Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 744: Mục 745

TRANG 373# 1

> Chương 744: Quay phim xong

>

>

>

>

>

>

> “Hả?” Tề Linh Vân tò mò hỏi: “Thanh Nhã tỷ biết nữ chính này là thế nào sao?”

>

> Lý Thanh Nhã do dự một chút, ngượng ngùng nói: "Nữ chính là một nữ nhân phong trần.”

>

> Tề Linh Vân hé môi, kinh ngạc kêu lên: “Không thể nào! Hắn dám quay?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Trên đời này có cái gì mà hắn không dám?”

>

> Tề Linh Vân xì cười nói: “Cũng đúng.”

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: “Cho nên hắn không tìm ngươi là trân trọng ngươi.”

>

> “Ừm!” Tề Linh Vân gật gù, mắt lóe tia sáng khác lạ, lòng ngọt ngào.

>

> Các diễn viên vào tiểu thế giới, Dung Mẫu kiểm soát, phân công có trật tự. Nên thay đồ thì thay đồ, nên biến ảo thì biến hình, nên quay phim thì núp trong hư không đúng chỗ của mình.

>

> Vô Thiên Phật Tổ lặng lẽ xuất hiện trên một ngọn núi nhìn cảnh tượng bận rộn bên dưới, mặt mang ý cười. Rốt cuộc bắt đầu.

>

> Bận rộn một lúc lâu sau đám yêu quái thay áo tăng, khoác cà sa, cạo trọc đầu, người tỏa ánh sáng vàng trông thần thánh.

>

> Trương Minh Hiên vỗ tay, hét to: “Tất cả diễn viên hòa thượng quần chúng vào chỗ!”

>

> “Rõ!”

>

> Mấy ngàn hòa thượng bay vào cảnh tượng Đại Lôi Âm Tự, hoặc hóa thành Kim Cương hộ pháp cầm gậy gác, hoặc hóa thành La Hán Bồ Tát ngồi xếp bằng trên đài sen, mỗi người mỗi kiểu.

>

> Trong cảnh tượng Linh sơn, tiếng phạn xướng vang lên, phật quang nở rộ, hiện ra thần thánh không thể xâm phạm, tiểu thế giới trông như nước Phật.

>

> Cửu Đầu phò mã cạo trọc đầu, mặc áo tăng màu trắng ngà, hít sâu cười nói: “Hơi căng thẳng.”

>

> Cửu Đầu phò mã nhìn sang: “Ta đi đây!”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu.

>

> Cửu Đầu phò mã bay vào cảnh Linh sơn.

>

> Trương Minh Hiên hét to: "Các bộ môn chú ý, Phật Ma Kiếp màn một bắt đầu!”

>

> Vạn Thánh công chúa tò mò nhìn quay phim. Giai đoạn đầu Cửu Đầu phò mã sai lầm mấy chỗ, Vạn Thánh công chúa cười trào phúng, Cửu Đầu phò mã liếc trắng mắt, chờ về sau đến lượt ngươi khóc.

>

> Quay phim một ngày không được vài màn ảnh, Trương Minh Hiên không gấp, cứ quay từ từ.

>

> Chạng vạng, quay phim xong.

>

> Đảo Huyền Không, trên đường mòn nhỏ rợp bóng râm.

>

> Vạn Thánh công chúa sờ đầu trơn trợt của Cửu Đầu phò mã, cười nói: “Vuốt rất thoải mái, sau này ngươi hãy ăn mặc giống như vậy.”

>

> Cửu Đầu phò mã hừ mũi: “Nàng muốn ta làm hòa thượng?”

>

> “Không làm hòa thượng cũng có thể cạo trọc.”

>

> “Không muốn.”

>

> “Tại sao?”

>

> “Xấu!”

>

> Hai người liếc mắt đưa tình, không kiêng nể gì tỏa sáng làm Trương Minh Hiên mù mắt.

>

> Quay phim lúc ngừng lúc nối, hai tháng sau rốt cuộc quay xong, thời gian cũng vào mùa đông.

>

> Trong tiểu thế giới, Cửu Đầu phò mã đóng vai Vô Thiên ôm Vạn Thánh công chúa mặc áo mỏng đi vào viện nhỏ nhà thiền của mình, quỳ xuống.

>

> Trương Minh Hiên kêu to một tiếng: “Cắt!”

>

> Vạn Thánh công chúa nhảy khỏi vòng tay Cửu Đầu phò mã, đứng trên mặt đất cảm thán nói: “Quay xong rồi.”

>

> Cửu Đầu phò mã gật đầu, nhìn về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên duỗi lưng nói: “Đúng rồi, rốt cuộc xong xuôi.”

>

> Vạn Thánh công chúa lặng im một lúc: “A Tu thật đáng thương."

>

> Sau đó nàng cười bảo: “Quay xong rồi thì chúng ta về đây.”

>

> Trương Minh Hiên giả bộ giữ lại: “Hay ở thêm một thời gian?”

>

> Cửu Đầu phò mã lắc đầu cười nói: "Thôi, không quấy rầy các ngươi.”

>

> Cửu Đầu phò mã, Vạn Thánh công chúa cười bay lên cao.

>

> Vạn Thánh công chúa quay đầu đá lông nheo với Trương Minh Hiên: "Tiểu đệ đệ, cố lên nhé!”

>

> Hai người bay ra tiểu thế giới, giây lát biến mất phía cuối trời.

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Rốt cuộc đi rồi, không cần bị mù mắt nữa.”

>

> Trương Minh Hiên duỗi lưng kêu lên: "Dung Mẫu!"

>

> Dung Mẫu bước nhanh đi tới, cung kính hỏi: "Thiếu gia có gì sai bảo?”

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Ngươi dọn dẹp chỗ này, ta về trước.”

>

> Dung Mẫu kính cẩn lên tiếng: “Vâng!”

>

> Trương Minh Hiên bay ra.

>

> Vạn Thánh công chúa, Cửu Đầu phò mã đứng trên tầng mây bay đi đàm Bích Ba ở phía tây.

>

> Vạn Thánh công chúa cười nói: "Minh Hiên đệ đệ thật to gan, chiếu bộ Phật Ma Kiếp này sẽ làm Phật giáo hỗn loạn lớn, không biết bao nhiêu tín đồ Phật giáo sụp đổ tín ngưỡng.”

>

> Cửu Đầu phò mã bâng quơ nói: “Loạn kệ nó.”

>

> Vạn Thánh công chúa nhìn sang Cửu Đầu phò mã, cười hỏi: “Chàng không sợ?”

>

> Cửu Đầu phò mã trợn trắng mắt: “Ta mà sợ? Ta dám trộm cả Xá Lợi Tử.”

>

> Vạn Thánh công chúa cười nói: “Lợi hại dữ.”

>

> Cửu Đầu phò mã hắng giọng, lo lắng hỏi: “Cùng lắm lúc gặp nguy hiểm thì cầu cứu thần quân, hoặc chúng ta chạy đi Bắc Câu Lô Châu.”

>

> "Ha ha ha!” Vạn Thánh công chúa phát ra tiếng cười như chuông bạc.

>

> “Nàng dám cười nhạo ta!?”

>

> Hai người đùa giỡn trở về đàm Bích Ba.

>

> Trương Minh Hiên bay lên đảo Huyền Không, dọc theo đường mòn đi tới thư điếm, đẩy mở cửa phòng.

>

> Trong sân, Lý Thanh Nhã và hoàng hậu đang chơi cờ.

>

> Lý Thanh Nhã ngước lên thấy Trương Minh Hiên, mỉm cười hỏi: “Quay xong rồi?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, cảm thán nói: “Ừ, mệt chết ta.”

>

> Hoàng hậu quay qua, cười hỏi: “Khi nào đăng lên?”

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười: “Cái đó thì . . . ta định đầu năm mới sẽ đăng.”

>

> Hoàng hậu kinh ngạc hỏi: “Ta nhớ phim này kết cục bi kịch?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu.

>

> Hoàng hậu cười nói: “Đầu năm dùng bi kịch kiếm nước mắt của mọi người, làm vậy có được không?”

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Không sao, càng khóc càng khỏe mạnh.”

>

> Lý Thanh Nhã hỏi: “Vạn Thánh công chúa và Cửu Đầu phò mã đâu rồi?”

>

> Trương Minh Hiên trả lời: “Bọn họ hả, về rồi.”

>

> Lý Thanh Nhã hơi nhíu mày nói: “Sao về sớm vậy?”

>

> Trương Minh Hiên mỉa mai: “Có lẽ họ chê chúng ta vướng víu, không có chúng ta ở thì hai người thích ngọt ngào thân thiết thế nào chẳng được.”

>

> Nhớ đến Vạn Thánh công chúa và Cửu Đầu phò mã dính nhau như sam, Lý Thanh Nhã cười khẽ.

>

> Trương Minh Hiên nói: “Mệt quá, ta đi nghỉ đây.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên về phòng mình, đẩy cửa ra đi vào, đóng sầm cửa lại. Hắn đi tới gần giường, ngã cái rầm xuống, chỗ này thoải mái hơn.

>

> Chuyện cắt nối biên tập thì sang năm mới chiếu, còn thời gian dài, không gấp.

>

> Hôm sau Trương Minh Hiên ngủ đến mặt trời lên cao.

>

> Hắn mở mắt ra, mơ hồ một lúc sau mở di động, vào giới Hư Hoang chơi trò chơi, không thêm buff vào. Làm người chơi đánh quái thăng cấp thú vị hơn, chơi vui hơn mấy trò chơi kiếp trước nhiều.

>

> Tự do cao độ, thế giới trò chơi chân thật và hư vô, chơi rồi dễ chìm đắm vào, chớp mắt đã hết ngày.

>

> Buổi tối, Trương Minh Hiên ra khỏi di động, ngáp dài lẩm bẩm: “Thôi, ngày mai hẵng cắt nối biên tập vậy, còn dài.”

>

> Hắn chìm trong giấc mơ đẹp.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!