Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 770: Mục 771

TRANG 386# 1

> Chương 770: Tiễn biệt

>

>

>

>

>

>

> Đế Thính nghe xong muốn khóc trong lòng, ngươi coi chuẩn Thánh là cái gì hả! Là sọt củ cải to sao? Muốn băm liền băm, muốn giết cứ giết!

>

> Cho dù Phật đạo là tôn giáo lớn, cũng nhất định phải coi trọng chuẩn Thánh. Ở mấy tộc lớn thời Viễn Cổ, chuẩn Thánh cũng có con át chủ bài của cả tộc, sao ở đây ngươi lại coi như con gà con vịt nhỏ vậy? !

>

> Đế Thính nỗ lực thể hiện giá trị bản thân hiện tại, kêu lên: "Ta có thể thám thính cả ba giới!"

>

> Trương Minh Hiên nhìn Đế Thính với ánh mắt khinh bỉ nói: "Nghe xó nhà, cũng không sợ bị đánh chết. Có thể nghe chuyện của chuẩn Thánh không?"

>

> Đế Thính bất lực lắc đầu, lại là chuẩn Thánh? Chuẩn Tránh trêu chọc ngươi hả? !

>

> Vật cưỡi của Địa Tạng Vương gục trên mặt đất, tràn ngập cảm xúc bi thương.

>

> Trương Minh Hiên vỗ vỗ Đế Thính, nói: "Thôi quên đi, tuy ngươi không có tác dụng gì, không khác phế vật là mấy. Nhưng cũng may Nha Nha thích ngươi, sau này ngươi ở đây giúp đỡ trông nom em bé! Nếu như đến cả đứa bé ngươi cũng không chở được, đừng trách ta."

>

> Đế Thính gật đầu lia lịa, ánh mắt cảm kích nhìn Trương Minh Hiên, Thần Quân thực sự là người tốt nha! Hoàn toàn không khủng bố như trong truyền thuyết mà.

>

> Trương Minh Hiên vỗ vỗ đầu Đế Thính, cười nói: "Ngoan lắm!" Đứng dậy đi vào nhà bếp.

>

> Trong phòng bếp, Lý Thanh Nhã đang nấu cơm, bận rộn trên thớt.

>

> Trương Minh Hiên đi vào, thuận tay bố trí kết giới, cảm thán nói: "Người nào có phúc mới lấy được Thanh Nhã tỷ."

>

> Lý Thanh Nhã quở trách: "Ba hoa!"

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Thanh Nhã tỷ, Địa Tạng Vương chết rồi."

>

> Lý Thanh Nhã gật gật đầu, nói: "Ta đã nghe chuyện của các ngươi."

>

> Liếc nhìn Trương Minh Hiên một chút, cười vui nói: "Thần thú Đế Thính duy nhất trong Tam giới, ở đâu chẳng được ưu đãi? Thế lực khắp nơi cầu đều không được. Cho dù lên tới Thiên Đình, Ngọc Đế cũng cho hắn đãi ngộ tốt, thậm chí còn phong làm tinh quân Thần Chủ.

>

> Sao ngươi lại vào đây, hình như Đế Thính cầu xin ngươi? Đường đường là thần thú Đế Thính lưu lạc tới kết cục để trẻ con cưỡi."

>

> Trương Minh Hiên cười nhạo nói: "Bởi vì nó thật sự không có tác dụng gì cả!"

>

> Lý Thanh Nhã nói: "Coi chừng nó, đừng ép nó chạy."

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Chạy cứ chạy! Ta không quan tâm."

>

> "Qua giúp ta thêm lửa!"

>

> "Được thôi!" Trương Minh Hiên tiến lên, ngồi xổm trước cửa lò để nấu cơm.

>

> Sau khi ăn cơm trưa xong, xế chiều Đế Thính quả nhiên rất tò mò, chở Nha Nha đi khắp núi, chạy khắp đồng, thay đổi đủ kiểu dỗ nàng vui vẻ, Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã rất yên tâm.

>

> Chạng vạng, Trương Minh Hiên đang ngồi trên tảng đá cạnh ao, ngâm chân trần trong nước.

>

> Vạn Thánh Công Chúa và Cửu Đầu Phò Mã dắt tay nhau đi tới, đứng hai bên Trương Minh Hiên.

>

> Vạn Thánh Công Chúa cười nói: "Mấy ngày qua làm phiền mọi người rồi, Phật giáo vẫn một mực không động tĩnh, sóng gió cũng đã qua, chúng ta phải trở về thôi."

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu kinh ngạc nói: "Bây giờ trở về?'

>

> Cửu Đầu Trùng nói: "Cũng cần phải về, rời đi lâu như thế này, sợ đầm Bích Ba xảy ra biến cố."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Được rồi! Ăn xong cơm tối rồi đi, ta đi nói một câu với Thanh Nhã tỷ."

>

> Vạn Thánh Công Chúa vội vàng nói: "Không cần phiền Thanh Nhã tỷ, chúng ta về ngay bây giờ."

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Lần trước không từ mà biệt, lần này vẫn không từ mà biệt, cẩn thận Thanh Nhã tỷ nổi giận, các ngươi sau này đừng mong tới đây."

>

> Vạn Thánh Công Chúa ngượng ngùng nói: "Chủ yếu là Thanh Nhã tỷ quá lịch sự, mỗi lần đều tự chuẩn bị tiệc rượu chia tay, chúng tôi không hứng thú lắm. Dù sao thân phận của Thanh Nhã tỷ cũng thật bất thường."

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Không việc gì! Thanh Nhã tỷ không bận tâm thân phận của mình, các ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều." Đứng dậy đi về phía nhà sách.

>

> Ban đêm, một vầng mặt trời nhỏ treo trên bãi cỏ của đảo Huyền Không, tỏa ánh sáng dìu dịu.

>

> Một nhóm người tụ tập bên dưới mặt trời nhỏ, có Lý Thanh Tuyền, Hoàng Hậu và mọi người trên đảo Huyền Không, còn có Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân, và những người Thục Sơn khác, nhóm người ăn uống cười đùa bên bàn ăn, để tiễn Vạn Thánh Công Chúa, Cửu Đầu Phò Mã.

>

> Ăn uống linh đình, âm thanh cười nói vang trên bãi cỏ.

>

> Cửu Đầu Phò Mã đứng lên xúc động nói: "Cảm ơn Thanh Nhã đại tiểu thư,

>

> Cảm ơn Thần Quân, cảm ơn Thanh Tuyền nhị tiểu thư, cảm ơn thịnh tình của các vị. Mọi người đã chăm sóc, không thể không kính! Giờ đây tôi muốn mời các vị một ly bày tỏ cảm ơn, kẻ hèn này xin uống trước rồi nói."

>

> Cử Đầu Trùng ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu, lật úp ly không dư một giọt.

>

> Những người còn lại cũng mỉm cười và nâng ly.

>

> Cửu Đầu Phò Mã ngồ xuống, suy nghĩ một chút, một cái bình tinh xảo xuất hiện trên tay, tất cả mọi người nhìn về phía Cửu Đầu Phò Mã.

>

> Cửu Đầu Phò Mã tươi cười giới thiệu: "Vật này là vò rượu tiên do chính ta lấy từ tổ địa của Hắc Thủy Huyền Xà, vẫn luôn không nỡ uống, nhân dịp vui vẻ này, xin mang ra góp vui."

>

> Vạn Thánh Công Chúa không hài lòng nhìn Cửu Đầu Phò Mã, nói: "Được lắm! Lại dám giấu ta thứ đồ tốt!"

>

> Cửu Đầu Phò Mã vội vàng nói: "Không giấu, nàng không thích uống rượu mà! Nên mới không nói với nàng!"

>

> Vạn Thánh Công Chúa không tha: "Còn giấu gì nữa, mau lấy hết ra!"

>

> Cửu Đầu Phò Mã lắc đầu liên tục nói: "Không còn, lần này thật sự không."

>

> Vạn Thánh Công Chúa hừ hừ hai tiếng: "Về nhà sẽ tính sổ với ngươi, còn không mau mở ra!"

>

> Cửu Đầu Phò Mã dùng ấn quyết trong tay, trên miệng vò hiện lên một loạt hoa văn, miệng vò tức khắc tỏa ánh vàng, hương rượu nồng đậm thơm ngát lan tỏa ra ngoài, sau một lát ánh vàng mới tan biến.

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Qủa thật là rượu ngon."

>

> Ánh mắt Hồng Hài Nhi sáng bừng nhìn chằm chằm vò rượu, nuốt nước miếng, hít sâu một hơi.

>

> Cửu Đầu Phò Mã lắc lư vò rượu, hương rượu càng nồng đượm, vươn tay vỗ vò rượu một cái, hơn mười mấy dòng nước vàng óng chảy ra từ bên trong, rót vào ly trước mặt mọi người, không nhiều không ít, ngay cả Đế Thính nằm sấp trên bàn cũng có một ly.

>

> Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn rượu trong ly, toàn bộ hiện lên màu vàng óng, giống như hổ phách đẹp đẽ lạ thường.

>

> Cửu Đầu Phò Mã nâng ly rượu lên, cười nói: "Mời các vị nếm thử rượu tiên bí truyền của tộc Hắc Thủy Huyền Xà. Xin mời!"

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Rượu của Hắc Thủy Huyền Xà ta chưa từng được thử, mọi người cùng thử xem."

>

> Mọi người mỉm cười, nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch, rượu vàng óng trôi xuống cổ họng, hương thơm còn đọng trên môi.

>

> Hoàng Hậu Tấn Dương, con thỏ nhỏ và những người khác, một ly rượu trôi xuống bụng, nháy mắt tất cả đều đỏ mặt, cả người nóng rực, lắc lư ngã xuống tại chỗ, đỉnh đầu bốc khói trắng, mỗi người giống như một con tôm hấp.

>

> Cửu Đầu Trùng tức khắc xin lỗi: "Thật là có lỗi, quên mất các nàng ấy tu vi còn thấp, không dùng được loại rượu này."

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Không sao, chờ sau khi bọn họ tỉnh dậy, có thể nhận được nhiều lợi ích."

>

> Vung tay lên, một đạo Băng Liên Hoa trong suốt rơi trên ngực mấy người, từng quầng sáng nở rộ trong Băng Liên Hoa, bao xung quanh đưa mấy người họ vào đại điện phía xa.

>

> Hồng Hài Nhi phấn khích nói: "Đừng hẹp hòi như vậy! Lại rót nữa đi!"

>

> Cửu Đầu Trùng cười ha ha nói: "Được!"

>

> Tay tiếp tục vỗ vào vò rượu một cái, vài dòng rượu bay ra, rơi vào ly của mấy người.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!