Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 753: Mục 754

TRANG 377# 2

> Chương 753: Sự thay đổi của A Tu

>

>

>

>

>

>

> Trong hình ảnh, Khẩn Na La biến mất trên đường phố, A Tu cũng xoay người đi vào.

>

> Ống kính quay trong phòng tắm, một thùng gỗ to đựng đầy nước nóng, cánh hoa đỏ nổi trên mặt nước, một đôi chân đứng cạnh bồn gỗ, áo mỏng trượt xuống rơi trên mặt đất.

>

> A Tu nhẹ nhàng đi vào bồn gỗ, khuôn mặt xinh đẹp hiện ra trong ống kính, nàng giơ tay làm bọt nước bắn lên.

>

> Thành Trường An, trong một căn phòng, một người trẻ tuổi ngơ ngẩn nhìn A Tu tắm trong màn hình, thì thào: “Đẹp quá, nếu có thể cùng nữ nhân đẹp như vậy một lần thì mất một ngón tay hoặc chân cũng không lỗ vốn.”

>

> Nói xong người trẻ tuổi chảy hai hàng máu mũi.

>

> Quốc vương nước Dạ Lang xem video, mắt sáng rực cảm thán rằng: “Thần quân đúng là người chung sở thích.”

>

> Vô số người xem trước di động đặt tay lên ngực tự hỏi bị nữ nhân đẹp như vậy dụ dỗ thì mình có chấp nhận trả giá ngón tay không?

>

> Nhiều người bi ai phát hiện sợ rằng không giữ được mười ngón tay, không có chuyện ôm may mắn.

>

> Thiên Môn sơn, đảo Huyền Không. Lý Thanh Nhã chỉ vào trán Trương Minh Hiên làm đầu hắn lắc lư.

>

> Lý Thanh Nhã quở mắng: “Lại quay màn ảnh kiểu này, Nhiếp Tiểu Thiến tắm rửa, Hoa Thiên Cốt tắm, Bạch Tố Trinh biến hóa cũng xuống nước tắm, giờ đến A Tu vẫn tắm rửa. Hoàn toàn có thể bỏ qua loại chuyện này!”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Thanh Nhã tỷ, thật tình không phải ta muốn xem, chủ yếu vì liên quan đến tình tiết về sau.”

>

> Lý Thanh Nhã trợn trắng mắt, tin ngươi mới lạ.

>

> Lý Thanh Tuyền cho Trương Minh Hiên ánh mắt khinh thường.

>

> Tề Linh Vân nhìn hắn, che miệng cười khúc khích.

>

> Trương Minh Hiên hắng giọng, chột dạ nói: “Xem phim quan trọng là tình tiết.”

>

> Trong video, mặt trời lướt nhanh qua bầu trời, từ ban ngày chuyển hướng buổi tối, buổi tối không có một ai.

>

> Khẩn Na La đi trên con phố yên tĩnh, tiếng bước chân cộp cộp vang vọng, gió thổi mấy mảnh lá bay tới, trông rất hiu quạnh.

>

> Chốc lát sau Khẩn Na La đến trước cầu các của A Tu, gõ cửa cốc cốc.

>

> Một tiểu cô nương từ bên trong hé mở cửa, thương hại nhìn Khẩn Na La: “A Tu tỷ đang tiếp khách.”

>

> Khẩn Na La nhướng mày sau đó giãn ra: “Bần tăng biết rồi, đa tạ cô nương cho biết.”

>

> Tiểu cô nương đóng cửa phòng lại.

>

> Khẩn Na La nhảy lên cao đáp xuống bình đài trên nóc phòng, ngồi xếp bằng gõ mõ tụng kinh.

>

> Ống kính chiếu A Tu đang quấn quýt với một nam nhân trung niên trên giường. Tiếng gõ mỏ, tụng kinh vọng vào, A Tu rùng mình, bản năng kéo chăn che người.

>

> Nam nhân trung niên nổi giận mắng: “Tiếng tụng kinh ở đâu ra? Lừa trọc chết tiệt, làm đại gia hết hứng!”

>

> A Tu cười nói: “Không sao, cứ kệ hắn đi.”

>

> Nam nhân trung niên lại nhào lên người A Tu, nàng nằm trên giường, mắt trống rỗng nhìn nóc phòng.

>

> Trong video, Khẩn Na La ở trên nóc niệm kinh, A Tu thì ở trong phòng triền miên.

>

> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã nhíu mày hỏi: “Ngươi quay cảnh như vậy làm gì?”

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Tỷ không cảm giác vẻ đẹp trái ngược sao?”

>

> “Không! Mấy thứ này không hợp cho con nít xem!”

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Ổn mà, đâu có lộ gì trước màn hình.”

>

> Nhiều người xem trước di động thấy cảnh này thì rất khó chịu, không hiểu tại sao Trương Minh Hiên tạo ra nữ chính như vậy, đau lòng nàng quá.

>

> Linh sơn, A Nan mừng rỡ cười toe, cứ như vậy đấy, Tiêu Dao thần quân tiêu đời rồi!

>

> Trong ống kính, khi A Tu cầm dao găm chặt đứt ngón tay của nam nhân trung niên, tiếng gào thét vang lên.

>

> Trên nóc phòng, mỏ của Khẩn Na La vỡ nát, tiếng gõ mỏ, niệm kinh đều biến mất.

>

> Trong khách điếm, Đường Tam Tạng cúi đầu niệm: "A di đà phật! Lỗi lầm! Lỗi lầm!"

>

> Một lúc sau A Tu khoác áo mỏng đi lên ban công nóc phòng, nhìn thấy ngay Khẩn Na La ngồi xếp bằng trên bình đài.

>

> A Tu ngồi xuống ghế nhỏ cạnh Khẩn Na La, nhìn mỏ vỡ nát đầy đất: “Tiểu hòa thượng, lòng của ngươi đã loạn.”

>

> Khẩn Na La chắp hai tay nói: “Bần tăng sinh lòng thương hại cho nữ thí chủ thôi.”

>

> A Tu tùy tay vén lọn tóc mái ra sau lỗ tai, nàng nhìn bóng đêm phía xa nói: “Ta đã thói quen lâu rồi.”

>

> Nghe giọng A Tu lạnh nhạt, người xem trước di động thấy nhói lòng, dâng lên cảm giác khó chịu, thương hại.

>

> Nhiều nữ nhân phong trần đồng cảm, nước mắt ướt mặt. Nếu không phải hết cách rồi thì ai muốn cuộc sống bị ngàn người chỉ trỏ, vạn người khinh bỉ?

>

> Khẩn Na La nhìn A Tu, mắt chất chứa tiếc thương nói: “Thí chủ có thể thay đổi cách sống này.”

>

> A Tu quay đầu hỏi: “Sửa thế nào?”

>

> Khẩn Na La trả lời: “Sau này đừng tiếp khách nữa, hãy sống cho tốt.”

>

> A Tu nhìn Khẩn Na La, nghiêng đầu chậm rãi nói: “Ta không biết nên sống tốt như thế nào, tiểu hòa thượng có thể dạy cho ta không?”

>

> Khẩn Na La gật đầu cười nói: “Được!”

>

> Tình tiết tiếp tục diễn ra, mỗi buổi sáng Khẩn Na La sẽ đến mang A Tu đi, dẫn nàng đến ao nước chơi té nước, đưa nàng đi ruộng trồng dâu, dẫn nàng bước chậm trong rừng đào, mang nàng đi rừng tre đào măng.

>

> Thật nhiều cảnh tượng đều có trong nhạc đầu phim.

>

> A Tu giữ chữ tín không tiếp khách nữa, thoạt trông đã từ bỏ cuộc sống cũ, người xem mỉm cười.

>

> Khi bọn họ cười hạnh phúc thì màn ảnh thay đổi, trong đại điện một ngôi chùa miếu, lão hòa thượng ngồi xếp bằng trên bồ đoàn đối diện tượng phật, tụng kinh văn.

>

> Một hòa thượng trung niên bước vào, chắp hai tay cung kính cúi đầu nói: "Phương trượng!"

>

> Lão phương trượng không ngừng niệm kinh, dường như không nghe thấy lời của hòa thượng trung niên.

>

> Một lát sau lão phương trượng niệm kinh xong, mở mắt ra hỏi: “Khẩn Na La sao rồi?”

>

> Nam nhân trung niên cung kính nói: “A Lưu không ăn cắp, A Đao không ức hiếp người, bây giờ A Tu cũng đã hoàn lương.”

>

> Lão phương trượng bản năng cúi đầu nhìn ba ngón tay còn lại trên bàn tay, cơ mặt co giật, lặng im giây lát rồi nói: “Hắn có chút thủ đoạn đấy.”

>

> Hòa thượng trung niên hỏi: “Bây giờ nên làm sao đây phương trượng? Có nên . . .?”

>

> Mặt hòa thượng lộ biểu tình hung dữ, tay làm động tác cắt cổ.

>

> Lão phương trượng nói: “Dìu ta đứng lên.”

>

> Hòa thượng trung niên vội bước lên nâng lão phương trượng dậy.

>

> Lão phương trượng cười nói: “Chúng ta là người trong Phật Môn, ít làm chuyện giết chóc thì tốt hơn, bây giờ bổn tọa vào cung gặp bệ hạ.”

>

> Ma giới, trong Đại Lôi Âm Tự. Vô Thiên nhìn màn hình trên cao, người phát ra hơi thở lạnh băng.

>

> Rầm!

>

> Một tiếng giòn vang, di động bị đập nát, màn hình lóe sáng rồi biến mất.

>

> Người Vô Thiên run rẩy, tay vuốt ngực lẩm bẩm: “Tại sao ta vẫn thấy đau? Ta đã là ma rồi mà!!!”

>

> Vô Thiên hít sâu mấy lần, phẩy tay, di động đã vỡ nát tự động phục hồi như cũ, màn hình xuất hiện trên trời, tiếp tục chiếu phim.

>

> Trong hình ảnh, một sân vùng thôn quê ngoài thành có khói bếp mỏng manh bốc lên, đó là A Tu đang nấu ăn trong nhà bếp. Khẩn Na La thì ngồi xếp bằng, niệm kinh trước Phật trong một căn phòng thiền.

>

> A Tu bước gót sen đến sau người Khẩn Na La, ngồi xổm xuống chạm lưng y: “Tiểu hòa thượng, ăn cơm thôi.”

>

> Khẩn Na La khẽ run, mở mắt ra, đứng lên nói: “Đa tạ thí chủ.”

>

> A Tu cười nói: “Đã nói với ngươi lâu rồi, đừng gọi ta là thí chủ, ta tên A Tu.”

>

> Khẩn Na La chắp hai tay, cúi đầu nói: "Biết! Thí chủ!”

>

> Khóe môi y cong lên.

>

> A Tu giận dỗi lườm Khẩn Na La bước ra ngoài, y bật cười cũng ra theo.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!