Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 755: Mục 756

TRANG 378# 2

> Chương 755: A Tu xuất giá

>

>

>

>

>

>

> Hình ảnh biến đổi, xuất hiện bên một hồ nước, khói mờ bốc lên từ mặt hồ, bên dưới một cây đại thụ ở cạnh cái hồ có một nữ tử xinh đẹp, người mặc hồng y.

>

> Một loạt tiếng bước chân truyền đến, Khẩn Na La đi tới bên cạnh nữ tử, vừa cười vừa nói: "A Di Đà Phật, bần tăng tới rồi."

>

> A Tu nghiêng đầu qua nhìn về phía Khẩn Na La, nhoẻn miệng cười nói: "Ta thấy được sự xinh đẹp mà ngươi nói, trên đời này thật sự có rất nhiều điều tốt đẹp."

>

> Khẩn Na La cười rồi nhìn về phía mặt hồ nói: "Đúng vậy! Ngươi thấy nơi này rất đẹp."

>

> Khẩn Na La vui vẻ nói: "Bần tăng có thể truyền giáo ở đây, phổ độ chúng sinh nơi này."

>

> A Tu cũng nhìn về phía mặt hồ cười nói: "Được! Về sau ta sẽ không tới tìm ngươi nữa."

>

> Khẩn Na La có chút sững sờ, vội vàng nói: "Vì sao?"

>

> A Tu mang trên mặt ý cười ngọt ngào rồi nói: "Bởi vì ta phải lập gia đình! Tất cả quá khứ chỉ là mây khói, ta muốn bắt đầu cuộc sống mới. Tiểu hòa thượng, ngươi độ hóa cho ta đi!"

>

> A Tu nhìn Khẩn Na La nói tiếp: "Tiểu hòa thượng, ngươi cũng phải bảo trọng!"

>

> A Tu quay đầu nhìn về phương xa.

>

> Lá rụng trên cây rơi xuống, rơi xuống mặt hồ tạo nên gợn sóng, bóng người Khẩn Na La in trong hồ nước cũng run rẩy theo.

>

> Khẩn Na La đứng ở bên hồ, chắp tay trước ngực vừa cười vừa nói: "Tốt quá!"

>

> Hình ảnh kéo xa, Khẩn Na La một thân tăng y màu trắng đứng ở dưới cây bên hồ, vạt áo tung bay, người đã nhập họa.

>

> Sau đó là mấy hình ảnh, Khẩn Na La đi trên đường phố trợ giúp ăn xin, A Tu ngồi trên lan can nóc nhà nhìn hàng mây trắng biến ảo.

>

> Khẩn Na La giảng kinh truyền giáo ở ngay đầu đường, A Tu thì ngồi ở trên nóc nhà hóng gió mát lượm.

>

> Khẩn Na La mang theo tín đồ cười rồi phát cháo, A Tu ngồi trên mái nhà nhìn ánh mặt trời lặn buổi ráng chiều.

>

> Mấy ngày sau, tin tức A Tu sắp kết hôn truyền ra ngoài, cả tòa thành đều bàn tán ầm ĩ.

>

> Cuối cùng ngày đám cưới đó cũng tới, trên đường phố chiêng trống vang trời, pháo nổ tưng bừng.

>

> Đội ngũ đón dâu đi tới trước phòng A Tu, kiệu hoa màu đỏ dừng ở trước cửa.

>

> A Tu mặc giá y đỏ ngồi ở trước gương mặc cho mấy nữ tử đeo đồ trang sức, trang điểm cho nàng.

>

> Hình ảnh thay đổi, trong phòng Khẩn Na La, Khẩn Na La ngồi trước đức phật thầm thì niệm kinh.

>

> Bối cảnh âm nhạc vang lên:

>

> "Mực lan vào nước, nhuốm khắp cả mặt hồ

>

> Hoàng hôn buông tắt nắng, hái mặc trở về

>

> Làn gió thoảng nhẹ lay, chôn giấu đời dâu bể

>

> Thân khoát áo cà sa, trút đi bao trầm tư

>

> Đào hoa mười dặm đã đến tuổi đợi gả

>

> Mũ phượng đính châu, cài tóc người thương

>

> Hương trầm phảng phất, vòng ngọc rối tơ lòng

>

> Thời gian ngưng đọng chén trà thanh nhạt

>

> Nếu lòng ta điểm tô bức thủy mặc còn đọng nơi ánh mắt người

>

> Ta thầm nguyện cầu một bước một đoá sen

>

> Sao hiểu ngọn cỏ giữa chốn phù sinh, năm tháng khiến người già

>

> Phong nguyệt hoa điểu cười ngắm cõi trần duyên..."

>

> Theo tiếng âm nhạc, từng đoạn ký ức xuất hiện, con đường cạnh hồ sen, hai người làm bạn giẫm lên ráng chiều về nhà.

>

> Bên trong rừng hoa đào, một người gõ mõ tụng kinh, một người nhảy múa theo hoa đào.

>

> Bên trong đàn hương Phật, một người niệm kinh với Phật, một người nghịch ngợm dùng tóc mai chêu đùa mũi hắn.

>

> Những người nhìn hình ảnh này trước di động, rất nhiều đã khóc.

>

> "Không phải Khẩn Na La có pháp lực sao? Vì sao không đi ngăn cản?"

>

> "A Tu thật đáng thương, Khẩn Na La vô dụng."

>

> "Nguyền rủa hòa thượng kia kích động mà chết trong đêm tân hôn."

>

> "Vô Lượng Thiên Tôn, nếu như là bần đạo, đã sớm tiến tới xử lý hòa thượng kia rồi."

>

> ...

>

> Người phim thấy cảm động, cũng có tức giận với Khẩn Na La.

>

> Tiếng ca kết thúc, A Tu mặc áo cưới, đội khăn cô dâu, đi lên kiệu hoa.

>

> Trong tiếng kèn pháo aa, kiệu hoa được nâng lên đi dọc theo đường phố.

>

> Khẩn Na La ngồi xếp bằng trước tượng Phật, đếm từng tràng hạt trong tay, trên trán xuất hiện lấp tấm mồ hôi.

>

> Kịch một tiếng, tràng hạt bị đứt, phật châu rơi đầy đất, Khẩn Na La mở choàng mắt, trong mắt mang theo tức giận, bóng người biến mất khỏi phòng.

>

> Trên đường trong thành, nhạc công mặc áo đỏ dùng sức thổi kèn, bên cạnh còn có hai hàng hòa thượng hộ vệ, tiếng mõ vang lên dằng dặc, hai bên con đường đứng đầy người xem náo nhiệt, chỉ trỏ vào kiệu hoa.

>

> "A Di Đà Phật ~" một tiếng niệm phật vượt hơn tiếng nhạc, tiếng gõ mõ, tiếng đám người bàn tán.

>

> Khẩn Na La xuất hiện trước kiệu hoa, ngăn cản đường đi khiến đội ngũ đón dâu dừng lại.

>

> Một hòa thượng mặc áo cà sa đi tới tức giận nói: "Khẩn Na La, phương trượng đã sớm biết ngươi sẽ tới quấy rối. Người đâu, kéo đi!"

>

> Một hồi bước chân truyền tới, bốn phía trong hẻm xông ra lượng lớn binh lính vây chặt lấy Khẩn Na La, tất cả đều cầm đao kiếm trong tay, bách tính xem trò vui bốn phía bị dọa kêu lên thất thanh.

>

> Hòa thượng mặc áo cà sa màu đỏ cười lạnh nhìn Khẩn Na La.

>

> Khẩn Na La mặt không biến sắc, chắp tay trước ngực rồi đi về phía kiệu hoa, giống như không nhìn thấy binh lính xung quanh.

>

> "Kéo đi!" Tướng quân quát một tiếng đinh tai.

>

> Mấy binh lính lập tức tiến về phía Khẩn Na La, xích sắt trong tay như muốn trực tiếp bắt trói Khẩn Na La.

>

> Mấy người vừa chạy tới bên cạnh Khẩn Na La, bịch một tiếng, mấy binh lính đều kêu một tiếng rồi bay ngược về phía sau, đao kiếm xiềng xích bay rơi đầy đất, tốc độ dưới chân Khẩn Na La không giảm.

>

> Tướng quân giận quát một tiếng: "Được lắm yêu tăng, còn dám hung hăng ngang ngược, cùng tiến lên, không cần quan tâm là chết hay sống!"

>

> "Giết ~" các binh sĩ ùn ùn phóng về phía Khẩn Na La.

>

> Cứ binh lính nào tiến về phía Khẩn Na La, tất cả đều kêu thảm thiết rồi bay ra ngoài, vũ khí thì rơi xuống.

>

> Trong lúc nhất thời từng binh lính bị đánh bay, đau đớn vặn vẹo rên rỉ, không có ai có thể ngăn cản bước đi của Khẩn Na La.

>

> Một số binh lính bị dọa không dám tiến lên, sợ hãi rụt rè bao quanh lấy Khẩn Na La, tướng quân và một đám hòa thượng cũng đều biến sắc, hắn lại có pháp lực như vậy.

>

> Khẩn Na La đi thẳng tới trước kiệu hoa, xốc vải mành lên, sắc mặt A Tu trong kiệu tái nhợt, miệng mang theo nụ cười.

>

> Tay Khẩn Na La chắp ở trước ngực khẽ run nhè nhẹ: "Vì sao? Vì sao phải làm như vậy?"

>

> Trong mắt A Tu mang theo ý cười rồi nói: "Ta đã đồng ý với ngươi, sẽ không tiếp tục để nam nhân khác đụng vào được ta, ta nói được thì nhất định làm được." Một tia máu tươi chảy ra từ khóe miệng của A Tu.

>

> Khẩn Na La duỗi hai tay ra, dồn Phật lực của mình vào người A Tu.

>

> A Tu mệt mỏi nói: "Vô dụng thôi, ta vì phòng ngừa những hòa thượng đó cứu ta, ta đã dùng cực độc Bỉ Ngạn, nhất định linh hồn sẽ trầm luân nơi địa phủ, không ai có thể cứu ta."

>

> A Tu nỉ non nói: "Tiểu hòa thượng, đưa ta về nhà."

>

> Khẩn Na La khẽ nói: "Được!" Tiến lên ôm lấy A Tu, đi hướng con đường dẫn về.

>

> Hòa thượng trước đó tức giận hét lớn: "Khẩn Na La, ngươi muốn làm gì?"

>

> Khẩn Na La không ngừng bước, giống như không có nghe thấy tiếng kêu của hắn.

>

> "Các sư huynh đệ, tất cả ra tay!"

>

> "Được!"

>

> Tất cả hòa thượng cùng nhau gõ mõ, miệng tụng kinh Phật, phật quang phổ chiếu toàn bộ đường đi.

>

> Trong nháy mắt tất cả người dân hai bên đường phố đều quỳ trên đất, nhìn Phật quang lo lắng, miệng nhẩm những lời cầu nguyện.

>

> Phật quang chiếu rọi toàn bộ đường đi, hóa thành một đạo Phật ấn trấn áp Khẩn Na La.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!