Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 751: Mục 752

TRANG 376# 2

> Chương 751: Gặp A Tu

>

>

>

>

>

>

> Khẩn Na La mỉm cười, hai người trở về hiện thực. A Lưu đang đứng giữa đường, túi tiền còn lắc lư trong tay gã, mấy chục cuộc đời chỉ như giấc mộng Nam Kha.

>

> A Lưu tỉnh táo lại, thấy Khẩn Na La thì quỳ xuống đất, chân thành nói: "Đại sư từ bi, ta biết sai, cầu đại sư cứu ta."

>

> Ma giới, Đại Lôi Âm Tự.

>

> Vô Thiên nhìn A Lưu quỳ trước mặt Khẩn Na La trong màn hình, thì thào: “Cách này tốt hơn hồi xưa ta làm, mười tám tầng địa ngục là uy hiếp, cách này mới là phổ độ. Nhưng nếu gặp vào lúc này chắc ta sẽ giết hắn.”

>

> Vô số người xem mỉm cười trước di động. Đầu tiên là căm giận với ăn trộm A Lưu, sau đó vui mừng vì gã giật mình tỉnh ngộ.

>

> Cũng có nhiều người rất bất mãn, Lý Thế Dân là một trong số đó.

>

> Đại Đường, trong hoàng cung.

>

> Lý Thế Dân hừ một tiếng, bất mãn nói: “Buông đồ đao thì còn cần quốc pháp, luật thép làm gì?”

>

> Trên mạng cũng bàn tán xôn xao. Nhiều hòa thượng xem điện ảnh xong tuyên dương ầm ĩ khắp nơi trên mạng, không quên mang theo Phất Trần Kiếp làm dẫn chứng.

>

> Trong diễn đàn công cộng.

>

> Giới Hiền: Phật pháp của Khẩn Na La tôn giả thật cao sâu, cứu người độ tâm, từng hành động ẩn chứa ý phật, giống như Nhất Tâm trong Phất Trần Kiếp, lấy Phật pháp vô thượng độ hóa người đời, a di đà phật.

>

> Viên Giác: Phật ta từ bi, cứu một mạng người hơn tạo bảy cấp phù đồ, độ người là công đức vô lượng. Khẩn Na La tôn giả sẽ giống như Nhất Tâm thành tựu quả vị Phật Đà.

>

> Pháp Sinh: Quá đúng! Quá đúng! Khẩn Na La tôn giả siêu lợi hại, ai có kinh Phật của tôn giả không? Muốn được xem quá.

>

> Nhất Trần: Cho xin với!

>

> Cho xin với!

>

> Tôn giả quá lợi hại!

>

> Nhất Tâm cũng rất lợi hại, bọn họ là tín ngưỡng của tiểu tăng.

>

> Các tin ca ngợi lục tục ghi trên mạng.

>

> Thích Ăn Cá Chép: Đủ rồi!

>

> Giới Hiền: A di đà phật, thí chủ không ủng hộ đại từ bi, đại trí tuệ của Khẩn Na La tôn giả sao?

>

> Thích Ăn Cá Chép: Đương nhiên là không, gì mà buông đồ đao, nhảm nhí. Loại người như A Lưu nên bị nhốt ngay vào ngục giam, chém đầu thị chúng để răn đe.

>

> Bạch Vân đạo trưởng: Bần đạo cũng cảm thấy hơi không ổn.

>

> Viên Giác: (lửa giận) Thí chủ nói lời đó thật vô lý, trừng phạt làm sao cứu tâm linh được?

>

> Thích Ăn Cá Chép: Ta giết ngươi rồi nói một câu buông đồ đao, coi như không có chuyện gì hết, ngươi có chịu không? Chỉ có pháp luật nghiêm khắc mới thật sự chỉnh đốn nhân gian.

>

> Viên Giác: Ngươi . . .!

>

> Giới Hiền: A di đà phật, nên xưng hô thí chủ như thế nào?

>

> Thích Ăn Cá Chép: Pháp gia Lý Lí!!!

>

> Các hòa thượng im lặng, nếu là học phái khác thì Phật giáo không sợ, miệng phun hoa sen nói ba ngày ba đêm cũng không mệt. Nhưng Pháp gia thì khác, hoàn toàn là một đám kẻ điên.

>

> Bần tăng giảng Phật pháp cho y, y sẽ đưa lại dụng cụ hành hình cho bần tăng.

>

> Bần tăng giảng thiền ngộ cuộc đời cho y, y sẽ đưa lại dụng cụ hành hình cho bần tăng.

>

> Bần tăng giảng hãy giữ lòng từ bi cho y, y vẫn sẽ đưa lại dụng cụ hành hình cho bần tăng.

>

> Hoàn toàn không theo ý của Phật Môn.

>

> Các tình tiết tiếp tục diễn ra, A Lưu dựng bục trong thành, chặt tay thề không bao giờ ăn trộm nữa.

>

> A Đao lên đài khiêu khích, tát Khẩn Na La mấy cái, bị Khẩn Na La tự hại mình hù sợ bỏ đi.

>

> Mấy ngày sau, Khẩn Na La dùng cách lấy bạo kiềm bạo đánh tỉnh A Đao, khiến gã hối hận thề rằng không bao giờ ỷ mình mạnh hiếp yếu nữa.

>

> Trong một căn phòng, A Tu mặc đồ đỏ, ngoài người khoác áo mỏng, nàng ngồi trước đài trang điểm, ngực thấp lộ ra một mảnh trắng tuyết.

>

> Một tiểu cô nương đứng phía sau chậm rãi chải tóc cho A Tu.

>

> Chợt có tiếng đập cửa, A Tu lười biếng lên tiếng: “Vào đi.”

>

> Két một tiếng, cửa phòng bị đẩy mở.

>

> Khẩn Na La mặc áo tăng màu trăng ngà chắp hai tay, cúi đầu, mí mắt rũ xuống bước vào.

>

> A Tu phất tay nói: "Tiểu Hồng, ngươi đi ra ngoài.”

>

> Tiểu cô nương chải đầu cho A Tu khom người nói: “Vâng.”

>

> Tiểu cô nương xem thường liếc Khẩn Na La một cái rồi đi ra, tùy tay đóng cửa phòng lại.

>

> A Tu đứng dậy đi tới gần Khẩn Na La, đặt tay lên vai y, môi kề sát vành tai hỏi nhỏ: “Ngài đến tìm ta?”

>

> Khẩn Na La chắp hai tay lùi lại một bước, cúi đầu nói: “Đúng.”

>

> Đường Tây Du, Bạch Long Mã xem đến đoạn này mắt tóe lửa mắng: "Tiện nhân!"

>

> Trong phim, A Tu cười khẽ lắc hông đi tới bên giường, nghiêng người ngồi, ngoắc ngón tay với Khẩn Na La, quyến rũ nói: “Vậy hãy qua đây!”

>

> Khẩn Na La lắc đầu nói: “Bần tăng không đến vì việc này.”

>

> A Tu nhìn Khẩn Na La một lúc rồi ngồi thẳng dậy, kéo áo khoác mỏng trượt xuống lên vai, nói: “Đến phòng của ta nhưng không vì thân thể ta chứ vì cái gì? Ta đã gặp nhiều hạng nam nhân vẻ ngoài đạo mạo.”

>

> Khẩn Na La nói: “Bần tăng chỉ muốn nói chuyện với nữ thí chủ.”

>

> A Tu lười biếng nói: “Ngươi giả tạo chưa từng thấy, nếu ta nói dù chỉ trò chuyện cũng sẽ lấy một ngón tay của ngươi thì sao?”

>

> Khẩn Na La mỉm cười nói: “Bần tăng chấp nhận.”

>

> A Tu nhìn ánh mắt chân thành đầy ý cười của Khẩn Na La, bỗng tim run lên. Hắn thật sự không đến vì thân thể của ta?

>

> A Tu đứng lên nói: "Ngươi đi theo ta!"

>

> Nàng thướt tha đi vào phòng trong, Khẩn Na La chắp hai tay theo sau.

>

> Ống kính chiếu phòng trong, có một cái thang, A Tu đạp lên nấc thang leo lên, đẩy mở miếng gỗ lộ ra cái lỗ. A Tu và Khẩn Na La chui lỗ ra ngoài, bên ngoài là một bình đài trên nóc phòng, hiển nhiên chuyên được tạo ra.

>

> Bình đài không lớn, đặt mấy bồn hoa cỏ, hai cái ghế nhỏ.

>

> A Tu ngồi trên một cái ghế nhìn về phía xa, mời: “Ngươi cũng ngồi.”

>

> “Đa tạ thí chủ.” Khẩn Na La ngồi xuống cạnh A Tu.

>

> A Tu hỏi: "Ngươi muốn nói cái gì?"

>

> Khẩn Na La nhìn sao giăng đầy trời, cảm thán nói: "Dưới bầu trời đêm, trăng sáng trong, lắng nghe trăng cong cong ánh sáng như nước, thật là nhàn nhã, hưởng thụ.”

>

> A Tu bật cười nói: “Đừng múa văn vẽ với ta, ta không nghe hiểu.”

>

> Khẩn Na La nhìn nàng, cười nói: “Thí chủ hãy xem trời này, mây này, gió này, thế giới đẹp như vậy, cô nương cần gì chìm trong bóng tối, tự buông xuôi tự thấp hèn?”

>

> A Tu ngừng cười, thẫn thờ nhìn phía sau trước, nói: “Ngươi là cao tăng đại đức sống trong ánh sáng chói lòa, nơi đi được chúng sinh ca tụng làm sao hiểu thấu nỗi bất lực của ta? Ta từ nhỏ đã sống trong bóng tối, làm gì có quyền lợi lựa chọn?”

>

> Khẩn Na La chỉ lên trời, cười nói: “Thí chủ nhìn xem, thật ra bóng tối không đáng sợ, có sao, có trăng sáng, có mây, nếu tất cả đều không có thì còn có thể đốt đèn.”

>

> A Tu ôm chân ngồi trên ghế, thẫn thờ nhìn phía sau xa. Đàn sao sáng lấp lánh dưới bầu trời đêm.

>

> Khẩn Na La tự nói một mình: “Thí chủ từ nhỏ đã cực kỳ xinh đẹp, tất cả thiên địa linh tú tụ vào người, cô nương hoàn toàn có thể lựa chọn cuộc sống tốt đẹp hơn.”

>

> A Tu mở miệng nói: ”Lựa chọn? Ta chưa bao giờ có quyền lựa chọn. Từ nhỏ quốc sư nói với ta rằng thân thể của ta là thánh thể, chỉ có bệ hạ được hưởng dụng. Nhưng ta không cam lòng, tại sao ta phải nghe theo họ sắp đặt? Tại sao ta phải gả cho người mình không quen?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!