TRANG 379# 1
> Chương 756: A Tu chết
>
>
>
>
>
>
> Khẩn Na La ngẩng đầu quát lạnh một tiếng: "Cút!"
>
> Phật ấn bịch một tiếng, phân mảnh, Phật lực hỗn loạn tỏa ra sóng khi, tạo ra một trận càn quét khiến quầy hàng bên đường đổ vỡ, nhà cửa bay ngói, tất cả hòa thượng niệm kinh phun ra một ngụm máu tươi, bước chân lảo đảo rút lui.
>
> Hòa thượng dẫn đầu hoảng sợ nói: "Rốt cuộc hắn là ai?"
>
> Ngay lúc mọi người vây xem, Khẩn Na La ôm A Tu rời đi.
>
> A Tu dựa vào trong ngực của Khẩn Na La, mắt khép hờ nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi đi nhầm đường rồi."
>
> Khẩn Na La dừng chân, cúi đầu nhìn A Tu nói: "Không sai, đây là đường về nhà nàng."
>
> A Tu khẽ lắc đầu nói: "Nhà ta ở vùng ngoại ô, trong sân có cây đại thụ lớn, còn có một tiểu hòa thượng lúc nào cũng niệm kinh."
>
> Khẩn Na La ôm chặt A Tu, trong mắt nổi lên sóng mắt, bờ môi run rẩy nói: "Được!"
>
> Chuyển hướng đi ra ngoài thành, một bước tới gần trăm mét, thân ảnh thoáng cái không thấy đâu nữa.
>
> Hòa thượng dẫn đầu trên phố khẽ lau khóe miệng rồi quát: "Người đâu, đi báo cho phương trượng và bệ hạ."
>
> "Vâng!"
>
> "Vâng!"
>
> Một tên hòa thượng, một binh sĩ chạy nhanh đi.
>
> Khẩn Na La ôm A Tu trở lại sân của mình rồi nói: "Chúng ta đến rồi !"
>
> A Tu cố gắng mở mắt, nhìn quanh bốn phía, gương mặt tái nhợt khẽ cười rồi nói: "Chính là chỗ này, cảm giác thật ấm áp! Ngươi nhìn cây đại thụ kia xem, thật đẹp."
>
> Khẩn Na La khẽ đặt A Tu dưới cây đại thụ, truyền một chút Phật lực vào trong cơ thể của nàng để duy trì sự sống.
>
> Khẩn Na La quỳ gối bên cạnh A Tu, khẽ cầu nguyện nói: "Phật tổ! Ngài để cho ta phổ độ chúng sinh, ta lại không độ hóa được mình nàng.
>
> Ngài lòng dạ từ bi, phổ Thiên thả Cực, cầu ngài cứu nàng một lần! Tiểu tăng nguyện ý gánh chịu tất cả hậu quả."
>
> A Tu nghiêng đầu sang nhìn Khẩn Na La, trên mặt mang theo ý cười, trong miệng nỉ non: "Tiểu hòa thượng ~"
>
> Khẩn Na La quỳ trên mặt đất,
>
> Dập đầu cúi đầu, miệng không ngừng tụng kinh văn.
>
> Không lâu sau đó, một trận tiếng vó từ ngoài truyền đến, vang lên có cả những tiếng tụng kinh.
>
> Sắt thép va chạm và tiếng bước chân loạn thành một bầy, ngàn vạn binh sĩ bao vây sân nhỏ kín mít, cung tiễn thủ giương cao, tất cả đều nhắm vào Khẩn Na La.
>
> Một đám hòa thượng đi từ trong đám binh lính ra, dẫn đầu chính là phương trượng Bát Chỉ.
>
> Phương trượng nhìn Khẩn Na La quỳ ở trong sân và A Tu mặc giá y đỏ thẫm nằm dưới đất, ánh mắt lóe lên một tia thương tiếc.
>
> Lão phương trượng chỉ tay run rẩy vào Khẩn Na La, tức giận nói ra: "Khẩn Na La, đều là ngươi hại chết A Tu! Hôm nay ta muốn giết ngươi! !"
>
> Khẩn Na La lại như không có nghe thấy tiếng của phương trượng, vẫn quỳ xuống đất tụng kinh thành kính.
>
> Phương trượng vừa muốn hành động, tầng mây trên trời biến đổi, một tầng kim quang chiếu xuống, bên trong kim quang là bóng đức Phật to lớn, cúi đầu nhìn Khẩn Na La nhỏ bé.
>
> Đám người phía dưới bỗng loạn cả lên, không ít binh lính khiếp sợ khẽ buông tay, mũi tên bắn về phía Khẩn Na La, vừa bắn về phía Khẩn Na La mũi tên giống như đụng vào tấm sắt rớt xuống đất.
>
> Đám hòa thượng kia cũng đều ngẩng đầu hoảng sợ.
>
> Một giọng nói to lớn vang vọng trên không trung: "Khẩn Na La ~ "
>
> Khẩn Na La ngẩng đầu, nhìn ánh Phật trên trời, kích động nói: "Phật ơi! Xin ngài hãy cứu nàng!"
>
> Bóng Phật nói: "Khẩn Na La, tâm không thể tịnh, luôn nhớ coi trần tục, hôm nay sẽ bị trục xuất Phật môn."
>
> Khẩn Na La ngẩng đầu khiếp sợ nhìn ánh Phật, ánh Phật chậm rãi biến mất không thấy gì nữa.
>
> Người xem trước điện thoại thấy cảnh này cũng hoảng hốt.
>
> Trong một gia đình, một lão giả tức giận nói: "Dạng Phật này, không tin cũng chẳng sao!"
>
> Những người trong nhà này cũng gật đầu theo, mặt tỏ đồng ý, tức giận.
>
> "Mẹ nó, Phật này là ngại phiền phức, trực tiếp bỏ đi! Rõ ràng Khẩn Na La là phụng mệnh hắn đến để truyền giáo, kết quả Phật bỏ Khẩn Na La."
>
> "Ha ha ~ một câu tâm không thể tịnh, thật sự là châm chọc."
>
> "Cũng không tiếp tục tin Phật dạy!"
>
> "Khẩn Na La thật đáng thương!"
>
> "A Tu thực sự chết ư?"
>
> ...
>
> Người xem trước điện thoại tức giận, phát tiết uất hận trong lòng.
>
> Trên internet, người trong nhóm Trương Minh Hiên không ngừng nhắn lại.
>
> Ta yêu đại tỷ tỷ: "Phật giáo đây ư? Đối xử với người như vậy, mọi người có cảm tưởng gì?"
>
> Thanh Liên Kiếm: "Đáng thương cho Khẩn Na La và A Tu, từ đó âm dương cách biệt, Thần Quân không thể cho cái kết hoàn mỹ ư? Để người có tình sẽ thành thân thuộc."
>
> Đào Hoa Tiên trả lời Thanh Liên Kiếm: "[si mê] Bạn tốt! Ta rất thích."
>
> Thanh Liên Kiếm trả lời Đào Hoa Tiên: "Đừng làm loạn, chúng ta không thể nào."
>
> Đại Thiên Vương: "Xem ra Khẩn Na La đã bị lợi dụng!"
>
> Nhị Thiên Vương: "Đáng thương cho Khẩn Na La."
>
> Ta không đỏ mặt: "Ai ~ quả nhiên Phật môn vô tình."
>
> Ta đập bảo tháp: "Cứ là đệ tử Phật giáo, ta gặp một người, đánh một người."
>
> "Ô ô ô ~ tại sao A Tu phải chết, Khẩn Na La và A Tu được ở bên nhau không tốt ư?"
>
> ...
>
> Các tin nhắn không ngừng hiện lên trong nhóm của Trương Minh Hiên, hiện tại tới một đệ tử của Phật giáo cũng không dám ra ngoài, dân tình xúc động.
>
> Trong video, Phật tổ biến mất, Khẩn Na La ngửa mặt lên trời cười to, nước mắt từ gương mặt rơi xuống.
>
> Một cánh tay lạnh như băng đặt lên tay Khẩn Na La, Khẩn Na La cúi đầu nhìn A Tu.
>
> A Tu cố hết sức nói: "Lạnh quá, ôm ta."
>
> Khẩn Na La ôm A Tu vào trong ngực, trên mặt A Tu lộ ra nụ cười hạnh phúc, nhắm mắt lại, tay không còn sức rủ xuống.
>
> Người xem trước điện thoại di động đều đau lòng, A Tu đã chết.
>
> Từng cánh hoa trên đại thụ rơi xuống, dưới cây là hình ảnh Khẩn Na La ôm A Tu.
>
> Bối cảnh âm nhạc vang lên: "
>
> Từng tự tay ta gieo xuống nỗi vấn vương từ mấy đời
>
> Hỏi tiểu tăng quay đầu chưa?
>
> Tiếng mõ đã dần im lặng
>
> Sân này đã vắng bóng nàng
>
> Bồ đề không độ nàng
>
> Phật kinh vài quyển khó lưu
>
> Bỉ ngạn đầy sân đỏ thắm
>
> Nàng rời nhà đi xa mãi
>
> Chẳng thể giãi bày yêu hận
>
> Hỏi còn kịp quay đầu không?
>
> Để ngắm nụ cười của nàng
>
> Phải làm sao trút áo phật
>
> Trả nàng một mái nhà đây?
>
> Vì sao độ ta không độ nàng?
>
> ...
>
> Thổi hoài không ngưng, cơn gió đã khiến niên hoa rối loạn
>
> Chàng lại để tóc dài thôi cất mõ đi chẳng màng
>
> Bồ đề chẳng thấy bóng nàng
>
> Lại trải mấy tiết hạ qua
>
> Mắt còn vương sầu bi?
>
> Nàng đã rời xa chốn đây
>
> Lại vài hồi chuông ta gõ
>
> Muôn hoa gian trần khó độ
>
> Chỉ mỉm cười cúi đầu thôi
>
> Mái tóc ai xa khuất rồi
>
> Hỏi Phật thế gian này ngài độ đã bao phàm nhân
>
> Nhưng sao độ ta không độ nàng?
>
> Thổi hoài không ngưng, cơn gió đã khiến niên hoa rối loạn
>
> Chàng lại để tóc dài thôi cất mõ đi chẳng màng
>
> Bồ đề chẳng thấy bóng nàng
>
> Lại trải mấy tiết hạ qua
>
> Mắt còn vương sầu bi?
>
> Nàng đã rời xa chốn đây
>
> Lại vài hồi chuông ta gõ
>
> Muôn hoa gian trần khó độ
>
> Chỉ mỉm cười cúi đầu thôi
>
> Mái tóc ai xa khuất rồi
>
> Hỏi Phật thế gian này ngài độ đã bao phàm nhân
>
> Nhưng sao độ ta không độ nàng?"
>
> Theo tiếng âm nhạc, hình ảnh bắt đầu xoay tròn, Khẩn Na La và A Tu ôm nhau dưới tàng cây, phiến cánh hoa rơi xuống, hai người biến thành trung tâm trời đất.
>
> Người xem trước điện thoại di động thấy cảnh này đều khóc, bài hát này hát ra suy nghĩ trong lòng họ, cũng muốn hỏi một câu: Vì sao độ ta không độ nàng!
>
> Trong một gian khuê phòng, hai nữ tử lấy khăn tay lau nước mắt, khóc thút thít không ngừng.
>
> Một nữ tử khóc nói: "Hu hu ~ Phật tổ thật tuyệt tình! Vì sao không độ A Tu!"
>
> Một cô gái khác mở điện thoại di động ra, ấn vào nhóm của đám nữ tử, trong đám đã loạn thành một đống.
>
>
>
>