TRANG 376# 1
> Chương 750: Độ hóa A Lưu
>
>
>
>
>
>
> Thanh Loan tiếc nuối hỏi: “Tức là phát hiện Phật giáo Đại Thừa không tồn tại nữa?”
>
> Nữ Oa cười nói: “Tuy Phật giáo Đại Thừa không còn nhưng những người kia vẫn còn, chắc phát hiện đều đen mặt rồi.”
>
> Nữ Oa lộ vẻ mặt xem kịch vui.
>
> “Hi hi hi!” Thanh Loan, Thải Phượng cũng cười phá lên.
>
> Trong thế giới Cực lạc, Tiếp Dẫn ngồi xếp bằng trên mặt nước Công Đức Trì, Chuẩn Đề ngồi xếp bằng dưới cây Bồ Đề.
>
> Tiếp Dẫn đen mặt nói: “Thanh danh của Phật giáo Đại Thừa bị Trương Minh Hiên phá hủy hoàn toàn.”
>
> Dưới cây Bồ Đề, Chuẩn Đề mỉm cười cầm nhánh cây nói: “Bị hủy cứ hủy, dù sao nó đã không tồn tại.”
>
> Tiếp Dẫn hỏi: “Sư đệ đang cười cái gì? A Nan, Già Diệp hoàn toàn không đánh lại Trương Minh Hiên.”
>
> Chuẩn Đề cười nói: “Bọn họ thất bại cũng nằm trong dự đoán, ta đang cười là trình độ của Trương Minh Hiên trong bộ phim này giảm thấp nhiều, hắn đã hao hết tài hoa, có lẽ sau này không cần lo lắng nữa.”
>
> Tiếp Dẫn nghi hoặc hỏi: “Có không?”
>
> Chuẩn Đề nói: "Bộ phim này đến nay trừ đoạn nhạc đầu phim ra những thứ khác không khiến mắt ta sáng lên, thua xa những điện ảnh lúc trước hắn làm.”
>
> Tiếp Dẫn nói: “Có lẽ vì sư đệ biết câu chuyện phát triển thế nào. Vô Thiên, thật đáng tiếc.”
>
> Chuẩn Đề tùy ý nói, mắt nhìn chằm chằm hình ảnh trong video: “Có lẽ vậy.”
>
> Khẩn Na La tìm ăn trộm A Lưu đầu tiên.
>
> Buổi tối, A Lưu đang cười cầm túi tiền đi trên phố.
>
> “A di đà phật.” Khẩn Na La xuất hiện trước mặt A Lưu.
>
> A Lưu dừng bước, nhìn Khẩn Na La rồi nạt: “Hòa thượng thối, là ngươi!?”
>
> “Đúng là bần tăng.”
>
> “Biến đi, đại ca không rảnh chơi với ngươi.” A Lưu đi lướt qua Khẩn Na La bước tới chỗ đối diện.
>
> “Thí chủ, bần tăng đến giúp thí chủ.”
>
> A Lưu dừng bước, quay đầu khiêu khích nhìn Khẩn Na La, cười hỏi: “Con lừa trọc kia, ngươi nói giúp ta? Ngươi đủ tư cách không?”
>
> "A di đà phật.”
>
> Tiếng niệm phật vang lên, A Lưu thấy người nặng nề, đầu óc mơ hồ.
>
> Trong mơ hồ A Lưu như đang nằm mơ, ở trong mơ gã cùng cô nương mình yêu sống qua mấy chục năm, khi tỉnh táo lại gã thấy mình biến thành lão nhân, bên cạnh là thê tử già làm bạn bên mình mấy chục năm.
>
> Nhìn bà lão biểu tình đau đớn nằm trên giường, tim A Lưu nhói đau, rất muốn hét lớn, mắng chửi hòa thượng thối tha, gã biết đây là thủ đoạn của tên lừa trọc.
>
> Nhưng lão nhân không nhúc nhích, ngồi bên giường vuốt ve mặt bà lão, không hề bị A Lưu ảnh hưởng, ngược lại gã cảm nhận tình yêu mãnh liệt trong lòng lão già.
>
> Bà lão cười nói: “Đã là phu thê già hết rồi, chưa sờ đủ sao?”
>
> Lão nhân hé môi nói: "Không đủ! Đời này vẫn không đủ!”
>
> Mấy ngày tiếp theo, A Lưu ở trong người lão nhân, theo lão bôn ba lên núi hái thuốc, chặt cây, kéo thân thể già nua xuống đồng làm việc. Bán đồ gieo trồng, bán gà vịt, cố gắng hết sức gom góp đủ ít tiền.
>
> Ban đầu A Lưu luôn la lối từng giây từng phút, mắng Khẩn Na La, nguyền rủa Khẩn Na La.
>
> Vài ngày sua, nhìn lão nhân bôn ba vì thê tử, liều mạng chỉ vì một đồng tiền thì A Lưu dần yên lặng, ít mắng chửi Khẩn Na La hơn.
>
> Lại qua một ngày, lão nhân vui vẻ như đứa trẻ đứng cạnh giường của bà lão, cầm túi tiền vá ba lớp vải, reo vui nói: "Có tiền! Chúng ta có tiền!”
>
> Bà lão mỉm cười quay đầu nhìn lão nhân.
>
> Lão nhân hưng phấn nói: “Ta đi mua thuốc cho nàng ngay, sau đó nàng sẽ khỏe lên, chúng ta sẽ cùng nhau đi dạo bên sông nhỏ.”
>
> Lão vội vàng chạy ra ngoài.
>
> A Lưu ở trong thân thể lão nhân cảm nhận niềm vui mừng như điên đó, nhưng số tiền kia rất ít, không đủ tiền ăn một bữa cơm của gã, nhưng đó là số tiền lão liều mạng mới kiếm đủ.
>
> Lão nhân đi vội trên đường cái, liên tục lau mồ hôi dưới ánh mặt trời nóng cháy, sau cùng lão không chịu nổi đứng dưới bóng cây nghỉ ngơi một lúc, thỉnh thoảng sờ túi tiền, chốc chốc lại vuốt một cái, môi treo nụ cười hy vọng.
>
> Lúc này một nam nhân trung niên dắt con nít cũng đi tới núp bóng cây.
>
> A Lưu ở trong người lão nhân nhìn nam nhân trung niên, lẩm bẩm: “Phụ thân.”
>
> Lòng A Lưu dâng lên linh cảm không may, nhớ đến cảnh tượng chôn sâu trong lòng đối ứng với hiện tại.
>
> A Lưu gào thét trong thể xác lão nhân: “Đi! Đi mau! Nếu không đi là tiền của ngươi sẽ mất, đi mau lên!”
>
> Lão nhân không nghe thấy tiếng gào thét của A Lưu.
>
> Nam nhân trung niên lấy một bình nước ra uống một hớp, cho đứa trẻ uống một miếng rồi đưa cho lão nhân, cười nói: “Trời nóng nực, lão cũng uống một miếng đỡ khát.”
>
> Lão nhân vội lắc đầu, lùi lại một bước nói: "Không cần, không cần, ta dơ.”
>
> Nam nhân trung niên cười to bảo: “Không dơ, mau uống đi, trời quá nóng.”
>
> Lão nhân liếm môi khô nứt, cảm kích nhìn nam nhân trung niên một cái rồi nhận lấy nước ấm, rối rít khom người cảm ơn: “Đa tạ, rất đa tạ, ngài là người tốt!”
>
> "Không cần khách khí!" Nam nhân trung niên cười nhìn lão nhân.
>
> Lão uống ừng ực, sau đó người lảo đảo xỉu dưới cây.
>
> A Lưu thấy cảnh này thì tim đau nhói, đúng rồi, đây là lần đầu tiên gã ăn trộm, có phụ thân ở kế bên dẫn dắt.
>
> Nam nhân trung niên cười cầm túi tiền của lão nhân, mở ra xem sau đó khinh thường nói: “Mạt rệp.”
>
> Đứa bé đứng cạnh gã đá lão nhân hai cái, cười giỡn hớt: “Lão ta ngốc thật.”
>
> Nam nhân trung niên dắt tay đứa bé đi xa: “Đi nào, tối nay thêm cơm cho ngươi.”
>
> Chạng vạng, lão nhân tỉnh dậy, lục soát toàn thân không tìm được túi tiền, lão quỳ dưới đất khóc nấc.
>
> Người A Lưu nhẹ hẫng, gã xuất hiện trên trời. Khẩn Na La người tỏa ánh sáng trắng xuất hiện cạnh A Lưu, hai người nhìn lão nhân khóc thảm thương.
>
> Khẩn Na La hỏi: "Ngươi biết sai lầm chưa?”
>
> A Lưu cứng cổ quát: “Sai cái gì? Tại lão già kia quá ngu, liên quan gì đến ta? Ta cảnh cáo ngươi mau thả ta ra ngoài, nếu không lão tử sẽ không để yên cho ngươi!”
>
> Khẩn Na La lạnh nhạt nói: “Nếu đã không biết hối cải vậy thì thêm một lần nữa.”
>
> “Hòa thượng thối, ngươi muốn làm gì!?”
>
> Người A Lưu nhẹ hẫng, lại ở trong thân thể một người khác, đó là một đứa bé, vì bị trộm mất tiền nên đói đến chết.
>
> Sau đó A Lưu ở trong thân thể mấy người khác nữa, như đại phu bị ăn trộm vu oan hòng để mình thoát thân, thế là cuộc đời bị hủy.
>
> Người phụ nữ bị ăn trộm mất tiền trong nhà mà gia đình tan nát.
>
> Lão nhân bị trộm tiền chữa bệnh cho đứa bé, lão áy náy tự sát.
>
> Các loại bi kịch đủ cả.
>
> Trong không gian trắng tinh, Khẩn Na La mặc áo trăng màu trắng ngà lại nhìn A Lưu, mỉm cười hỏi: "Ngươi biết sai lầm chưa?”
>
> A Lưu trải qua mấy chục cuộc đời bi thảm, mỗi cuộc đời tuyệt vọng chân thật như chính bản thân gã gặp chuyện.
>
> Nghe Khẩn Na La hỏi, A Lưu quỳ xuống đất khóc ròng: "Ta có tội, ta không ngờ sẽ tạo ảnh hưởng lớn như vậy cho họ, ta không hề muốn hại mạng sống của họ!”
>
> Tay A Lưu ấn ngực, đau khổ tuyệt vọng sâu sắc còn sôi trào trong ngực gã.
>
> Khẩn Na La bay tới trước mặt A Lưu, vuốt đầu gã nói: “Phật Tổ có câu buông đồ đao, giật mình tỉnh ngộ vẫn chưa muộn.”
>
> A Lưu quỳ lạy dưới đất, bi thương nói: "Cầu đại sư chỉ dạy cho ta!”
>
>
>
>