Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 747: Mục 748

TRANG 374# 2

> Chương 747: Phật Ma Kiếp phát sóng

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nhìn mọi người, thâm tình nói: “Tiếng chuông năm mới sắp vang, bánh xe thời gian để lại vết hằn thật sự, cùng với ấm áp trong ngày đông . . .”

>

> Trương Minh Hiên ngước đầu lên nhìn một cái, tiếp tục nói:” . . . ánh trăng, lòng đầy hân hoan. Hôm nay chúng ta đoàn tụ lại đây, vừa múa vừa hát, tràn trề kích tình, sóng lòng trào dâng . . .”

>

> “Đúng rồi!”

>

> “Quá đúng!”

>

> “Thần quân nói hay!”

>

> Trên bàn ăn vang tiếng vỗ tay, tiếng cười.

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, cạn lời: “Các ngươi ngắt ngang suy nghĩ của ta.”

>

> "Ha ha ha!” Lại rộ lên tiếng cười, không có tôn ti cung kính thường ngày.

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Thôi, trực tiếp xem phim đi! Ta lại quay một bộ điện ảnh tên là Phật Ma Kiếp, bây giờ đăng lên, xin các vị ủng hộ cho.”

>

> Bắc Hà ngồi cạnh Chu Khinh Vân, cười nói: "Thần quân lại quay chụp điện ảnh? Thật mong đợi.”

>

> Chu Khinh Vân liếc trắng mắt: “Quay từ lâu rồi, ngươi không biết sao?"

>

> Bắc Hà mờ mịt lắc đầu, mỗi ngày đi làm trong Thư Thành làm gì rảnh để ý chuyện khác, hầu hạ các tác giả đến mệt tắt thở, bận tối mặt tối mày.

>

> Tề Linh Vân ngồi bên tay kia của Lý Thanh Nhã, thò đầu liếc trắng mắt, quở mắng Trương Minh Hiên: “Ta chờ xem ngươi quay cái gì mà không tìm ta.”

>

> Hồng Hài Nhi ngồi bên dưới buồn rầu lẩm bẩm: “Quay phim rất lỗ vốn.”

>

> Bài học đẫm máu, nói đến lại buồn.

>

> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Đăng lên nào Tiểu Phàm.”

>

> “Vâng!”

>

> Phật Ma Kiếp được đăng lên.

>

> Đại Đường, trong ngự hoa viên.

>

> Đám người Lý Thế Dân cũng đang ăn mừng đêm giao thừa. Công chúa, hoàng tử ngồi thành mấy hàng, một số nương nương được yêu, con hát đang hát trên sân khấu.

>

> Lý Thế Dân cảm thán rằng: “Nếu có Vô Cấu ở đây thì tốt rồi.”

>

> Đức Toàn cung kính đứng cạnh Lý Thế Dân, cười nói: "Bệ hạ, hoàng hậu nương nương và thái tử điện hạ sẽ không chịu uất ức.”

>

> Lý Thế Dân gật đầu.

>

> Một lát sau có tiểu thái giám từ xa chạy lại, nói nhỏ bên tai Đức Toàn.

>

> Mắt Đức Toàn sáng rực nói: “Bệ hạ, Tiêu Dao Thần quân lại ra điện ảnh mới.”

>

> Lý Thế Dân nhướng mày nói: “Mở ra xem.”

>

> Đức Toàn cung kính nói: “Vâng.”

>

> Đức Toàn gật đầu hướng phía xa.

>

> Một thái giám quát lớn đuổi con hát xuống, công chúa, hoàng tử ở dưới đài tò mò xôn xao.

>

> Lát sau, một ảnh chiếu pháp lực hình thành trên sân khấu.

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế ở trong điện Tử Ngưng của mình, mở di động ra: “Bắt đầu.”

>

> Linh sơn. Như Lai mở di động, một màn hình chiếu ra ngoài, bắt đầu rồi.

>

> Ma giới. Vô Thiên một mình ngồi xếp bằng trên hoa sen Đại Lôi Âm Tự, màn hình lơ lửng trước mặt y.

>

> Ba chữ to hiện ra trên màn hình Phật Ma Kiếp.

>

> Ba chữ lớn vặn vẹo hòa vào nhau thành giọt mực nhỏ xuống, nước giọt mực rơi xuống mặt nước lan ra, từng đóa sen đen trồi lên mặt nước, cảnh tượng như tranh mực nước.

>

> Ngay sau đó bức tranh mực nước màu trắng đen như được rót linh hồn vào trở nên rực rỡ nhiều màu. Tranh mực nước biến thành hiện thực, từng đóa sen nở trên hồ nước cạnh rừng cây.

>

> Âm nhạc vang lên:

>

> “Mực đã vào nước độ hoa xanh cả ao

>

> Ôm năm phần hồng hà hái tre về nhà

>

> Gió thổi hiu hiu chôn tang ma đầy đất

>

> Khoác áo cà sa buông xuống tương tư”

>

> Hình ảnh thay đổi, một hòa thượng mặc cà sa màu trắng và một cô nương mặc áo mỏng màu đỏ mỉm cười đi bên hồ nước. Hòa thượng cõng giỏ tre, trong giỏ có măng, hoa cỏ, hình ảnh tràn ngập hạnh phúc nhẹ nhàng.

>

> “. . . mười dặm hoa đào tuổi uẫn chờ gả

>

> Trân châu phượng quan cài vào tóc

>

> Mùi trầm phất qua vòng ngọc vén rèm mỏng

>

> Chỉ chừa một tách trà xanh màu tối”

>

> Cùng với âm nhạc, hình ảnh thay đổi. Trong một diện phật, hòa thượng mặc áo tăng, khoác cà xa ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt niệm Phật.

>

> Bên kia, một nữ nhân mặc áo cưới đỏ ngồi trước gương bạc, trang điểm xinh đẹp nhưng nét mặt bi thương.

>

> Âm nhạc cao vút:

>

> “Nếu non nước trong lòng ta

>

> Nhưng không thấy trong mắt ngươi

>

> Vậy ta sẽ một bước một hoa sen cầu nguyện”

>

> Trong hình ảnh, nữ nhân mặc áo đỏ và phật tử ở bờ sông bên kia, mắt tràn đầy ý cười, lá rụng rơi.

>

> “. . . Sao biết một cọng cỏ phù sinh

>

> Năm tháng khiến người già

>

> Gió trăng hoa chim cười trần duyên.”

>

> Đoạn âm nhạc cuối cùng, hòa thượng ôm nữ nhân mặc áo cưới quỳ trong sân, từng giọt lệ chảy dài trên khuôn mặt, lá bay lất phất.

>

> Linh sơn.

>

> Như Lai hít sâu.

>

> Tại sao? Tại sao cứ sinh sự với Phật giáo? Ta chọc gì ngươi?

>

> Trong một tòa cung điện.

>

> A Nan ngồi xếp bằng trên đài sen cơ mặt co giật, hắn cũng quay tình kiếp? Không sao, ta là hòa thượng, ta hiểu rõ tình kiếp nhất.

>

> A Nan tự an ủi mình, nhưng cứ thấy bất an.

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế cười phá lên: “Lại đấu với hòa thượng.”

>

> Nhiều người xem đầu phim, nghe âm nhạc đều mắt sáng rực. Tiếng ca rất êm tai, nữ nhân cũng thật đẹp, nhưng nàng đã chết sao? Chắc không đâu.

>

> Thiên Môn sơn, đảo Huyền Không.

>

> Lý Thanh Nhã mở miệng nói: “Bài này rất êm tai."

>

> Hồng Tụ ở bên cạnh cười nói: “Thần quân viết lời, ta biên nhạc.”

>

> Trương Minh Hiên cười đắc ý nói: “Bình thường thôi, tùy tay sáng tác. Điện ảnh hay hơn.”

>

> Âm nhạc kết thúc, hình ảnh tối sầm, trong một đại điện, bên cạnh có bốn chữ to giới thiệu: Đại Lôi Âm Tự.

>

> Trong đại điện tổng thể màu vàng, vách tường hai bên đào rỗng các chỗ ngồi, bên trong ngồi các La Hán Phật Đà hình dạng khác nhau, có nâng bình bát, có ngồi nghiêng, có nhướng lông mày, có lận hạt châu, các tư thế khác nhau.

>

> Mỗi La Hán Phật Đà tỏa ánh sáng vàng, tràn ngập cảm giác thần thánh.

>

> Đường Tây Du, trong khách điếm.

>

> Đường Tam Tạng ngồi thẳng dậy, mắt sáng rực hưng phấn nói: “Đây là Đại Lôi Âm Tự? Ngộ Không, ngươi xem có đúng không?”

>

> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không, mắt chất chứa hưng phấn và tò mò.

>

> Không hưng phấn không được, dù sao đó là Đại Lôi Âm Tự. Khác với trong Tình Điên Đại Thánh, rõ ràng là giả, còn trong này thì giống hệt Đại Lôi Âm Tự trong tưởng tượng của y.

>

> Tôn Ngộ Không lười biếng nói: “Cũng giống, coi tiếp đi.”

>

> Trong hình ảnh, Phật Tổ ngồi trên ghế chủ.

>

> Một hòa thượng tuấn tú trẻ chắp hai tay từ bên ngoài sải bước vào, cung kính vái ba lần với Phật Tổ: “Khẩn Na La bái kiến Phật Tổ!”

>

> Người xem trước di động đều giật mình, đây là nhân vật chính, hòa thượng trẻ trong phần đầu phim.

>

> Phật Tổ cúi đầu nhìn Khẩn Na La, giọng ồm ồm vang lên, không nhanh không chậm nói: “Khẩn Na La, ngươi vào Phật Môn ta đã bao nhiêu năm?”

>

> Khẩn Na La chắp hai tay: “Đến hôm nay đã được mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm.”

>

> Phật Tổ mỉm cười nói: “Đã con số tròn, Khẩn Na La, ngươi có công đức lớn, trí tuệ lớn, nghị lực lớn, có tôn vị Phật Đà.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!