TRANG 373# 2
> Chương 745: Trương Minh Hiên luống cuống
>
>
>
>
>
>
> Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư.
>
> Thời gian trôi qua từng ngày, Trương Minh Hiên chìm đắm trong trò chơi, mỗi ngày hoặc ăn cơm ngủ, thời gian còn lại lo chơi game. Hắn thành lập thế lực của mình trong giới Hư Hoang, đặt tên là nghiệp đoàn Đồ Long Giả, nhưng bị thế lực tên Tứ Hải Long Cung đoàn diệt mấy lần, đánh thấy tội.
>
> Hôm nay.
>
> Trương Minh Hiên nằm trong phòng bỗng mở to mắt, hắn xoa tóc buồn bực nói: “Đồng đội hố người!” Hắn siết chặt nắm tay bất khuất hét lên: “Tứ Hải Long Cung, lão tử tuyệt đối sẽ không khuất phục, ta kiên quyết không sửa tên!”
>
> Cốc cốc cốc!
>
> Tiếng đập cửa vang lên, Trương Minh Hiên giật nảy mình, vội vàng thả tay xuống.
>
> Lý Thanh Tuyền ở bên ngoài hét to: “Mở cửa!”
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy, phủi vạt áo nhăn nhúm, tóc rối xù tự động cột lại, trở về bộ dạng phong lưu phóng khoáng.
>
> Trương Minh Hiên đi ra mở cửa phòng, cười chào: “Thanh Tuyền muội muội, buổi sáng tốt lành!"
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng nói: “Đã giữa trưa rồi, hơn nữa ta là tỷ tỷ."
>
> Lý Thanh Tuyền xoay người đi ra ngoài: "Ăn cơm trưa."
>
> Trương Minh Hiên theo Lý Thanh Tuyền vào đại sảnh. Trong sân đã phủ tuyết trắng xoá, dưới mái hiên treo nhũ băng, đã đến đông lạnh.
>
> Lý Thanh Nhã, hoàng hậu, Tấn Dương đã ngồi trong đại sảnh, chỉ chờ Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên và Lý Thanh Tuyền ngồi xuống ghế, hắn cười ngại ngùng: “Chào tất cả buổi sáng.”
>
> Tấn Dương cười trêu: “Hoàng thúc lười ghê.”
>
> Trương Minh Hiên ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Tấn Dương, hỏi: “Thi cuối kỳ sao rồi?”
>
> Nụ cười đông trên mặt Tấn Dương, hoàng thúc thật đáng ghét.
>
> Hoàng hậu thở dài nhìn Tấn Dương, sao hài tử này không kế thừa chút tài tình nào của ta và nhị ca.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Được rồi, ăn cơm nào.”
>
> Mấy người cầm bát đũa lên ăn lẩu nóng hổi trong đại sảnh.
>
> Trên bàn ăn, hoàng hậu cảm thán nói: "Lại một năm đông rét, trước kia cứ mỗi năm vào lúc này ta sẽ mang theo một đám phu nhân quan viên bố thí cháo. Với những kẻ ăn xin thì mùa đông không thua gì thiên kiếp, mỗi buổi sáng sẽ có trẻ ăn mày nằm ven đường không còn mở mắt ra nữa.”
>
> Hoàng hậu nhở miệng cười nói: “Nhưng bây giờ tốt rồi, thành lập ba viện cứu sống vô số người. Nhị ca nói năm nay không có người nào chết rét, chết đói.”
>
> Tấn Dương hưng phấn kêu lên: “Đều là công của hoàng thúc!”
>
> Hoàng hậu gật đầu, mắt đẹp cảm kích nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên đang cúi đầu gặm khúc xương, hắn ngước mặt lên cười nói: “Nên như vậy, đều là ta nên làm.”
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Nhưng đa số là công của Đạo Môn.”
>
> Nàng quay sang hỏi Trương Minh Hiên: “Điện ảnh của ngươi làm sao rồi?”
>
> Trương Minh Hiên đang gặm khúc xương cứng người lại, ngước lên cười gượng: “Sắp xong, sắp xong.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Còn ba ngày là tới Tết, chúng ta đều đang đợi.”
>
> Trương Minh Hiên giật mình kêu lên: "Cái gì? Ba ngày!?"
>
> Tấn Dương gật đầu, cười tươi nói: “Đúng rồi, bao gồm hôm nay thì còn ba ngày nữa, con muốn bắn pháo hoa!”
>
> Chiếc đũa rớt xuống bàn, Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Sao mau thế?”
>
> Lý Thanh Nhã nghi ngờ hỏi: “Đừng nói là ngươi chưa làm xong?”
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Không thể nào, ta đã cắt nối biên tập xong từ lâu.”
>
> Hắn đứng lên nói: “Các người ăn đi, ta không đói.”
>
> Trương Minh Hiên chạy vội ra ngoài.
>
> Hoàng hậu nhíu mày nói: “Hắn chưa ăn bao nhiêu.”
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Thôi, mặc kệ hắn.”
>
> Mấy người cười nói ăn tiếp.
>
> Trong hai ngày rưỡi Trương Minh Hiên kéo Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm, Phong Vân Vô Kỵ ra giúp mình cắt nối biên tập phim ảnh, bận tối mặt tối mày.
>
> Sao tự dưng quên mất thời gian!
>
> Trương Minh Hiên thầm trách.
>
> Hai ngày qua mau. Đêm ba mươi, Linh sơn vẫn luôn vang tiếng phạn, không khác gì mọi khi.
>
> A Nan ngồi trên đài sen ghế chủ trong cung điện của mình, tay loay hoay một miếng lưu ảnh phù, hai hàng bên dưới ngồi một số La Hán Bồ Tát Kim Cương.
>
> A Nan hỏi: “Hưởng ứng của bộ phim Phất Trần Kiếp thế nào?”
>
> Một hòa thượng tuấn tú đứng ra, cười tươi cung kính nói: “Khởi bẩm tôn giả! Từ khi đăng Phất Trần Kiếp lên được khắp nơi khen ngợi trên điện thoại di động, nhiều tín đồ phật tử được giác ngộ.
>
> A Nan cười nói: “Thế thì tốt.”
>
> "Chúc mừng tôn giả!"
>
> "Chúc mừng tôn giả!"
>
> "Tôn giả không uổng là người có trí tuệ lớn!”
>
> “Tôn giả có công lớn với Phật giáo ta!”
>
> “Tôn giả là người quay phim số một!”
>
> Tiếng ca công tụng đức vang lên từ bên dưới.
>
> A Nan ngắm nghía ngọc phù, cảm thán nói: “Người dùng di động Linh Sơn ta quá ít, nếu không thì hiệu quả điện ảnh càng tốt, hơn nữa quay miễn phí, không kiếm được một đồng.”
>
> La Hán Bồ Tát lập tức ngậm miệng, cúi gằm mặt. Đề tài này liên quan đến tôn giả khác, bọn họ không thể tùy tiện thảo luận.
>
> Mắt A Nan rực sáng hỏi: “Bổn tọa đưa Phất Trần Kiếp lên di động hiệu Tiêu Dao thì sao nhỉ? Các ngươi nghĩ sao?”
>
> Hòa thượng tuấn tú ở bên dưới mắt sáng lên, vội nói: “Tôn giả thông minh nhất, chúng ta không nghĩ ra!”
>
> “Đúng đúng!”
>
> “Đúng rồi!”
>
> “Trí tuệ của tôn giả sánh bằng Phật Đà.”
>
> Lại vang lên một đống lời nịnh hót.
>
> A Nan cười nói: “Quyết định vậy đi.”
>
> A Nan mở di động của mình ra, nhấn quét hình. Một luồng sáng trắng bắn ra từ di động bao trùm ngọc phù, nội dung trong ngọc phù hình thành trong di động, lại nhấn đăng lên. Khu phim có thêm một bộ video mới.
>
> Dù vào lúc năm mới vẫn có nhiều người lên mạng tìm video xem.
>
> An Nan đăng video rất nhanh bị phát hiện, lượt xem lên cao, đánh giá không tệ. Nhưng nhiều người tiếc nuối kết cục, Nhất Tâm vẫn rời khỏi công chúa, thành Phật.
>
> Trong một trạch viện, mấy người ăn mặc như công tử đang xem Phất Trần Kiếp.
>
> Sau khi coi xong một người cảm thán nói: "Phật giáo cũng không tệ, có nghị lực lớn, trí tuệ lớn.”
>
> “Đúng rồi, tiểu hòa thượng Nhất Tâm cho ta cảm giác rất tốt, người từ bi, còn đẹp trai, có cảm giác xuất trần.”
>
> Người bên cạnh nhíu mày nói: “Không hiểu sao coi xong thấy kỳ.”
>
> “Kỳ cái gì?”
>
> “Không biết nữa, không nói nên lời.”
>
> Trên mạng cũng có người thảo luận, nhiều phật tử kêu gào, họ bị đè nén quá lâu rồi.
>
> Trong một diễn đàn công cộng.
>
> Bạch Ngân Thật Tốt: Có điện ảnh mới, các ngươi xem chưa? Phất Trần Kiếp ấy.
>
> Bảo Mã Thiên Lý: Coi rồi, thấy kỳ kỳ.
>
> Vô Trần: Kỳ chỗ nào? Bên trong thể hiện đầy đủ từ bi lớn, nghị lực lớn, giác ngộ lớn của Nhất Tâm Phật Đà.
>
> Minh Đức: Đúng rồi, nói kỳ là vì không xem hiểu chứ gì? Một đám tục tằng.
>
> Bảo Mã Thiên Lý: Bà nội nó! Khùng hả? Nói một câu không được sao?
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Bần đạo cũng thấy hơi lạ.
>
> Bảo Mã Thiên Lý: Thấy chưa, không chỉ một mình ta có cảm giác này.
>
> Huyền Giác: A di đà phật, người đời ngu muội, cần điểm hóa giác ngộ nhiều hơn, các ngươi hãy xem nhiều thêm vài lần.
>
> Khô Mộc: Đúng rồi, người đời đa số ngu muội, cảnh giới của Nhất Tâm Phật Đà đâu dễ lĩnh ngộ.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: (#mãnh ) tiểu lừa trọc, nói ai hả?
>
> Khô Mộc: Nói ngươi đó.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Lừa trọc, có dám báo tên, địa chỉ không?
>
> Trên mạng nổi lên trận chiến mắng nhau.
>
>
>
>