Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 748: Mục 749

TRANG 375# 1

> Chương 748: Tên trộm A Lưu

>

>

>

>

>

>

> Khẩn Na La mỉm cười, cúi đầu khiêm tốn nói: "Đa tạ Phật Tổ khích lệ.”

>

> Phật Tổ không nhanh không chậm nói: "Ngươi hãy xuống núi truyền giáo, phổ độ chúng sinh một phương, có thể tu thành chính quả, hưởng thụ tôn vị Phật Đà.”

>

> Khẩn Na La kính cẩn hỏi: “Phật Tổ, không biết Khẩn Na La nên đi đâu truyền giáo?"

>

> Phật Tổ nói: “Đi nam bộ Tây Ngưu Hạ Châu.”

>

> Khẩn Na La vụt ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi: “Phật Tổ, chỗ đó là địa bàn của Đại Thừa Phật giáo, những cổ phật đó rất bài ngoại, e rằng . . .”

>

> Giọng ồm ồm của Phật Tổ vang lên: “Có đau khổ mới có thu hoạch, lấy khó khăn gian khổ trừ bỏ phù hoa đầy người, kiên định bản tính phật tâm là sẽ tu thành chính quả."

>

> Khẩn Na La cung kính nói: “Vâng thưa Phật Tổ, bần tăng đã hiểu.”

>

> "Vậy ngươi đi đi!"

>

> Khẩn Na La chắp hai tay, cúi đầu vái ba lần, xoay người đi ra ngoài.

>

> Tây Thiên Linh sơn, Như Lai mặt biến sắc. Đây là câu chuyện về Khẩn Na La. Bàn tay bấm phật ấn run nhẹ, sao quay về chuyện của y!?

>

> Đường Tây Du, Đường Tam Tạng nhíu mày hỏi: "Ngộ Không, các ngươi biết Khẩn Na La không?”

>

> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói: "Không biết, không biết! Lão Tôn trước kia không liên quan Phật giáo, ngươi hỏi đầu heo xem.”

>

> Đường Tam Tạng quay sang nhìn Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới hừ mũi: “Sư phụ, ngày xưa lão Trư là Thiên Bồng nguyên soái, không biết chuyện của Phật giáo.”

>

> Đường Tam Tạng lẩm bẩm: “Chắc là đại năng của Phật giáo. Kỳ lạ, sao không có kinh Phật của người này?”

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế xem đến đoạn này thì sửng sốt, vuốt mũi cười nói: “Khẩn Na La, Vô Thiên, thú vị đây.”

>

> Vẻ mặt Ngọc Đế e sợ thiên hạ không loạn.

>

> Trong tam giới, đại năng biết về Khẩn Na La đều chờ xem kịch vui.

>

> Trong hình ảnh, Khẩn Na La mặc áo tăng màu trắng ngà, đi chân trần trong núi rừng, ăn trái núi, uống nước suối. Nơi đi qua, chim hoang, dê núi, nai, các động vật thân thiết quay quanh, dựa vào Khẩn Na La.

>

> Khẩn Na La mỉm cười từ bi ấm áp nhìn những tinh linh núi rừng này, cảnh tượng hài hòa như bức tranh, Khẩn Na La tựa như thánh hiền bước ra từ trong tranh.

>

> Trước di động, người xem thấy cảnh này cũng cảm thán.

>

> Một gia đình bình thường, có cô bé khen: “Đẹp quá, như cảnh tiên.”

>

> Trong một nhà khác, một thiếu nữ mặt ửng đỏ nhìn Khẩn Na La trong phim, thì thào: “Đẹp trai quá, rất có khí chất, xuất trần thoát tục như tiên.”

>

> Nhiều cư dân lẩm bẩm: “Thật ra hòa thượng cũng tốt, ít ra khí chất tốt.”

>

> Nhiều thiếu niên mắt sáng rực, đẹp trai quá, ta cũng muốn làm hòa thượng, muốn oách như vậy.

>

> Nhiều hòa thượng ồn ào trên mạng, khoe ra chỗ tốt của Phật Môn, nói Khẩn Na La có Phật pháp cao sâu.

>

> Tình tiết diễn tiến, trong một chuỗi hình ảnh dẹp Khẩn Na La đi qua núi rừng, qua sông, thuần phục dã thú hung dữ, rốt cuộc vào một thành trì.

>

> Khẩn Na La vừa vào thành đã bị một người vội vàng đụng phải, lảo đảo lùi hai bước.

>

> Khẩn Na La ngước lên thấy một người trẻ tuổi để hai ria mép đang ăn cắp.

>

> Tên trộm định đi nhưng bị Khẩn Na La chộp tay giữ lại, nghiêm túc nói: "A di đà phật, xin các hạ hãy trả túi tiền lại cho thí chủ lúc trước.”

>

> Tên trộm tức giận quát: “Túi tiền? Túi tiền gì hả? Ta không thấy có túi tiền nào!”

>

> Khẩn Na La nói: “Bần tăng thấy rõ các hạ mới ăn cắp túi tiền của vị thí chủ kia, xin hãy trả lại.”

>

> Tên trộm tức giận vùng tay ra, quát: “Hòa thượng thối đừng lắm chuyện!”

>

> Khẩn Na La niệm: "A di đà phật, xin thí chủ trả túi tiền lại.”

>

> Tên trộm cười lạnh, quay đầu hỏi người bị trộm tiền: “Này, ngươi mất túi tiền hả?”

>

> Người mất của lắc đầu nguầy nguậy, vội nói: “Không, không, ta không có túi tiền.”

>

> Người đó nói xong vội chạy xa.

>

> Khẩn Na La hoang mang.

>

> Người xem trước di động thầm lấy làm lạ, người kia chạy làm gì? Không lẽ tên trộm có bối cảnh gì?

>

> Tên trộm vỗ mặt Khẩn Na La, cười khẩy nói: “Ta nhớ kỹ ngươi, hòa thượng. Buông ra.”

>

> Khẩn Na La không giận, bất đắc dĩ thả lỏng tay tên trộm.

>

> Tên trộm hừ mũi, bỏ đi.

>

> Đường Tây Du.

>

> Đường Tam Tạng gật đầu vui vẻ nói: “Khẩn Na La đúng là đại năng của Phật giáo, gặp tâng bốc hay nhục nhã đều không dao động, không giận không sân.”

>

> Ma giới, trong Đại Lôi Âm Tự, Vô Thiên ngồi trên đài sen đen nhìn màn hình, thì thào: “A Lưu.”

>

> Vô Thiên mơ hồ như thấy năm xưa có người trẻ tuổi theo bên cạnh, luôn cung kính kêu sư phụ.

>

> Trong phim, Khẩn Na La cau mày đứng tại chỗ, nhìn bốn phía, dường như khó hiểu chuyện vừa rồi.

>

> Càng đáng ngạc nhiên là nam nhân nơi này đa số bị cụt ngón tay, thành trì này làm sao vậy? Không lẽ bị yêu tà quấy phá?

>

> Chợt có tiếng kêu:

>

> “Này, hòa thượng, qua đây!”

>

> Khẩn Na La quay đầu xem, trong trà lâu gần đó có một người bề ngoài như chưởng quầy ngoắc mình.

>

> Khẩn Na La bước tới, chắp hai tay: "A di đà phật, Khẩn Na La xin chào thí chủ.”

>

> Người kia cười xem Khẩn Na La: “Ngươi là người bên ngoài?"

>

> Khẩn Na La gật đầu.

>

> Người đó tùy tay chỉ một cái bàn: “Ngồi đi, ta mời.”

>

> Khẩn Na La nói: “Đa tạ thí chủ, không biết nên xưng hô thế nào?”

>

> Nam nhân ngồi xuống cạnh Khẩn Na La, mỉm cười nói: "Bỉ nhân họ Vương, ngươi có thể gọi ta là Vương chưởng quầy.”

>

> Khẩn Na La chắp hai tay: “Đa ta Vương chưởng quầy.”

>

> Lát sau một tiểu nhị bưng bình trà lại.

>

> Vương chưởng quầy rót trà cho hai người, cười hỏi: “Hòa thượng từ đâu đến?”

>

> “Bần tăng đến từ Linh sơn.”

>

> Vương chưởng quầy lắc đầu than: “Linh sơn? Chưa nghe qua, chắc xa lắm. Nhưng ngươi đã đến thành Hoa Nam thì nên biết không thể chọc vào ba người, nếu không ngươi sẽ sống rất thảm. Lúc trước ta mới đến cũng . . .”

>

> Khẩn Na La thắc mắc hỏi: “Ồ? Không biết là ba người nào? Xin thí chủ giải đáp cho.”

>

> Vương chưởng quầy uống tách trà: “Người mà ngươi mới gặp cũng nằm trong số đó.”

>

> Khẩn Na La khó hiểu hỏi: “Tên trộm kia? Không biết tại sao những bách tính đều lờ hắn đi? Người mất của vội vàng trốn?”

>

> Vương chưởng quầy cảm thán rằng: “Đều thấy nhưng không ai dám nói, người mất của cũng không dám nhận.”

>

> “Tại sao?”

>

> “Bởi vì A Lưu là thế gia ăn trộm, gia gia, phụ thân của hắn đều là trộm. Nếu ngươi không hô lên thì hắn chỉ trộm đồ của ngươi một lần, còn nếu la lên thì hắn sẽ trộm của ngươi mười lần, trăm lần, trộm cho ngươi tán gia bại sản.”

>

> Khẩn Na La nghi hoặc hỏi: “Tại sao không báo quan?”

>

> Vương chưởng quầy cười phá lên: “A Lưu trộm tiền tặng một nửa cho thành chủ để bôi trơn, báo quan vô dụng.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!