TRANG 377# 1
> Chương 752: Dạo phố với A Tu
>
>
>
>
>
>
> Khẩn Na La nói: “Cho nên năm thí chủ mười lăm tuổi tìm đại một người để phá thân? Rồi nương nhờ trong chốn hồng trần?”
>
> Mặt A Tu trắng bệch nghiến răng nói: “Chỉ có làm như vậy thì ta mới giữ được chút tự chủ trong bầy sói rình rập, mãi cho đến khi gặp người ta thật sự yêu.”
>
> Khẩn Na La khó hiểu hỏi: “Nhưng tại sao thí chủ muốn cắt đứt tay của họ?”
>
> “Đó là sự trừng phạt dành cho đám nam nhân thối tha.”
>
> Khẩn Na La thở dài: “Hãy để bần tăng kể một câu chuyện cho thí chủ nghe.”
>
> “Tốt thôi!”
>
> Hai người ở trên nóc phòng, một người nói một người nghe. A Tu dần tựa đầu lên vai Khẩn Na La, y đang giảng kinh Phật người khẽ run, tạm dừng một lúc rồi bình thường kể tiếp.
>
> Qua thật lâu sau, đã vào đêm khuya.
>
> Khẩn Na La ngừng giảng kinh Phật, nói: "Cô nương, thời gian không còn sớm, bần tăng nên trở về.”
>
> A Tu ừ một tiếng, đứng dậy.
>
> Khẩn Na La xòe bàn tay ra, đưa tới trước mặt A Tu.
>
> A Tu nghi hoặc hỏi: “Làm gì vậy?”
>
> Khẩn Na La mỉm cười nói: "Một ngón tay."
>
> A Tu do dự một chút, cười bảo: “Con người của ngươi thật lạ, lần này khỏi cần.”
>
> A Tu xoay người đi xuống.
>
> Khẩn Na La nhìn bóng lưng A Tu, mắt lộ ý cười.
>
> Sau khi xuống nóc nhà, A Tu đi vào giấc ngủ.
>
> Khẩn Na La đi vào một cái sân ở ngoài thành, mở cửa phòng đại sảnh ra, bên trong thờ tượng Phật Tổ.
>
> Khẩn Na La quỳ trước tượng Phật Tổ, cúi sát đầu xuống, thành kính tụng: “Phật ta từ bi.”
>
> Tiếng tụng kinh vang lên trong sân.
>
> Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.
>
> Tề Linh Vân cảm thán rằng: “A Tu thật là cô nương đáng thương.”
>
> Trương Minh Hiên ngồi bên cạnh xen lời: “Không sao, rồi nàng ấy sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình.”
>
> Tề Linh Vân cáu kỉnh nói: "Ta đã biết, đây sẽ là kết thúc bi kịch.”
>
> Trương Minh Hiên ra vẻ thâm trầm nói: "Bi kịch cũng có thể hạnh phúc.”
>
> Tề Linh Vân nhún mũi hừ khẽ, tin ngươi mới là lạ.
>
> Đường Tây Du, Đường Tam Tạng chắp hai tay nói: "A di đà phật, cô nương tên A Tu này làm bần tăng nhớ đến lúc ở Thiên Môn sơn. Những thiếu nữ ở hội Sở Túc Dục và Hồng Tụ Chiêu đều là cô nương tốt, bất đắc dĩ không dễ sinh tồn.”
>
> Trư Bát Giới nói: “Nếu sư phụ thật sự nhớ họ thì có thể đi giới Hư Hoang tìm họ tâm sự, họ đã mở tiệm trong đó.”
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Khi nào rảnh bần tăng sẽ đi xem, giúp chút ít trong khả năng của mình, phật ta từ bi!”
>
> Đám người xem trước di động xem đoạn này đã hiểu một chút về thân thế của A Tu, sinh lòng thương hại.
>
> Sáng sớm, trong viện nhỏ vùng ngoại ô.
>
> Khẩn Na La đẩy mở cửa phòng bước ra ngoài, một cây to đang nở hoa trong sân, buổi sáng thật đẹp.
>
> Khẩn Na La mặc đồ tu đi vào lầu các của A Tu.
>
> Một tiểu cô nương nghênh đón, nói: “A Tu tỷ tỷ còn chưa thức.”
>
> Khẩn Na La hơi cúi đầu chào: “Bần tăng có thể chờ.”
>
> Tiểu cô nương đi lên lầu.
>
> Lát sau tiểu cô nương đứng dựa vào lan can kêu lên: “Này, A Tu tỷ kêu ngươi lên lầu!”
>
> Khẩn Na La chắp hai tay đi lên lầu các, đẩy mở cửa phòng sau đó lùi ra ngay, mặt đỏ bừng.
>
> A Tu đang ngồi trước bàn trang điểm vẽ chân mày, bên dưới mặc tiết khố màu đỏ, bên trên mặc yếm thêu hoa.
>
> A Tu cười nói: “Tiểu hòa thượng vào trong nào.”
>
> Khẩn Na La đứng ngoài cửa bình tĩnh nói: "A di đà phật, bần tăng đợi ở đây được rồi.”
>
> A Tu cười chế nhạo: “Hi hi, chẳng phải có câu hồng nhan như xương khô sao?"
>
> "A di đà phật!" Khẩn Na La tụng một câu.
>
> Đường Tây Du, Tôn Ngộ Không cười cợt hỏi: “Này hòa thượng, hồng nhan mỹ nữ ở trong mắt ngươi là gì?”
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay nghiêm túc nói: “Hồng nhan xương trắng đều là hư vọng."
>
> Tôn Ngộ Không mỉa mai: “Đó là ý giả của kinh Phật chứ không phải bản tâm của ngươi. Ngộ Năng, ngươi nói nghe thử.”
>
> Trư Bát Giới nhe răng cười nói: “Ở trong mắt lão Trư thì bọn họ đều là nữ Bồ Tát."
>
> Đường Tam Tạng ngạc nhiên nhìn Trư Bát Giới, vui mừng nói: "Ngộ Năng rất có ngộ tính, lòng có tuệ căn, duyên phật thâm sâu.”
>
> Sa Ngộ Tịnh hỏi: "Đại sư huynh nghĩ thế nào?”
>
> Tôn Ngộ Không nhe răng cười nói: “Hồng nhan xương khô.”
>
> Đường Tam Tạng nói: “Ngươi nói lời của kinh Phật không đúng với bản tâm mà?”
>
> Tôn Ngộ Không nghiêm trang nói: "Đây chính là bản tâm của lão Tôn, hồng nhan ở trong mắt lão Tôn là xương khô.”
>
> Đường Tam Tạng vui mừng nhìn Tôn Ngộ Không, rốt cuộc sau sự dạy dỗ của bần tăng thì Ngộ Không đã thiền ngộ, a di đà phật, bần tăng thật khổ.
>
> Trư Bát Giới cáu kỉnh nói: "Hồng nhan là xương khô, xương khô là hồng nhan, con khỉ chết tiệt, lại khoe ân ái! Các ngươi quên Bạch Tinh rồi à?”
>
> Hai tay Tôn Ngộ Không phe phẩy trước mặt, cười khẹc khẹc.
>
> Đường Tam Tạng: Σ(☉▽☉"
>
> Tình tiết tiếp tục diễn ra.
>
> A Tu mặc quần áo đàng hoàng ra khỏi phòng, nhìn Khẩn Na La, hỏi: “Tiểu hòa thượng lại đến làm chi?”
>
> Khẩn Na La cười nói: “Bần tăng muốn dẫn thí chủ đi cảm nhận tốt đẹp bên ngoài, trên đời này không phải chỉ có tối tăm.”
>
> A Tu ngạc nhiên hỏi: “Ngươi muốn dẫn ta ra ngoài?”
>
> Khẩn Na La gật đầu.
>
> A Tu quay đầu nhìn bên ngoài, mắt lóe tia vừa sợ hãi vừa hướng tới, sau đó cắn răng nói: “Được!”
>
> A Tu đeo mạn che mặt cùng Khẩn Na La đi ra lầu các, nàng nhìn quanh bốn phía, tò mò với mọi thứ. A Tu dè dặt một lúc rồi hoàn toàn thả lỏng, nhảy nhót lôi kéo Khẩn Na La, hưng phấn như một đứa trẻ.
>
> Hai người đi dạo một hồi lâu, bất giác bị một đám người chậm rãi bao vây, ai nấy mắt rực lửa giận, tay cầm đủ thứ đồ.
>
> A Tu đeo mạn che mặt đứng yên tại chỗ nhìn người tụ tập càng lúc càng đông, ngón tay vén lọn tóc mái ra sau tai, nàng thản nhiên nói: “Vẫn bị phát hiện, tiểu hòa thượng hãy đi mau.”
>
> Khẩn Na La nhìn đám phụ nữ càng lúc càng áp sát, hỏi: “Bọn họ định làm gì?”
>
> A Tu cười khúc khích đáp: "Một đám oán phụ."
>
> Trong đám người có tiếng hét to: “Dâm phụ A Tu ở chỗ này, đánh ả!”
>
> "Đánh chết yêu nữ!"
>
> "Đánh chết tiện nhân!"
>
> Trong tiếng gầm rống, một đống thứ linh tinh bay về phía A Tu.
>
> Khẩn Na La vội xoay người ôm A Tu, che chở cho nàng, để mặc đồ vật đập vào người mình. Có rau úa, trứng ung, giày rách, còn kèm cục đá.
>
> A Tu ở trong ngực Khẩn Na La ngước đầu nhìn nam nhân che chở mình, bỗng nở nụ cười, cảm giác này thật tốt.
>
> Khẩn Na La bảo vệ A Tu né tránh mọi người đuổi bắt, quay về lầu các.
>
> A Tu vuốt tóc, nói: “Tiểu hòa thượng, đa tạ ngươi."
>
> Khẩn Na La nói: “Đây là điều bần tăng nên làm.”
>
> A Tu cười giòn trêu: “Hôi quá! Ta muốn đi tắm, tiểu hòa thượng muốn đi cùng không?”
>
> Khẩn Na La lùi lại một bước: “Bần tăng nên trở về.”
>
> Nói rồi Khẩn Na La rời đi.
>
> Nụ cười biến mất trên mặt A Tu, nàng thì thào: “Ngươi thật sự rất khác.”
>
>
>
>