TRANG 378# 1
> Chương 754: Khẩn Na La bị bắt
>
>
>
>
>
>
> Trên đảo Huyền Không, hoàng hậu thở dài: “A Tu đáng thương, rốt cuộc cũng tìm được hạnh phúc của mình, nhưng vì sao phải là bi kịch?”
>
> Nhìn khoảnh khắc ấm áp của hai người, nghĩ đến kết cục bi kịch làm hoàng hậu rất khó chịu, liếc xéo Trương Minh Hiên.
>
> Người xem trước di động không biết đây là phim buồn, thấy cảnh đó thì thầm mừng cho A Tu.
>
> Trong một gia đình bình thường, cả nhà vừa đón đêm Giao Thừa vừa xem điện ảnh.
>
> Thấy cảnh này thiếu nữ vui vẻ nói: “Tốt quá, A Tu và Khẩn Na La rốt cuộc ở bên nhau, hạnh phúc thật.”
>
> Một lão nhân ngồi trên ghế mắt lóe tia sáng trí tuệ thở dài nói: "Không đơn giản vậy.”
>
> Thiếu nữ nghiêng đầu nghi ngờ hỏi: “Gia gia, hai người ở bên nhau không tốt sao?”
>
> Lão nhân nói: “Điện ảnh này tuy có chút thú vị nhưng còn hơi bình thường, không đủ chiều sâu, cuối cùng chắc chắn sẽ có đoạn thăng hoa, sẽ không đơn giản như vậy. Trong bài hát đầu điện ảnh có cảnh A Tu nằm trong ngực Khẩn Na La, dường như đã chết.”
>
> Thiếu nữ không ủng hộ nói: "Nằm ở trong vòng tay không nhất định là đã chết, rất có thể là cái ôm hạnh phúc.” Nàng siết chặt nắm tay nhỏ: “Chắc chắn là Khẩn Na La và A Tu cùng nhau hạ gục lão hòa thượng kia, sau đó hai người hạnh phúc sống cùng nhau, ôm nhau dưới cây.”
>
> Lão nhân bật cười nói: “Tuy điều ngươi nói cũng có thể xảy ra, nhưng điện ảnh của thần quân không đơn giản như vậy, ta cứ cảm thấy nỗi lòng bất an.”
>
> Thiếu nữ hời hợt nói: “Gia gia suy nghĩ nhiều quá rồi, Khẩn Na La biết pháp thuật, đám hòa thượng kia sao đánh lại ngài được?”
>
> Lão nhân nói: "Chỉ mong là ta suy nghĩ nhiều."
>
> “Rốt cuộc A Tu tìm được hạnh phúc của mình, tốt quá.”
>
> "Cảm giác thật ấm áp. Khẩn Na La đẹp trai ghê, A Tu xinh quá, họ rất xứng đôi!”
>
> “Khẩn Na La độ người cũng độ mình, cuối cùng đại triệt đại ngộ thành Phật đúng không? Giống Phất Trần Kiếp.”
>
> “Làm ơn đừng thành Phật, đừng phụ lòng A Tu.”
>
> “Thế này thôi là tốt rồi, hy vọng thần quân đừng làm chuyện gì khác.”
>
> “Nhưng được đến hạnh phúc đơn giản như vậy cứ có cảm giác không chân thật.”
>
> “Nếu lão hòa thượng lại muốn quấy rối cái gì thì đánh chết lão ta!”
>
> Người xem trước di động bàn tán xôn xao, không gian cá nhân của Trương Minh Hiên đầy ắp tin nhắn.
>
> Màn ảnh tối đen, đến sáng sớm thì vang một chuỗi tiếng rầm rập, một đội binh sĩ từ xa chạy đến bao vây nhà của Khẩn Na La.
>
> Khẩn Na La ra khỏi phòng, nhìn binh sĩ bao vây sân.
>
> Từng tầng lớp binh sĩ rẽ sang hai bên, thấy hòa thượng đen đúa nâng cỗ kiệu đi ra, lão phương trượng ngồi trên kiệu.
>
> Lão phương trượng phất tay, một tướng quân đứng ra.
>
> Tướng quân mở thánh chỉ, đọc: “Dụ lệnh của bệ hạ, hôm nay có tăng nhân Khẩn Na La của Phật giáo Tiểu Thừa đến dô thành nước ta, lấy tà thuyết hại người, lấy yêu pháp loạn lòng người, tội đáng bị tru!”
>
> Tướng quân khép thánh chỉ lại, quát lớn: “Người đâu, bắt giữ!”
>
> Mấy binh sĩ lao nhanh vào Khẩn Na La, đao dài gác lên cổ, cùm sắt trói tay.
>
> Khẩn Na La không vùng vẫy, y nhìn thẳng lão phương trượng, nói: "Trưởng lão, bần tăng đã hoàn thành lời hứa, trưởng lão muốn đổi ý?”
>
> Lão phương trượng mặt mũi hiền lành nói: "Ngươi lạm dụng pháp thuật ảnh hưởng lòng người mới được hiệu quả, chứ không phải công Phật pháp của ngươi.
>
> Tướng quân phất tay: “Mang đi!"
>
> Ma giới, trong Đại Lôi Âm Tự.
>
> Vô Thiên gầm gừ: “Chống cự! Chống cự thì A Tu sẽ không chết! Ngươi giết chúng đi chứ!”
>
> Vô Thiên đâm vào màn hình, di động trước mặt y vỡ nát, không gian tan vỡ, di động biến mất.
>
> Vô Thiên thở hổn hển, mặt vặn vẹo. Đây là gút mắc trong lòng y, là chấp niệm của y, trực diện với chúng như đối mặt cõi lòng yếu ớt của mình.
>
> Vô Thiên nhắm mắt trầm tư một lúc bình ổn tâm thần, một miếng ngọc phù hiện ra trước mặt y, ngón tay vạch một đường, đốm sáng tín ngưỡng bị giam cầm trên không trung bay vào ngọc phù, di động mới toanh hoàn thành, y xem tiếp.
>
> Sáng sớm, A Tu mỉm cười soi gương trang điểm, vui vẻ ngâm nga.
>
> Tiểu cô nương hầu hạ nàng từ bên ngoài chạy vào, hấp tấp kêu lên: “Nguy rồi tiểu thư! Nguy rồi!”
>
> Tiểu cô nương đẩy mở cửa phòng, thở dốc đứng trước mặt A Tu.
>
> A Tu nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
>
> Tiểu cô nương thở hổn hển nói: “Khẩn . . . Khẩn Na La đại sư bị bắt!”
>
> Cạch!
>
> Lược rơi khỏi tay A Tu rớt xuống, nhảy vài cái dưới đất.
>
> A Tu vội quơ lấy áo choàng treo bên cạnh khoác lên người, lao ra ngoài.
>
> Trên con phố, mỗi cách ngàn thước lại có nhóm người tụ lại tò mò vây xem, chỉ trỏ vách tường.
>
> A Tu chen vào đám đông chật chội, lấn lên hàng đầu. Nàng nhìn nội dung dán trên tường mà thấy đầu váng mắt hoa.
>
> Trên tường dán một tấm hoàng bảng, danh sách vẽ hình Khẩn Na La. A Tu không xem kỹ nội dung, trong đầu tràn ngập mấy chữ: Chém đầu ngay!
>
> Bên tai nàng nghe các tiếng thảo luận.
>
> “Hòa thượng này kỳ lạ ghê, trên đầu có chín dấu chấm, có khi nào là tà giáo đồ không?”
>
> “Rất có thể, nhìn liền biết không phải người tốt.”
>
> “Ta biết người này, trước kia đi với A Lưu, A Đao!”
>
> “Thật không? Loại người này nên giết chết, tránh cho tai họa dân chúng bọn ta.”
>
> A Tu bản năng hét to: “Không phải! Không phải vậy, hắn là người tốt!
>
> Mọi người cùng nhìn A Tu.
>
> A Tu vùng vẫy lao ra đám đông, chạy đi xa.
>
> A Tu mờ mịt đi trên đường cái, bên tai là các tiếng bàn tán về Khẩn Na La, các suy đoán đầy ác ý.
>
> A Tu bịt lỗ tai chạy nhanh tới trước, thật lâu sau nàng đi tới trước cửa chùa miếu tường vàng dát ngọc, nàng do dự một lúc rồi đi vào.
>
> Ống kính theo chân A Tu vào một căn phòng, gặp lão phương trượng.
>
> Lão phương trượng thấy A Tu thì mắt sáng rực, bước nhanh đến gần, cười nịnh hỏi: “A Tu, sao nàng đến đây? Có chuyện gì kêu một tiếng là được, sao nhọc chân ngọc của ngài bôn ba.”
>
> A Tu nói thẳng: “Hãy thả Khẩn Na La.”
>
> Nụ cười biến mất trên mặt lão phương trượng: “Yêu tăng Khẩn Na La bị bệ hạ bắt, bần tăng đành bất lực.”
>
> A Tu nói: “Ta ngủ với ngươi.”
>
> Lão phương trượng giật bắn người, giơ bàn tay chỉ có ba ngón lên, run giọng nói: “Ta chỉ có tám ngón tay.”
>
> A Tu nói: “Không cần ngón tay của ngươi, chỉ cần ngươi thả Khẩn Na La.”
>
> Lão phương trượng do dự một chút, nuốt nước miếng nhìn A Tu: “Ta không muốn nàng bên ta một lần, nàng không tiếp khách nữa đúng chứ? Vậy hãy gả cho ta.”
>
> A Tu run người, cúi đầu nói: “Được!”
>
> Lão phương trượng cười nói: “Vậy thì đến đây nào!”
>
> Lão phương trượng bổ nhào vào A Tu.
>
> A Tu lùi một bước.
>
> Lão phương trượng lảo đảo, bất mãn nói: “A Tu, nàng làm vậy là sao?”
>
> A Tu khẽ nói: “Chờ sau khi thành thân.”
>
> Lão phương trượng lên tinh thần, cười to bảo: “Đúng, đúng, phải chờ thành thân đã, ha ha ha ha ha!”
>
> Sau khi Khẩn Na La được một hòa thượng lĩnh ra nhà tù, gặp lão phương trượng.
>
> Lão phương trượng khen Phật pháp của Khẩn Na La sâu sắc, cho phép y truyền giáo trong nước.
>
>
>
>