng thở dài thu ngọc phù vào không gian cá nhân. Chưa biết Tử Vi Đại Đế có đáng tin hay không, tạm giữ lại một con đường.

>

> Sáng sớm hôm sau, Vạn Thánh công chúa mang theo Cửu Đầu phò mã mặt mũi bầm dập tìm tới cửa.

>

> Đảo Huyền Không, trên bãi cỏ cạnh vườn hoa trải một tấm thảm lông, Trương Minh Hiên đang kéo cục len nhung đùa với Nha Nha, em bé bò trên thảm tò mò đuổi theo cục len.

>

> Vạn Thánh công chúa và Cửu Đầu phò mã bay lên đảo Huyền Không, dọc theo đường mòn đi tới bãi cỏ, thấy ngay Trương Minh Hiên và Nha Nha đang chơi đùa trên cỏ, còn có Lý Thanh Nhã điềm tĩnh đọc sách.

>

> Vạn Thánh công chúa cười chào: “Thanh Nhã tỷ!”

>

> Lý Thanh Nhã đặt cuốn sách xuống, quay đầu nhìn Vạn Thánh công chúa, mỉm cười nói: “Vạn Thánh muội muội đến.”

>

> Nha Nha quay đầu nhìn Vạn Thánh công chúa, Cửu Đầu phò mã, chao đảo té xuống thảm lông, chu môi sắp khóc toáng lên.

>

> Trương Minh Hiên vội ném thảm lông ôm Nha Nha vào lòng dỗ dành: “Nha Nha ngoan, không khóc.”

>

> Nha Nha dụi đầu nhỏ vào ngực Trương Minh Hiên.

>

> Vạn Thánh công chúa, Cửu Đầu phò mã bước lên mặt cỏ, cười tươi đến gần.

>

> Vạn Thánh công chúa nhìn Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã, cười trêu: “Trông các ngươi giống một gia đình, có phụ thân, mẫu thân, hài tử. Các ngươi thành thân luôn cho rồi.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực gật đầu lia: “Tốt tốt!”

>

> Lý Thanh Nhã giơ tay lên, quở mắng: “Muốn ăn đòn hả!”

>

> Trương Minh Hiên sợ hãi co rụt cổ, nhìn sang Cửu Đầu phò mã mặt mũi bầm dập, nghi hoặc hỏi: “Ngươi bị gì vậy?”

>

> Cửu Đầu phò mã liếc qua Vạn Thánh công chúa, trả lời: “Bị té.”

>

> Bãi cỏ rộ lên tiếng cười. Té? Một Thái Ất Kim Tiên mà té dập mặt? Còn cái cớ nào nhảm hơn nữa không? Nói dối cũng đầu tư một chút chứ.

>

> Trương Minh Hiên chép miệng: “Cái này là bị bạo lực gia đình.”

>

> Cửu Đầu phò mã ho khan: “Kịch bản đâu? Nói sẽ quay phim mà?”

>

> Trương Minh Hiên nhủ thầm: "Tiểu Phàm, phát kịch bản cho họ.”

>

> Tít tít!

>

> Di động trên người Cửu Đầu phò mã, Vạn Thánh công chúa reo chuông. Hai người lấy di động ra tải kịch bản xuống.

>

> Vạn Thánh công chúa lẩm bẩm: “Phật Ma Kiếp, tên quê mùa thật.”

>

> Vạn Thánh công chúa hào hứng mở kịch bản ra, đây là lần đầu tiên nàng quay phim, khá hưng phấn.

>

> Vạn Thánh công chúa đọc một lúc rồi kinh ngạc kêu lên: “Nữ nhân là kỹ nữ?” Nàng nhìn Trương Minh Hiên, nghi ngờ hỏi: “Ngươi không lầm chứ?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Đương nhiên không.”

>

> Vạn Thánh công chúa bực bội nói: “Gì chứ, tại sao phải viết kỹ nữ? Viết công chúa không được sao?”

>

> Trương Minh Hiên cũng cáu: “Chưa nổi tiếng đã ra dáng siêu sao rồi, mới vào đã đòi sửa kịch bản.”

>

> Vạn Thánh công chúa nói: “Dùng kỹ nữ làm nữ chính, ngươi không sợ người xem không chấp nhận được? Trước kia ngươi viết nữ chính tốt biết bao, như Bạch Tố Trinh, Hoa Thiên Cốt.”

>

> Trương Minh Hiên giải thích rằng: “Đây là điện ảnh ghi lại sự thật, không đổi được. Công chúa đọc tiếp sẽ biết.”

>

> Vạn Thánh công chúa rối rắm một lúc, lườm Trương Minh Hiên một cái rồi xem tiếp.

>

> Một lúc lâu sau Vạn Thánh công chúa nói: “Câu chuyện khá hay, tội cho Khẩn Na La và A Tu. Khi nào bắt đầu quay.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Còn phải chờ vài ngày, diễn viên phụ, quần chúng chưa vào chỗ.”

>

> Trương Minh Hiên ngoắc Cửu Đầu phò mã: "Ngươi lại đây."

>

> Cửu Đầu phò mã khó hiểu đến gần Trương Minh Hiên, hỏi: “Làm gì vậy?”

>

> Trương Minh Hiên vươn tay nhét Nha Nha vào ngực Cửu Đầu phò mã, cười nói: “Ôm, chơi với cô bé.”

>

> Cửu Đầu phò mã vội ôm chặt Nha Nha sợ làm rớt, lỡ làm rơi tiểu tổ này là gã sẽ bị lột da rút gân.

>

> Cửu Đầu phò mã cạn lời nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cười giải thích: “Học mang hài tử, chờ khi các ngươi có hài tử sẽ không luống cuống tay chân.”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu hỏi Vạn Thánh công chúa: “Hai người định khi nào có hài tử?”

>

> Vạn Thánh công chúa rối rắm nói: “Khó lắm, với tu vi của chúng ta muốn có hài tử hầu như là chuyện không thể.”

>

> Cửu Đầu phò mã khó khăn ôm Nha Nha, vỗ vỗ, gật gù đồng ý: “Đúng vậy.”

>

> Trương Minh Hiên vỗ vai Cửu Đầu phò mã, khích lệ: “Cố lên, chỉ cần số lần nhiều thì rồi sẽ có lúc mèo mù vớ chuột chết.”

>

> Vạn Thánh công chúa, Lý Thanh Nhã đỏ mặt như gấc.

>

> Vạn Thánh công chúa phi một tiếng, cười mắng: "Ngươi lại nói hưu nói vượn cái gì?"

>

> Cửu Đầu phò mã nghiêm túc gật đầu nói: "Ta sẽ cố gáng.”

>

> “Muốn chết hả!” Vạn Thánh công chúa đá Cửu Đầu phò mã.

>

> Cửu Đầu phò mã nghiêng người né.

>

> Vạn Thánh công chúa dựng đứng lông mày, quát: “Dám né!?”

>

> Nàng hùng hổ rượt theo.

>

> Cửu Đầu phò mã ôm Nha Nha bỏ chạy.

>

> "Đừng chạy!”

>

> “Nàng đừng đuổi theo!”

>

> "Đừng chạy, ta xem Nha Nha.”

>

> “Nàng tưởng ta ngốc hả?”

>

> Hai người cười giỡn rượt nhau trên cỏ, Nha Nha bị chọc cười giòn vang.

>

> Ba ngày sau, Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã bị mù mắt trước Cửu Đầu phò mã, Vạn Thánh công chúa, hai người hở chút là đánh giỡn, phô ân ái, chịu không nổi.

>

> Ngày thứ bốn sau khi Cửu Đầu phò mã và Vạn Thánh công chúa đến, hai người chơi xích đu trong vườn hoa, cả hai đều muốn ngồi, không muốn làm người đưa dây, bốn mắt trừng nhau không nhường bước.

>

> Trương Minh Hiên khoanh tay dựa vào cây cột đình mát lạnh lùng nhìn hai người: “Các ngươi có từng nghe một câu không?”

>

> Vạn Thánh công chúa quay đầu hỏi: “Câu gì?”

>

> Trương Minh Hiên cười khẩy nói: “Khoe ân ái, chết càng sớm.”

>

> Vạn Thánh công chúa, Cửu Đầu phò mã câm nín nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Vang tiếng bước chân, Dung Mẫu lại gần cung kính nói với Trương Minh Hiên: “Thiếu gia, đã chuẩn bị xong diễn viên phụ, quần chúng.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực đứng thẳng người: “Đi!”

>

> Cửu Đầu phò mã, Vạn Thánh công chúa nhìn nhau, cười tươi. Bắt đầu quay rồi.

>

> Đám người Trương Minh Hiên đáp xuống đỉnh núi nhỏ cạnh Thục Sơn ở bên ngoài.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu dặn Dung Mẫu: “Ngươi đi kêu họ đến.”

>

> Dung Mẫu cung kính nói: “Vâng thưa thiếu gia.”

>

> Dung Mẫu nói xong lấy di động ra nhắn tin ngay trên núi.

>

> Chốc lát sau các bóng người xẹt qua bầu trời đáp xuống núi nhỏ, rậm rạp cỡ vạn người, cùng cúi đầu chào: "Bái kiến thần quân!"

>

> Giọng hùng hồn lan xa.

>

> Trên đỉnh Thục Sơn gần đó. Tề Linh Vân và Lý Thanh Nhã đang cười nói.

>

> "Bái kiến thần quân!"

>

> Giọng nói ở đâu vọng tới làm Tề Linh Vân sửng sốt, quay đầu nhìn: “Hắn lại quay điện ảnh mới?”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu, cười khẽ nói: “Đúng rồi.”

>

> Mắt Tề Linh Vân lóe tia buồn: “Hắn không tìm ta.”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn bộ dạng của Tề Linh Vân, mắt lóe ý cười: "Bởi vì nữ chính không thích hợp với ngươi."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!