Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 757: Mục 758

TRANG 379# 2

> Chương 757: Phật Ma kiếp!

>

>

>

>

>

>

> Một tin tức xẹt qua trong nhóm, rất náo nhiệt.

>

> Cao Dương: Ôi~ Thật cảm động, cuối cùng A Tu cũng chết rồi.

>

> Vạn Thánh: Cũng may cô ấy chờ được tình yêu của mình, chết cũng không hối tiếc.

>

> Bạch Tinh Tinh: Qủa thực là Phật giáo vô tình, Phật Tổ vô tình.

>

> Độc Hạt Tử: Bà đây đã sớm nhận ra Tiểu Mập Mạp kia không vừa mắt, hơn nữa Phật giáo khinh thường nữ giới, chùa miếu đều không cho phép nữ giới bước vào.

>

> Một tin nhắn lại chuyển tới nhóm nữ nhân: Thật đáng hận, dựa vào cái gì mà khinh thường nữ nhân? Tiêu Diêu Thần Quân cũng không coi thường nữ nhân, bọn họ dựa vào cái gì?

>

> Đúng vậy!

>

> Dựa vào cái gì?

>

> Dựa vào cái gì chứ?

>

> Ô ô xx Tại sao lại không cứu A Tu chứ!

>

> . . .

>

> Âm thanh spam kêu gào trong nhóm, càng ngày càng nhiều nữ nhân gia nhập, từ câu chuyện A Tu thẹn thùng kéo tới Phật giáo khinh thường nữ nhân, sau đó kéo qua chuyện Đức Phật thích nam giới.

>

> Tại núi Thiên Môn trên đảo Huyền Không, mọi người đều yên tĩnh lắng nghe âm nhạc, mấy người Hoàng Hậu, Chu Khinh Vân xúc động, lau nước mắt.

>

> Ở Ma giới, Vô Thiên nước mắt hai hàng, thì thầm trong miệng: "Người từng độ trăm vạn nhà, tại sao lại độ ta mà không độ cô ấy ~ Vì sao vậy "

>

> Trong bức tranh, nhạc ngừng lại, Khẩn Na La ôm A Tu quỳ trong sân, nói lời nỉ non: "A Tu, nàng dùng cái chết của mình đã khiến cho ta giác ngộ khỏi con đường u mê.

>

> Nàng dùng cái chết chứng minh Đức Phật trên trời xấu xa, bỉ ổi cỡ nào."

>

> Khẩn Na La ngẩng đầu, gào thét: "Phật không độ ta, ta tự thành ma! Độ ma, là kiếp nạn của chúng sinh~"

>

> Một tiếng ầm vang, tia sét màu máu xẹt qua bầu trời, ban ngày trời nắng nháy mắt biến thành mây đen vần vũ, cả bầu trời rơi vào khoảng tăm tối, gió đen thét gào, từng luồng sấm chớp màu đỏ khiến người ta sợ hãi vạch qua bầu trời.

>

> "Chuyện gì đang xảy ra?"

>

> "Đây là sao?"

>

> "Sao trời lại tối đen?"

>

> . . .

>

> Đám binh sĩ hoảng sợ một phen, nhìn trái ngó phải, không còn trận hình.

>

> Lão phương trượng và một đám hòa thượng cũng kinh hãi nhìn lên bầu trời, chuyện này là sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đức Phật, xin ngài nói cho chúng con biết!

>

> Trong sân, Khẩn La Na ôm A Tu đứng lên, tăng bào màu xanh nhạt biến thành trường bào màu đen, mái tóc dài màu đen mọc trên đầu trọc bay tán loạn trong không trung.

>

> Trong nhà trọ trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng thì thào nói: "Đây là nhập ma rồi?"

>

> Tôn Ngộ Không phấn khích nói: "Cái này còn có chút ra dáng, quả thật trước đó quá uất ức. Đánh lên Linh Sơn, giết tới long trời lở đất!"

>

> Trong bức tranh, Khẩn Na La ngẩng đầu nhìn trời nói: "Từ hôm nay, lòng thiện của ta vĩnh viễn niêm phong nơi vực sâu tăm tối, từ nay về sau thế gian không có Khẩn Na La, chỉ có Vô Thiên áo đen."

>

> Vô Thiên ôm A Tu bay lên trời, bay tới trời cao, ma khí hắc ám nhập vào Vô Thiên, tạo thành một lỗ hổng to lớn giữa trời đất.

>

> Giọng nói của Vô Thiên vang lên giữa đất trời: "Phật giáo, Như Lai, các ngươi hãy đợi đấy! Một ngày nào đó Vô Thiên ta sẽ trở lại, sẽ bắt các ngươi phải trả giá."

>

> Một tiếng nổ ầm vang.

>

> Vạn sấm cùng bùng phát, sấm sét màu máu bao phủ đám hòa thượng phía dưới, đám binh lính kinh hoàng.

>

> Sấm sét màu máu nhấm chìm đất trời, màn ảnh biến thành màu đen, hiện lên mấy dòng chữ, giọng nói cũng vang theo từng chữ hiện lên: Sau sự kiện Khẩn Na La, Phật giáo Tiểu Thừa bước vào truyền giáo tại Nam Chiêm, trăm năm sau, Phật giáo Đại Thừa tuyên bố sát nhập Phật giáo Tiểu Thừa vào, gọi chung là Phật giáo! Từ đây Phật giáo đại thừa bị tiêu diệt.

>

> Trên đảo Huyền Không, tất cả mọi người đều nhìn Trương Minh Hiên, trong ánh mắt có lo âu, có rung động, lại có sự khâm phục.

>

> Trương Minh Hiên bối rối khi bị mọi người nhìn rồi nói: "Mọi người nhìn cái gì?"

>

> Lý Thanh Nhã cảm thán nói: "Ngươi phải đưa Phật giáo vào chỗ chết chắc hả!"

>

> "Không! Ta thực sự ra tay, nhưng lúc tiến hành lại quăng mất nghệ thuật gia công." Trương Minh Hiên hơi bóp đầu ngón tay út nói.

>

> Lý Thanh Tuyền vỗ vỗ vai Trương Minh Hiên, tán thành nói: "Làm cho gọn gàng vào, ta cũng đã khó chịu đám hòa thượng kia từ lâu, hồi nhỏ còn từng bị đầu trọc truy đuổi."

>

> "Lợi hại! Thật lợi hại."

>

> "Qủa nhiên, không hổ danh là Thần Quân mà!"

>

> "Thần Quân, ra tay như vậy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

>

> "Phật giáo sẽ gặp rắc rối!"

>

> . . .

>

> Đủ loại âm thanh tán dương hoặc lo lắng vang lên xung quanh Trương Minh Hiên.

>

> Tại Ma giới, Khẩn Na La hóa ma trong video, Vô Thiên xuất thế.

>

> Trong nháy mắt một cột khí đen cao ngút trời dâng lên ở chùa Đại Lôi Âm của Ma Giới, tất thảy gió mây của Ma Giới đều bị xáo trộn, tạo thành một xoáy nước lớn chuyển động quanh chùa Đại Lôi Âm, Ma tộc sinh sống tại Ma Giới hầu hết đều bị áp bức quỳ rạp xuống đất, thấp thỏm lo âu! Chỉ có số ít đạt tới cấp Thánh có thể may mắn thoát khỏi, miễn cưỡng chống đỡ.

>

> Chỉ có hai kẻ không chịu chút ảnh hưởng nào, bên trong cung Hắc Tiêu, La nhìn lên bầu trời biến đổi, đùa cợt nói: "Thú vị, tên oắt con này thật thú vị, lại dám đánh tới cỡ này, tán Ma biếm Phật, trực tiếp quá, quả thật là có duyên với bổn tọa!"

>

> La duỗi tay ra, một cây thương dài đen nhánh xuất hiện trong tay, trên thương vẽ hoa văn đỏ như mạch máu.

>

> La vừa cười vừa nói: "Tên nhóc thú vị như vậy cũng không thể bị hai kẻ phía Tây chơi đùa chết. "

>

> Bản lĩnh cao nhất của Trương Minh Hiên cũng chỉ là kiếm Thanh Bình mà thôi, hai vị Thánh nhân phía Tây tùy ý ban thưởng bảo vật Thánh nhân có thể hạn chế kiếm Thanh Bình, đến lúc đó Trương Minh Hiên cũng chỉ là một Thái Ất Kim Tiên khá mạnh mà thôi, đã có thể gặp nguy hiểm.

>

> Hắc Ám Thâm Uyên, Thiên Ma Vương ngẩng đầu, con ngươi màu đỏ nhìn lên bầu trời, khà khà cười quái dị nói: "Vô Thiên, ta đã tìm được tâm ma của ngươi rồi. Khà khà ~"

>

> Bên ngoài chùa Đại Lôi Âm của Ma Giới, Cự Hạt áo bào đen, cầm đầu một đám yêu ma quỳ trên mặt đất lo lắng nhìn chùa Đại Lôi Âm.

>

> Một tiếng nổ ầm vang, hai luồng ánh sáng một đen một trắng từ trong chùa Đại Lôi Âm phát ra, chùa Đại Lôi Âm liền ào ào nứt vỡ.

>

> Áo bào đen quỳ trên mặt đất, đồng tử co rút kêu một tiếng: "Không tốt ~"

>

> Ngay sau đó, sóng khí lao tới giữa tiếng kêu gào thảm thiết, tất cả yêu ma đều gào khóc bị luồng ánh sáng thổi bay, cát bụi mù mịt một lúc.

>

> Sau khi đất trời yên bình lại, chùa Đại Lôi Âm đã biến mất không dấu vết, trong ngàn dặm chỉ còn một vùng bằng phẳng.

>

> Hai bóng người một đen một trắng đứng ở nơi chùa Đại Lôi Âm, một người áo đen là Vô Thiên, còn người áo trắng là Khẩn Na La.

>

> Khẩn Na La áo trắng chắp tay trước ngực, mỉm cười nhìn Vô Thiên, nói: "Bần tăng lại vừa xuất hiện."

>

> Vô Thiên áo đen chạm lên ngực, cau mày nói: "Cút trở lại!"

>

> Khẩn Na La áo trắng cười nói: "Ngươi nên biết ta xuất hiện có ý nghĩa gì? Phật pháp vô biên, quay đầu là bờ!"

>

> Vô Thiên áo đen cười ha ha nói: "Quay lại? Phật của ngươi cũng không để lại bờ cho ta đứng, mà ta muốn bờ hắn cũng không cho ta được. Cút về cho ta! !"

>

> Dưới chân Khẩn Na La áo trắng mọc lên một đóa sen trắng, bạch liên khép lại hóa thành hư vô.

>

> Vô Thiên đứng yên tại chỗ rất lâu, tay vẽ một cái trên không trung, không gian nứt vỡ, một quan tài thủy tinh từ vết nứt không gian từ từ bay ra, hiện lên trước mặt Vô Thiên, bên trong quan tài thủy tinh chính là thi thể của A Tu.

>

> Vô Thiên vuốt ve nắp quan tài, nhìn A Tu nói: "A Tu, nàng đã nghe chưa? Toàn bộ Hồng Hoang đều vì nàng mà oán thán, những thứ Phật xấu xa kia đều run rẩy dưới tên nàng.

>

> Cuối cùng sẽ có một ngày, ta sẽ đường đường chính chính đưa nàng lên Linh Sơn, khiến cho đám Phật đạo đức giả kia quỳ trước mặt nàng sám hối."

>

> Khí đen xung quanh Vô Thiên hội tụ bao phủ ngàn dặm, trong khí đen một ngôi chùa Đại Lôi Âm màu đen chậm rãi hiện lên, bao phủ cả Vô Thiên và A Tu bên trong.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!