Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 769: Mục 770

TRANG 385# 2

> Chương 769: Địa Tạng ngã xuống

>

>

>

>

>

>

> Gương mặt Như Lai cười nói: "Nếu đã như vậy, hãy để bản tọa tịnh hóa khí âm sát bên trong cơ thể của Địa Tạng Vương Bồ Tát!"

>

> Địa Tạng Vương nghe vậy, mặt biến sắc, quay đầu bỏ chạy, phút chốc đã biến mất hẳn trong chùa Đại Lôi Âm.

>

> Bóng dáng của Như Lai cũng dần dần tan biến ở trên đài, phía ngoài một trận Phật quang màu vàng bùng nổ ầm ầm, thanh thế to lớn.

>

> Ngay sau đó, Như Lai xuất hiện trên đài sen lần nữa, bên trong chùa, Địa Tạng Vương Bồ Tát khiến tất thảy thế gian đều cung phụng, tất cả tượng Phật đều trở nên ảm đạm u ám, từ từ rạn nứt.

>

> Đại điện của Địa Tạng Vương tại địa phủ Âm Sơn chao đảo ầm ầm, không có Phật quang bảo hộ, gió tà gào thét thổi qua vực Phật, sắc mặt La Hán Kim Cương Hộ Pháp đều thê lương, kinh hoàng hoảng sợ.

>

> Đế Thính đang cắm đầu chạy trối chết, nước mắt theo gió bay bay, phẫn nộ gào thét với trời, xé tan mây trời vạn lý.

>

> Trong biển máu, Minh Hà lắc đầu thở dài, không ngờ Địa Tạng lại ngã xuống? ! Tên oắt con kia thực ra rất thú vị, cứng rắn chịu đòn!

>

> Bình Tâm nương nương ở trong địa phủ U Minh, dõi mắt nhìn theo một ánh Phật quang nhập vào luân hồi, cười nói: "Cả đời này ngươi phổ độ vô số vong hồn ở Địa phủ, kiếp sau sẽ có tạo hóa ngất trời, cả đời này không thể đột phá thành tựu, có lẽ là một chuyện tốt."

>

> Phật quang tiến vào luân hồi hơi chấn động một chút, rồi dần dần biến mất bên trong luân hồi.

>

> . . .

>

> Cũng đã trôi qua mấy ngày, sóng gió "Phật Ma kiếp" ở dưới tình huống nín nhịn của Phật giáo cũng từ từ phai nhạt, khôi phục sự bình thản.

>

> Mấy ngày này, nhóm người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Vạn Thánh Công chúa ở ngoài trượt băng trên mặt sông, từng bóng người đẹp đẽ lướt qua mặt sông như con thoi, vang lên một hồi vui cười.

>

> Đột nhiên một ánh sáng lấp lánh từ phía trời Tây vụt qua như sao băng rơi xuống, hướng về phía mọi người.

>

> Lý Thanh Nhã đang trông chừng Nha Nha bò trên mặt băng nô đùa, đột nhiên ngẩng đầu nhìn, tầm mắt hướng về phía âm thanh kẽo kẹt vang lên trên không, nhanh chóng kết thành một tầng Huyền Băng trên bầu trời, phản xạ hào quang bảy màu.

>

> Một tiếng nổ ầm vang, một bóng hình màu đen va vào Huyền Băng, làm dâng lên một trận sóng khí, thổi ngã cả rừng cây.

>

> Tất cả mọi người nhìn lên bầu trời, chỉ thấy trên tảng Huyền Băng có một con quái thú kỳ dị, đầu hổ, một sừng, tai chó, thân rồng, đuôi sư tử, chân Kỳ Lân.

>

> Hai mắt trên đầu hổ thật to, đang chớp chớp nhìn mọi người.

>

> Tấn Dương phấn khích kêu to: "Ta biết, lần trước chính nó đưa Hoàng huynh về."

>

> Lý Thanh Nhã kinh ngạc nói: "Đế Thính!" Vung tay thu hồi Huyền Băng.

>

> Đế Thính ngã bịch một tiếng trên mặt băng, ngao ngao xoay mình đứng lên, lông tóc trên đầu run run, hấp tấp chạy tới trước mặt Lý Thanh Nhã, ghé vào dưới chân Lý Thanh Nhã, ôm bắp chân Lý Thanh Nhã kêu ngao ngao.

>

> Trương Minh Hiên tiến lên, đá hai chân Đế Thính, tức giận nói: "Tránh ra!"

>

> Nha Nha nằm úp sấp trên mặt băng, hai mắt phát sáng nhìn Đế Thính, bò về phía nó, vươn tay kêu lên phấn khích: "Cưỡi . . . cưỡi . . . thú cưỡi! !"

>

> Vừa trượt tay, bộp một tiếng quỳ rạp trên mặt băng, nước mắt lưng tròng.

>

> Lý Thanh Nhã ngồi xổm xuống, ôm Nha Nha lên, nhìn Đế Thính, cười hỏi: "Có được không?"

>

> Đế Thính đứng lên, chấn chỉnh thân thể một cái, oai phong lẫm liệt.

>

> Lý Thanh Nhã xoay người đặt Nha Nha lên trên Đế Thính, Nha Nha phấn khích nắm chặt bờm trên cổ Đế Thính.

>

> Đế Thính quay đầu nhìn Lý Thanh Nhã còn chưa buông tay, nịnh nọt nói: "Xin chủ nhân yên tâm, tiểu thú có thể bảo vệ tiểu chủ nhân an toàn."

>

> Lý Thanh Nhã buông tay ra, quả nhiên Nha Nha ngồi vững vàng trên lưng Đế Thính, một luồng năng lực vô hình bảo vệ cô bé.

>

> Đế Thính chở Nha Nha chạy chậm trên mặt băng, thỉnh thoảng quay đầu cười một cái "dữ tợn" với Lý Thanh Nhã.

>

> Trên mặt sông, Tấn Dương và mấy con thỏ yêu Thục Sơn cũng hăng hái đeo giày trượt băng đuổi theo Đế Thính, tiếng cười khanh khách ngân vang không ngừng.

>

> Trương Minh Hiên đứng bên cạnh Lý Thanh Nhã, nhìn bọn trẻ con chơi đùa cùng Đế Thính từ xa, nghi ngờ nói: "Tại sao nó gọi tỷ là chủ nhân? Tỷ đã thu phục nó từ bao giờ? Địa Tạng Vương đồng ý sao?"

>

> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói: "Ta cũng không biết vì sao nó gọi như vậy, chờ chút nữa rồi hỏi!"

>

> Chơi đùa tới giữa trưa, đoàn người trở về đảo Huyền Không.

>

> Đế Thính vâng lời nằm úp sấp dưới tàng cây trong sân, cặp mắt như tên trộm đánh giá xung quanh.

>

> Trương Minh Hiên đi tới bên cạnh Đế Thính, ngồi xổm xuống, vỗ vỗ đầu Đế Thính nói: "Đột nhiên chạy tới đây làm gì? Còn gọi Thanh Nhã tỷ là chủ nhân? Nói đi, ngươi đang có ý định quỷ quái gì vậy? Có phải Địa Tạng sai ngươi tới làm gián điệp?"

>

> Đế Thính lập tức nịnh bợ nói: "Nam chủ nhân người anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, oai phong phi phàm lại tài hoa hơn người, xin minh xét ạ.

>

> Long hành hổ bộ, khí thế hiên ngang, cả hồng hoang không ai sánh bằng.

>

> Hơn nữa lại có phẩm chất cao sang, mưa móc thương sinh, ban phát muôn nơi, danh tiếng người người kính ngưỡng.

>

> Ngài chính là rồng giữa bầy thú, phượng trong bầy chim, hạc giữa đàn gà. Tiểu thú đã sớm mang lòng kính ngưỡng, đặc biệt bước tới ra nhập, theo gót Thần Quân ngài tạo nên một sự nghiệp vĩ đại."

>

> Đế Thính nói xong, Trương Minh Hiên nhắm mắt hưởng thụ nói: "Ngươi quả thật tinh mắt."

>

> Mở to mắt, gương mặt cười cường nói: "Tuy ngươi nói toàn sự thật, nhưng ngươi nghĩ nói mấy lời thành thật đó có thể lừa ta sao?"

>

> Đế Thính ngơ ngác nhìn Trương Minh Hiên, vốn tưởng ta đã không biết xấu hổ, không nghĩ hắn còn không biết xấu hổ hơn ta. Sau này không dễ sống rồi!

>

> Trương Minh Hiên vỗ đầu Đế Thính một cái, quát lên: "Nói mau, rốt cuộc sao lại thế này?"

>

> Đế Thính rụt đầu, ủ rũ nói: "Địa Tạng đã chết rồi!"

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Địa Tạng Vương chết rồi? Làm sao hắn có thể chết được?"

>

> Nghi ngờ đánh lời của Đế Thính: "Ngươi không lừa ta chứ? Hôm nay còn chơi đùa vui vẻ như vậy, chẳng giống bộ dạng chủ nhân bị chết."

>

> Đế Thính thâm trầm bộc bạch: "Ngươi không hiểu, đừng nhìn biểu hiện vui vẻ của ta, kỳ thực trong lòng ta rất đau thương."

>

> Đế Thính ôm đầu, quỳ rạp trên mặt đất, ấm ức nói: "Địa Tạng đã đầu thai chuyển thế, sau mấy vạn năm có thể sẽ trở lại, vì vậy mà không nên buồn phiền."

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán nói: "Địa Tạng có vật cưỡi tuyệt tình như ngươi, cũng là nỗi buồn của hắn."

>

> Đế Thính quỳ rạp trên đất không nói, ánh mắt thi thoảng nhìn trộm Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên dường như có suy tư nói: "Nói cách khác, Địa Tạng chết rồi, ngươi tới tìm chúng ta ăn nhờ ở đậu."

>

> Đế Thính ngẩng đầu tranh luận: "Không phải là ăn nhờ ở đậu, ta là thần thú Đế Thính duy nhất trong trời đất."

>

> "Ngươi có tu vi chuẩn Thánh không?"

>

> Đế Thính lắc lắc đầu.

>

> "Ngươi có pháp bảo cực mạnh không?"

>

> Đế Thính lại lắc đầu.

>

> Trương Minh Hiên mở hai tay nói: "Xem đi! Ngươi chính là một kẻ ăn nhờ ở đậu, cái gì cũng không làm được."

>

> Hai mắt Đế Thính mờ mịt, ta là kẻ ăn nhờ ở đậu? Lập tức lắc đầu, tranh luận: "Ta có phép thần nghịch thiên."

>

> "Có thể giết chuẩn Thánh?"

>

> Đế Thính lắc lắc đầu.

>

> "Vậy ngươi có ích lợi gì, một chuẩn Thánh cũng không giết nổi."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!