Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 768: Mục 769

TRANG 385# 1

> Chương 768: Địa Tạng Vương ép cung

>

>

>

>

>

>

> Đế Thính kéo xe chạy thật nhanh, cái sừng trên đầu phát ra ánh sáng sắc bén xé rách không gian, sau đó ánh sáng hình thành một màn phòng ngự cho cả đội xe, đưa mọi người chiu vào khe không gian, đạp không gian chạy tiếp.

>

> Không lâu sau, Đế Thính đột phá lần nữa không gian xuất hiện trong hồng hoang, lúc này đã đến được Linh Sơn, ánh sáng Phật màu vàng chiếu sáng cả dãy núi, phạm âm ngâm xướng vang lên, phật quang phổ chiếu, khí cuồn cuộn, tràn đầy cảm giác thần thánh quy y.

>

> Địa Tạng Vương ra khỏi loan giá, sửa soạn cà sa nói: "Các ngươi đợi ở đây, chốc nữa bản tọa quay lại."

>

> Tất cả Kim Cang La Hán đều chắp tay cung kính nói : "Lĩnh pháp chỉ!"

>

> Địa Tạng Vương bước một bước, hư không sinh ra một đóa hoa sen nâng bước chân của hắn, bước thêm bước nữa lại một đóa hoa sen xuất hiện dưới chân, cứ như vậy từng bước lại có hoa sen xuất hiện, trên người tỏa ảnh phật quang nhè nhẹ, như thần thánh hạ phàm vậy.

>

> Địa tang Vương vừa đi, Đế Thính đã kéo dây cương xe, nghiêng đầu muốn chạy.

>

> Một vị La Hán vội vàng nói: "Đế Thính tôn giả, Phật Đà có lệnh, bảo chúng ta đợi ở đây, không được tự ý rời đi."

>

> Đế Thính nghiêng đầu nói: "Lão tử đau bụng!" liền chạy về hướng đông như làn khói.

>

> La Hán khó xử, ngài là một thần thú siêu cấp lại đau bụng? Hơn nữa, đau bụng cũng không cần chạy xa như vậy! Bây giờ cũng không thấy bóng nữa.

>

> La Hán lắc đầu thở dài, cứ đợi Địa Tạng Vương Phật quay lại, bẩm báo Phật Đà vậy! Đế Thính tôn giả ngày càng hỗn xược rồi!

>

> Đế Thính vừa chạy trên mây, trong lòng vừa lo sợ nói: "Đáng sợ! Thật đáng sợ! Địa Tạng Vương điên rồi, dám đi ép cung Phật Tổ! Ông ta muốn chết, nhưng ta còn chưa muốn chết!"

>

> Bước chân nhanh thêm vài phần, bay qua không trung như ánh sáng vụt qua, để lại sau lưng từng trận khí.

>

> . . .

>

> Trong Đại Lôi Âm Tự nguy nga lộng lẫy, Phật quang vạn trượng, Như Lai ngồi trên liên đài cửu phẩm, khuôn mặt mỉm cười, miệng niệm đại lô kinh văn, hư không diễn tam thiên diệu pháp, các La Hán Bồ Tát phía dưới đều nghe say mê.

>

> "A di đà phật~", một tiếng Phật vang lên trong điện, chen ngang tiếng giảng đạo của Như Lai.

>

> Như Lai khẽ cau này, miệng tụng kinh dừng lại.

>

> Chỉ thấy Địa Tạng Vương mặc tăng bào, chân đi giày vải giày vải bước tới.

>

> Các La Hán Bồ Tát nghe giảng còn lại cũng đều khẽ cau mày, hơi hơi không vui, nhưng sau khi nhìn thấy Địa Tạng Vương, từng con mắt đều mở to, vẻ mặt kỳ dị, hắn đến thật rồi?

>

> Địa Tạng Vương mỉm cười, nhìn qua một lượt La Hán Bồ Tát, từ khuôn mặt của họ thấy được sự vừa kinh ngạc vừa vui mừng, quả nhiên họ đều chịu sự chèn ép của Như Lai khá lâu, đợi bần tăng đến làm phản.

>

> Tinh thần Địa Tạng Vương phấn chấn hẳn lên, đến trước đại điện, dưới chân một đóa liên đài dâng lên, Địa Tạng Vương ngồi trên liên đài, liên đài dâng cao lên bằng với Như Lai.

>

> Như Lai khẽ cau mày, bình thản mở miệng nói: "Địa Tàng, ngươi không ở trong địa phủ, đến Linh Sơn làm gì?"

>

> Địa Tàng nhướng mày quát: " Như Lai, ngươi biết tội chưa?"

>

> Tiếng quát lớn vang cả Đại Lôi Ân Tự, khiến cả La Hán Bồ Tát trong Đại Lôi Âm Tự đều run lên.

>

> Như Lai cũng sững người, nhìn Địa Táng chính khí lăng nhiên, trong lòng lẩm bẩm, Địa Tàng này không phải bị gió âm nhập não điên rồi chứ?

>

> Như Lai mặt không biến sắc, cười nói: "Xin Địa Tạng Vương Phật nói rõ, bản tọa phạm tội gì?"

>

> Địa Tạng Vương nhìn khuôn mặt béo dầu mỡ của Như Lai, trong người bỗng trào lên năng lượng kỳ dị, nhất thời như hàng triệu La Hán Bồ Tát ủng hộ, cũng với tín ngưỡng của hàng tỷ Phật tử, vì công bằng chính nghĩa, vì tương lai của Phật giáo, phát ra tiếng gào phẫn nộ: "Như Lai, ngươi có bảy tội lớn!"

>

> La Hán Bồ Tát ngồi dưới đều thất kinh nhìn Địa Tạng Vương, hắn đang đùa à? Trong lòng hỗn loạn.

>

> Lụy đến bần tăng chứ! Bần tăng không làm gì cả.

>

> Ánh mắt các La hán Bồ Tát giao nhau, trong mắt đều có ý cười kỳ quặc.

>

> Như Lai cũng không nhịn được nhíu mày, bảy tội lớn? Sao ngươi không nói mười tội lớn hả? !

>

> Địa Tạng Vương tiếp tục quát: "Tội thứ nhất: Tham lam.

>

> Tham tài sản Linh Sơn, đến nỗi các La Hán Bồ Tát Linh Sơn tu luyện không thể phát đúng hạn. Thậm chí còn thu tiền tài."

>

> Không ít La Hán Bồ Tát gật đầu, lại vội vàng nhắm mặt, ngồi ngay ngắn trên liên đài.

>

> Như Lai lập tức dâng lên một ngọn lửa vô hình, tiền thu thế nào, ngươi không biết sao? Không muốn quét da mặt ngươi, ngươi còn hửng mũi phải không!

>

> Đại Tàng Vương tiếp tục nói: "Tội thứ hai là ngạo mạn, tự cho rằng mình đứng đầu thiên hạ, không coi ai ra gì, cướp Phiên Thiên Ấn của Xiển giáo, dẫn đến Sư Quảng Nhân Hoàng bỏ mạng, quan hệ Phật- Xiển xấu đi.

>

> Tội thứ ba là trộm cướp, bắt chước điện thoại của Tiêu Dao Thần Thần Quân, lấy trộm nội dung trong điện thoại, hủy hoại thanh danh Phật giáo ta.

>

> Tội thứ tư là lười biếng, dưới sự thống lĩnh của ngươi, đệ tử Phật giáo không sản xuất, bóc lột tín đồ, đây là tội lớn.

>

> Tội thứ năm là đố kỵ, trong Phật giáo lấy ngươi làm tôn, gạt bỏ người khác, thời viễn cổ ép Khẩn Na La nhập ma, hôm nay còn đầy bần tăng xuống địa phủ, tâm tư hiểm ác.

>

> Tội thứ sáu là dung túng, dung túng Phật Đà Bồ Tát Linh Sơn xuống hạ giới làm chuyện xấu, hủy hoại danh tiếng phật môn ta.

>

> Tội thứ bảy, hàng ngày cùng Định Quang Hoan Hỷ Phật ám muội không rõ, hại giới luật phật môn ta.

>

> Địa Tạng Vương đọc tên tội ra, âm thanh vang vọng, ăn nói hùng hồn, ánh mắt kiên sắc ấn chứa ý Phật Đà Trời Đất không có gì đáng sợ.

>

> Như Lai nghe đến tội danh cuối cùng mà Địa Tạng Vương nói ra, lập tức sắc mặt trở nên tức giận: "Câm miệng!" nhớ đến Định Quang Hoan Hỷ Phật, trong lòng căm ghét!

>

> Địa Tạng Vương lạnh lùng nói: "Sao thế? Thẹn quá hóa giận rồi?"

>

> Các La Hán Bồ Tát ngồi dưới hết nhìn Như Lai rồi sang Địa Tạng Vương với ánh mắt kỳ quặc.

>

> Như Lai tức giận nói: "Địa Tạng, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"

>

> Địa Tạng Vương vung tay quát: "Bản tọa muốn ngươi cho chư vị Phật Đà, Bồ Tát, La Hán một lời giải thích.

>

> Phật giáo không phải là phật giáo của một mình ngươi! Các người nói xem có đúng không?"

>

> Không khí đáng sợ bỗng nhiên tĩnh lặng.

>

> Một lúc sau, không nghe thấy tiếng đáp lại nào, Địa Tạng Vương quay đầu lại, ánh mắt không dám tín nhìn các La Hán Bồ Tát, từng người đều nhìn quan sát, thoáng như rơi vào thiện ngộ sâu sắc.

>

> Địa Tạng Vương quay đầu lại, buông cánh tay xuống, cười nói: "Phật tổ, nếu tiểu tăng nói trước đó là đang đùa với ngài, ngài có tin không?"

>

> Liên đài dưới mông Tàng Địa Vương dần dần hạ xuống đất.

>

> Tàng Địa Vương vội đứng lên khỏi liên đài, cúng kính hành lễ với Như Lai: "Phật tổ người bận, âm sơn còn có việc, bần tăng xin đi trước."

>

> Như Lai mở miệng nói: "A di đà phật! Địa Tạng Vương Phật, trấn giữ âm sơn, hóa giải oán niệm địa phủ vô tận, có công lớn với thiên địa. đâu có khí âm sát địa phủ, lấp đầy thiên địa, Địa Tàng Vươn Phật bị oán niệm xâm nhập, mới làm ra những chuyện hoang đường như vậy, không phải hắn cố ý."

>

> Địa Tạng Vương Phật vội gật đầu, nịnh nọt cười nói: "Không sai! Không sai! Chính là như vậy, bần tăng bị khí âm sát nhập rồi, đầu óc không tốt ! đầu óc không tốt. "

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!